Lúc này gã đàn ông xăm trổ giơ tay lên, nhìn về phía Người Dê: "Này, trọng tài, kiểu dùng tên giả như thế này thì tính sao? Có tính là nói dối không?"
Người Dê không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, chỉ nhàn nhạt nói: "Bản thân ta sẽ không tham gia vào bất kỳ quá trình nào nữa, các người chỉ cần viết cái tên theo suy nghĩ của mình là được. Các người chỉ cần nhớ kỹ: "quy tắc là tuyệt đối". Cuối cùng, ta sẽ đích thân tiến hành "chế tài" đối với kẻ thua cuộc."
Hai chữ "chế tài" được thốt ra đầy sức nặng, khiến mọi người không khỏi rùng mình ớn lạnh.
"Thế... thế chứng tỏ là tôi không nói dối!" Điềm Điềm vội vàng hét lên: "Nếu nói dối thì tôi đã chết rồi, đúng không? Cho dù là tên giả, thì nghệ danh của tôi cũng thật sự là "Điềm Điềm" mà!"
Mọi người không ai trả lời cô ta, hiện giờ đã là giai đoạn mấu chốt một mất một còn, bất cứ điểm nghi vấn nào cũng không thể bỏ qua.
"Vậy tiếp theo đến lượt tôi kể." Gã đàn ông xăm trổ bĩu môi, vẻ mặt đầy miễn cưỡng: "Nếu câu chuyện của cô em này không tính là nói dối, thì tôi chắc chắn cũng không tính."
"Tôi tên là Kiều Gia Kính, sống ở Quảng Đông, không có nghề nghiệp gì cả. Trước khi đến đây, tôi đang đi đòi nợ."
Tiếng Phổ thông của Kiều Gia Kính khá tệ, mọi người chỉ đành phải lắng tai nghe kỹ.
"Phải nói con người thời nay thú vị thật, lúc vay tiền thì cái gì cũng đồng ý, đến lúc trả tiền thì bắt đầu than nghèo kể khổ."
"Mẹ kiếp, bọn họ chửi những người đi đòi nợ như bọn tôi là ma quỷ, là máu lạnh."
"Nhưng cái thằng ngu đó cũng nên đổi góc độ mà suy nghĩ xem vào lúc hắn bất lực nhất, cần tiền nhất, chính tôi là người đã đưa tay ra giúp đỡ. Khi tất cả các tổ chức đều không cho hắn vay tiền, là tôi đã cho hắn vay. Đối với hắn mà nói tôi đâu phải ma quỷ, tôi là đấng cứu thế mới đúng."
"Nhưng hắn đối xử với đấng cứu thế là tôi đây như thế nào?"
"Hắn đi khắp nơi than khổ, nói bản thân khó khăn thế nào, bị người ta lừa mất hai triệu tệ. Lại còn mắng nhiếc những người đòi nợ như bọn tôi máu lạnh ra sao, thế mà lại định dùng sự đồng cảm của hàng xóm láng giềng để giải quyết khó khăn của mình. Nhưng lúc hắn vay tiền chúng tôi đã ký hợp đồng, tất cả lãi suất đều nói rõ ràng với hắn rồi. Giờ hắn không trả nổi, lại thành vấn đề của chúng tôi sao?"
"Tối hôm qua, tôi định cho hắn một bài học nhớ đời. Nên đã đưa hắn lên sân thượng của một tòa nhà cao tầng nhưng không ngờ đột nhiên xảy ra động đất. Vốn dĩ tôi không muốn lấy mạng hắn nhưng cái thằng khốn đó lại thừa cơ hỗn loạn rút dao ra định gϊếŧ tôi!"
"Trong lúc hỗn loạn, hắn đẩy tôi ngã khỏi sân thượng, va vào một tấm biển quảng cáo. Chuyện về sau... tôi đều không nhớ gì nữa."
Mọi người nghe xong câu chuyện của người đàn ông này đều cau mày lại.
Mà Điềm Điềm dường như đã phát hiện ra điều gì đó, cười giận dữ nói: "Thấy chưa! Tôi đã bảo sao anh cứ hắt nước bẩn lên người tôi! Hóa ra anh mới là kẻ nói dối!"
"Cái gì? Dựa vào đâu mà cô bảo tôi nói dối?" Kiều Gia Kính hung hăng nói.
"Tôi ở Thiểm Tây, anh ở Quảng Đông!" Điềm Điềm chỉ vào anh ấy nói: "Câu chuyện này của anh hoàn toàn là dựa theo chuyện của tôi mà bịa ra! Chỗ tôi động đất, anh thế mà cũng động đất. Tôi bị biển quảng cáo đập trúng, anh vậy mà cũng va vào biển quảng cáo! Anh không phải nói dối thì là gì?"
"Tôi cần quái gì biết cô ở đâu? Tôi chính là gặp phải động đất." Gã đàn ông xăm trổ trừng mắt nói: "Nếu tôi giấu diếm không nói thì mới gọi là nói dối! Còn về biển quảng cáo, cả thế giới này không thể chỉ có một tấm biển quảng cáo chứ?"
"Tóm lại anh chính là nói dối!" Điềm Điềm chỉ vào Kiều Gia Kính nói: "Cái nghề này của anh vốn dĩ là người xấu mới làm, nói dối cũng chẳng có gì lạ!"
"Hừ, nghề của cô thì tốt đẹp hơn tôi chỗ nào?"
Tề Hạ nhìn hai người đang tranh cãi kịch liệt, cảm thấy chuyện này quả thật có chút kỳ lạ.
Không phải vì lời của ai trong hai người này là giả, mà là bởi vì anh cũng đã gặp phải động đất.
Anh không ở Thiểm Tây cũng chẳng ở Quảng Đông, mà là ở Sơn Đông.
Trên thế giới này, có tồn tại trận động đất phạm vi lớn đến thế sao?
Trận động đất này trải dài khắp nửa đất nước, liên quan đến ba tỉnh thành.
Nếu bọn họ nói đều là thật, đây chẳng phải là một thảm họa chưa từng có sao?
"Đừng cãi nhau nữa, kết thúc sớm đi." Người đàn ông vạm vỡ ngồi đối diện quát dừng hai người lại, sau đó nhìn về phía cô gái tiếp theo: "Đến lượt cô rồi, nếu thật sự muốn phán đoán xem ai nói dối, chi bằng đợi tất cả mọi người kể xong rồi hãy nói."
Hai người nghe thấy câu này đều hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Người phụ nữ bên cạnh Kiều Gia Kính rụt rè gật đầu, mở miệng nói: "Ưʍ... Tôi, tôi tên là Tiêu Nhiễm, là một giáo viên mầm non."
Có vẻ như cô gái tên Tiêu Nhiễm này bị dọa sợ không nhẹ, giọng cô ấy rất nhỏ, mang theo sự run rẩy.
"Trước khi đến đây, tôi đang cùng một đứa trẻ chờ phụ huynh, đứa bé đó trước đây đều là mẹ đến đón, sau đó nghe nói mẹ bị bệnh nặng, trong não có khối u, phải làm phẫu thuật... cho nên mấy hôm nay đổi thành bố đến đón, chỉ là bố của bé hình như thường xuyên quên đến..."
"Hôm qua đã hơn sáu giờ tối, thật ra tôi đã qua giờ tan làm từ lâu rồi nhưng không biết tại sao, bố của đứa bé mãi vẫn không nghe điện thoại..."
"Tôi không biết địa chỉ nhà đứa bé, không thể đưa bé về nhà, chỉ đành cùng bé đứng ở ngã tư chờ mãi."
"Thật ra tối hôm đó tôi cũng có việc... Tôi đã hẹn bác sĩ tâm lý, tôi cảm thấy mình không thích công việc hiện giờ lắm, tôi hy vọng bác sĩ tâm lý có thể giúp tôi khai thông một chút."
"Nhưng tôi không ngờ vừa đợi đã mất mấy tiếng đồng hồ, cuộc hẹn buổi tối cũng hỏng bét."
"Ngay lúc tôi đang lơ đễnh, cả mặt đất bỗng nhiên rung chuyển, tôi sợ hãi vô cùng... qua vài giây sau tôi mới phát hiện là động đất..."
"Cảm giác động đất không giống như tôi từng nghe nói... mặt đất không phải nảy lên, mà là lắc lư trái phải, cảm giác đó giống như tôi đang đứng trên một cái bàn, sau đó có người liên tục rung lắc cái bàn đó..."
"Phản ứng đầu tiên của tôi là ôm đứa bé bên cạnh vào lòng nhưng tôi cũng không biết phải làm sao, tôi nhìn thấy Tam tháp chùa Sùng Thánh ở đằng xa đều bị nứt ra... May mà chúng tôi đang đứng ở bãi đất trống."
"Ngay sau đó, tôi nhìn thấy một chiếc xe con mất lái lao nhanh về phía chúng tôi... Tôi chỉ có thể loạng choạng ôm đứa bé chạy sang một bên nhưng mặt đất rung lắc khiến tôi chạy bước nào cũng muốn ngã."
"Cuối cùng khi ngã xuống tôi bị đập đầu... sau đó trực tiếp ngất đi, đợi đến khi tôi tỉnh lại, thì đã ở đây rồi."
Đây là một đoạn kể chuyện không có điểm sáng nào.
Điều duy nhất khiến Tề Hạ cảm thấy kỳ lạ, chính là "Tam tháp chùa Sùng Thánh".
Ba tòa tháp này nằm ở Đại Lý, Vân Nam.
Tề Hạ nhẹ nhàng vuốt ve lá bài trên mặt bàn, tuy dùng tay che lại ba chữ kia nhưng anh biết ở đó viết là "Kẻ Nói Dối".
Vậy thì sẽ có nhiều Kẻ Nói Dối sao?
Nếu "quy tắc là tuyệt đối", vậy lời Người Dê vừa nói "có và chỉ có một Kẻ Nói Dối" chính là tuyệt đối.
Bản thân anh đã rút được lá "Kẻ Nói Dối", chứng tỏ những người khác không thể là người nói dối, Kẻ Nói Dối chỉ có một người.
Bọn họ nói đều là sự thật.
Nhưng những câu chuyện trải dài qua ba tỉnh thành này lại mơ hồ liên kết với nhau.
Không chỉ là động đất, ngay cả nội dung bọn họ kể cũng đều liên kết lại, chuyện này chẳng phải quá kỳ lạ sao?
Lúc này ánh mắt của tất cả mọi người lại chuyển sang người tiếp theo, người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng kia.