Chương 39: Tấm sắt

Con gấu đen lại tiến thêm một bước, khoảng cách tới Kiều Gia Kính lúc này chỉ còn hơn một mét.

Lần này Kiều Gia Kính dù thế nào cũng không dám nhích lên phía trước nữa. Sải tay của con gấu đen rất dài, tiến thêm nữa là lọt vào phạm vi tấn công của nó, chẳng khác nào đi nộp mạng.

Thế là anh ấy đành phải từ từ lùi lại một bước.

Chứng kiến cảnh này, Tề Hạ lộ ra vẻ căng thẳng.

Quy tắc đối đầu giữa các loài động vật rất đơn giản: kẻ nào lùi bước, kẻ đó sợ hãi.

Mà đã sợ hãi, ắt sẽ trở thành con mồi.

Thấy Kiều Gia Kính lùi lại, vẻ do dự của con gấu đen dần chuyển thành sự cuồng bạo. Giờ đây nó gần như đã tin chắc rằng sinh vật trước mắt không thể gây ra mối đe dọa nào cho mình.

Sau khi khựng lại ba giây, con gấu đen bỗng chồm về phía trước, cánh tay trước thô to như cột đá vung mạnh xuống.

Kiều Gia Kính cũng không dám cậy mạnh nữa, anh ấy co người né đòn, thuận đà lăn một vòng ra sau rồi lập tức bật dậy bỏ chạy.

Gấu đen gầm lên một tiếng, bốn chân chạm đất lao theo.

Lúc này nó đã hoàn toàn xem Kiều Gia Kính là con mồi.

"Thằng lừa đảo! Cậu nhanh cái chân lên!" Kiều Gia Kính vừa chạy vừa gào to: "Cái mạng quèn của tôi giao cho cậu đấy!"

"Cậu cũng đừng có tin tưởng tôi quá!" Tề Hạ cũng căng thẳng đáp lại: "Tấm sắt đó là cái gì tôi còn chưa biết nữa..."

"Nói nhảm cái mẹ gì thế?" Kiều Gia Kính chửi đổng: "Mau đi "lấy hàng" đi!"

Thấy gấu đen đã chạy ra xa, Tề Hạ lập tức lao về phía tấm sắt trên mặt đất.

Theo lý mà nói, tất cả các "Trò Chơi" trước đây đều không phải là tử cục, nhất định sẽ có một "con đường sống". Trong căn phòng trống trải này, đường sống chắc chắn phải liên quan đến tấm sắt kia.

Chạy lại gần nhìn kỹ, bề mặt tấm sắt khá loang lổ, còn có nhiều chỗ đã gỉ sét.

"Cái này..."

Tề Hạ đưa tay sờ soạng một chút, mới phát hiện đây chỉ là một tấm sắt tròn vô cùng bình thường, bên trên không có bất kỳ cơ quan nào, càng không có gợi ý bằng văn bản.

"Cái quái gì thế này..." Tề Hạ cảm giác mình bị chơi một vố, tấm sắt này trông chẳng khác nào một miếng phế liệu vứt lăn lóc ngoài đường.

Kiều Gia Kính chạy được khoảng mười mấy bước, nhận thấy gấu đen đã đuổi sát nút, anh ấy lập tức dừng lại, bất ngờ quay người gầm lên: "Đồ ngu!!"

Con gấu đen bị Kiều Gia Kính dọa cho giật mình, liền lùi lại một bước lớn, một lần nữa đứng thẳng bằng hai chân sau.

Kiều Gia Kính cười khẩy, đưa ngón tay hung hăng chỉ thẳng vào mặt con gấu: "Hết hồn chưa? Đúng là đồ ngu, mày tưởng tao sợ mày à? Nghe cho kỹ đây..."

Con gấu đen ngơ ngác nhìn Kiều Gia Kính, dường như thật sự đang đợi anh ấy nói tiếp.

Mọi người có mặt tại đó cũng ngẩn tò te, đồng loạt nhìn về phía Kiều Gia Kính, không hiểu anh ấy định nói cái gì với một con gấu.

Nhưng điều khiến mọi người không ngờ tới là vừa thấy con gấu đen khựng lại, Kiều Gia Kính không chút do dự quay ngoắt người bỏ chạy thục mạng.

Biết mình bị lừa, con gấu gầm lên càng thêm cuồng nộ rồi lao theo bén gót.

Lúc này ở giữa sân, Tề Hạ đã lật tấm sắt lại và đang tỉ mỉ nghiên cứu. Tấm sắt này vô cùng dày và nặng, bên trên chẳng có lấy một cái tay cầm, muốn nhấc lên để đỡ đòn tấn công của gấu là điều không thể.

Tề Hạ còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì bỗng thấy lưng đau điếng, hình như có thứ gì đó vừa tông mạnh vào người anh.

Anh vốn đang ngồi xổm, bị cú húc mạnh như vậy làm mất đà, ngã lăn ra đất.

Lúc này anh mới nhìn rõ kẻ vừa tông vào mình chính là người đàn ông trung niên trong nhóm.

Gã đàn ông trung niên nhìn Tề Hạ đang nằm dưới đất, lí nhí một câu "Xin lỗi nhé", rồi dựng tấm sắt lên. Ông ta nghiến răng, ì ạch đẩy nó trên mặt đất, chỉ vài bước đã đến được góc tường, sau đó dùng tấm sắt che chắn cho bản thân, co rúm người lại run lẩy bẩy.

Tề Hạ nhíu mày, thầm kêu không ổn.

Cách này anh cũng đã nghĩ tới. Chỉ cần dùng tấm sắt che chắn rồi trốn vào góc phòng, tỷ lệ sống sót sẽ tăng lên đáng kể. Nhưng làm vậy thì người sống sót duy nhất chỉ có một, trò chơi cũng mất đi ý nghĩa của nó.

Lấy một cái "Đạo" ra cược mạng, cuối cùng chỉ thắng được một cái "Đạo".

Nếu để Tề Hạ chọn, anh sẽ không bao giờ chọn kết quả này.

"Thằng lừa đảo, còn chưa xong à?" Kiều Gia Kính lại gào lên: "Cậu không coi tính mạng tôi ra gì thật đấy à!"

"Từ từ, từ từ..." Tề Hạ ngập ngừng đáp: "Cho tôi thêm chút thời gian..."

Đầu óc anh xoay chuyển liên hồi. Anh biết bây giờ có cướp lại tấm sắt cũng chẳng có tác dụng mấy, bởi anh cần phải cứu mạng ít nhất là cả mình và Kiều Gia Kính.

Nhưng diện tích tấm sắt có hạn, chỉ có thể miễn cưỡng che chắn cho một người.

Phải làm sao bây giờ?

Hiện giờ coi như nhờ phúc của Kiều Gia Kính mà tám người chơi còn lại tạm thời an toàn. Nhưng thời gian mới trôi qua hơn một phút, muốn sống sót trong mười phút thì không thể nào trông cậy hoàn toàn vào một mình Kiều Gia Kính.

Lúc này cô gái có dáng người hơi mập chạy về phía người đàn ông trung niên, giọng run rẩy cầu khẩn: "Có thể cho tôi trốn vào cùng không...? Cầu xin chú... tôi không muốn chết..."

"Không được! Không được!" Người đàn ông trung niên nấp sau tấm sắt tròn hét lớn: "Chỗ này chỉ trốn được một người thôi... cô mà vào là cả hai cùng chết đấy!"

"Không đâu!" Giọng cô gái run bần bật, hai chân ríu lại không nghe sai khiến: "Chúng ta mỗi người nấp một bên, chắc chắn sẽ không chết đâu..."

Hai người đang giằng co thì Mắt Kính Nhỏ - người cùng đội với gã đàn ông trung niên lúc trước - hốt hoảng chạy tới. Không thèm hỏi ý kiến gã, anh ta lật tấm sắt ra rồi chen thẳng vào góc tường.

"Này! Mắt Kính Nhỏ!" Gã đàn ông trung niên hoảng loạn: "Mày làm cái gì thế?"

Mắt Kính Nhỏ nghiến răng đáp: "Lão Lữ, ông không thể chỉ lo giữ mạng mình được!"

Tấm sắt vốn đang dựa chắc vào tường giờ trở nên xiêu vẹo vì sự chen ngang của Mắt Kính Nhỏ. Thân hình Lão Lữ vốn đã béo tốt, tấm sắt này hoàn toàn không thể che chắn nổi cho cả hai người.

Cô gái hơi mập thấy cảnh này cũng chẳng thèm đôi co với Lão Lữ nữa, cô ta lật một bên khác của tấm sắt rồi cũng chui tọt vào góc tường.

Bốn người còn lại cũng không chạy loạn nữa mà nhao nhao lao về phía tấm sắt.

Dù sao đó cũng là con đường sống cuối cùng của họ.

"Ngu xuẩn..." Tề Hạ cũng từ từ tiến lại gần đám đông. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, mọi người đã lao vào đánh nhau loạn xạ để tranh giành tấm sắt.

"Lão Lữ! Ông đừng có ích kỷ như thế! Nhường tấm sắt ra đây, chúng ta cùng nghĩ cách khác!!"

"Mắt Kính Nhỏ! Mày còn trẻ, mày chạy thi với gấu được, chứ tao thì chịu!"

"Mau lên cướp lấy tấm sắt!"

"Cút ngay! Sau tấm sắt hết chỗ rồi!"

Lúc này khí thế của ai nấy trông như thể đều có thể tay không gϊếŧ gấu nhưng vào thời khắc nguy cấp, họ thà túm tóc bóp cổ đồng loại, đánh nhau đến hộc máu mồm, chứ nhất quyết không chịu bước về phía con gấu nửa bước.

Tấm sắt dường như bị bỏ rơi, nằm chỏng chơ cô độc trên mặt đất.

Ở phía bên kia, Kiều Gia Kính đã bị gấu đen dồn vào góc tường. Thấy không còn đường lui, anh ấy đành bổn cũ soạn lại, hét lớn một tiếng rồi quay phắt người lại.

Lần này tuy con gấu cũng giật mình nhưng rõ ràng nó không có ý định lùi bước. Nó vung tay trước vồ tới, Kiều Gia Kính vội nghiêng người né tránh. Móng vuốt sắc nhọn cào lên tường để lại những vết rãnh sâu hoắm.

"Đù!" Kiều Gia Kính trừng mắt nhìn con gấu đen trước mặt: "Mày hơi quá đáng rồi đấy..."

Tề Hạ biết nếu mình không làm gì đó ngay, Kiều Gia Kính chắc chắn sẽ chết. Mà một khi Kiều Gia Kính chết, những người còn lại cũng sẽ lần lượt bị tàn sát.

Dù sao thì người dám đối đầu trực diện với gấu đen cũng chỉ có mỗi Kiều Gia Kính. Một mình anh ấy vừa phải chống đỡ đòn tấn công của gấu, vừa phải bảo vệ tất cả mọi người an toàn, chuyện này chẳng phải quá hoang đường sao?