"Đến rồi!" Mắt Kính Nhỏ vui vẻ reo lên: "Cuối cùng cũng đến rồi!"
Chỉ thấy gã đàn ông to lớn kia chậm rãi đi tới trước mặt, gã cao khoảng một mét chín, để đầu đinh.
Gã vừa ngáp vừa sờ túi, sau đó hỏi người đầu trâu: "Bao nhiêu?"
"Vé vào cửa một "Đạo"."
Gã to con móc từ trong túi ra một viên bi nhỏ, dùng ngón cái búng về phía người đầu trâu, được người đầu trâu bắt gọn trong tay.
"Ngủ đủ rồi... bắt đầu thôi." Gã to con vươn vai, lại vận động cổ, ồm ồm nói: "Để tôi xem các người lại bày ra trò trống gì."
Bốn người nhóm Tề Hạ nhìn gã đàn ông có tướng mạo hung hãn này, cảm thấy gã không phải loại lương thiện.
Kiều Gia Kính cũng chẳng thèm để ý đến gã to con kia lắm, dù sao cậu cũng gặp quá nhiều loại người như vậy trên đường phố rồi.
Những kẻ này cậy mình có thân hình cường tráng liền ngang ngược bá đạo trên phố, Kiều Gia Kính còn từng tự tay đánh cho vài tên trong số đó khóc thét.
Chỉ là không biết gã to con trước mắt này... liệu có phải cũng là hổ giấy hay không?
Số người đã đủ hai mươi, mọi người bắt đầu chậm rãi bước lên nộp "vé vào cửa".
Tề Hạ suy tư một lát, cũng móc ra bốn viên "Đạo".
Đây đối với bọn họ không phải là con số nhỏ, nộp bốn viên này xong: "Đạo" của bọn họ chỉ còn lại một viên.
"Chúng ta thật sự muốn tham gia trò chơi này sao?" Kiều Gia Kính hỏi: "Chiến thuật của chúng ta tính sao đây?"
"Tôi cũng đang đắn đo." Tề Hạ nói: "Tuy làm vậy rất mạo hiểm nhưng tôi cảm thấy trò chơi có hai mươi người cùng tham gia không dễ gì gặp được, đáng để đánh cược một phen."
Sau khi nhận được sự đồng ý của ba người còn lại, Tề Hạ bỏ bốn viên "Đạo" vào chiếc thùng trước mặt người đầu trâu.
"Rất tốt." Người đầu trâu gật đầu, sau đó quay lại mở cửa, chỉ thấy bên trong cánh cửa là một cầu thang đi xuống, dẫn tới tầng hầm.
"Các vị người chơi, mời vào."
Gã xoay người, chậm rãi bước xuống cầu thang.
Còn những người chơi cũng mang theo vẻ mặt thận trọng đi theo sau gã, tiến về phía sâu trong lòng đất.
"Sân chơi này trông rộng thật... hoàn toàn không cùng đẳng cấp với chỗ "Người Chuột"." Điềm Điềm khẽ nói.
"Phải cẩn thận." Tề Hạ đáp: "Tôi có linh cảm chẳng lành."
Người đàn ông trung niên kia trước khi tham gia trò chơi đã khẳng định trò này sẽ "chết", điều này khiến Tề Hạ vô cùng để tâm.
Nhưng hiện giờ cái anh sợ không phải là cái chết, mà là sợ bị chôn vùi vĩnh viễn ở nơi quỷ dị này.
Là một kẻ lừa đảo, anh đã trải qua quá nhiều lần mạo hiểm đánh cược cả tính mạng nhưng lần nào cũng sống sót.
Ngẫm kỹ lại, lần này cũng chẳng khác gì những tình huống trước đây, đều là liếʍ máu trên lưỡi dao mà thôi.
Chẳng bao lâu sau, mọi người đã đi đến cuối cầu thang.
Nơi đây là một căn phòng không lớn lắm, ánh đèn mờ ảo nồng nặc mùi cũ kỹ, giữa phòng đặt hai mươi chiếc ghế.
Còn hai bên căn phòng mỗi bên có một cánh cửa, trên cửa được sơn màu, một vàng một xanh.
"Các vị, mời ngồi." Địa Ngưu nói: "Không cần lo lắng, hiện giờ trò chơi vẫn chưa bắt đầu."
Mọi người nghe xong bán tín bán nghi ngồi xuống, bốn người nhóm Tề Hạ cũng ngồi thành một hàng.
Lúc này bọn họ mới phát hiện trên tay vịn hai bên ghế đều có một chiếc đèn nhỏ, một vàng một xanh.
"Do lần này là trò chơi đồng đội, để đảm bảo công bằng, sau đây sẽ tiến hành "chia đội ngẫu nhiên", xin các vị ngồi yên tại chỗ không được đi lại, nếu không sẽ tiến hành "trừng phạt" với mọi người trước thời hạn."
Vừa dứt lời, sắc mặt mọi người đều có chút không tự nhiên.
Phản ứng lớn nhất chính là Mắt Kính Nhỏ và người đàn ông trung niên: "Hả? Chia đội?"
Tề Hạ sờ cằm hơi suy tư một chút, biết rằng thiết lập này chỉ có lợi cho người tổ chức.
Nếu đây là một trò chơi "đối cược", vậy nhất định phải hạ thấp tỷ lệ thắng của người chơi xuống mức thấp nhất, nghĩ vậy thì cách tốt nhất chính là xáo trộn đội hình của tất cả mọi người.
Địa Ngưu đi tới một góc phòng, tìm được một công tắc nút bấm, sau đó quay đầu lại nhìn mọi người đầy ẩn ý, nói: "Trò chơi chính thức bắt đầu."
Dứt lời, gã nhấn nút, đèn hai bên ghế của tất cả mọi người đều nhấp nháy, ánh sáng vàng và xanh bắt đầu thay đổi liên tục, tạo thành một khung cảnh quỷ dị trong không gian u tối này.
Tề Hạ nhìn chiếc đèn nhỏ trên tay vịn của mình, cũng hơi căng thẳng.
Nếu "Ngưu" thật sự đại diện cho trò chơi thể lực, thì đó không phải sở trường của anh, trò chơi lần này vẫn phải dựa vào Kiều Gia Kính có sức khỏe hơn người.
Nhưng anh nghĩ được như vậy thì người khác cũng sẽ nghĩ thế.
Ví dụ như Mắt Kính Nhỏ và gã đàn ông trung niên béo tròn kia, bọn họ gọi gã to con kia đến làm trợ thủ.
Nhưng toan tính của tất cả mọi người dường như đều nằm trong tầm kiểm soát của Địa Ngưu, gã sẽ cố gắng tránh để chuyện này xảy ra, cho nên mới có màn "chia đội ngẫu nhiên" này.
Tề Hạ biết, nếu vận may của mình cực kém, bị chia khác đội với Kiều Gia Kính, thì lợi ích của trò chơi lần này sẽ trở nên khó lường.
Còn chưa đợi Tề Hạ nghĩ ra kế sách vẹn toàn, hai màu đèn đã ngừng nhấp nháy.
Đèn vàng của một bộ phận người sáng lên, đèn xanh của bộ phận còn lại sáng lên.
Xem ra đây chính là chia đội ngẫu nhiên.
Tề Hạ quay đầu nhìn quanh đội hình bốn người, vui buồn lẫn lộn.
Vui là anh và Kiều Gia Kính cùng sáng đèn vàng, xem ra đã được chia vào một đội. Nhưng buồn là hai cô gái lại sáng đèn xanh, bị chia sang đội khác, nếu đây thật sự là trò chơi thể lực thì sẽ vô cùng bất lợi cho họ.
Tiếng xuýt xoa trong đám đông vang lên liên tiếp, xem ra ngoại trừ đội của Tề Hạ, việc chia đội của những người khác cũng không được như ý.
"Sau đây xin tuyên đọc quy tắc trò chơi." Địa Ngưu ồm ồm nói: "Hai bên tiến hành trò chơi độc lập, mỗi bên sở hữu một sân chơi, không liên quan đến nhau. Chỉ cần có thể kiên trì mười phút trong sân chơi mà không bị loại, thì coi như qua màn. Cuối cùng mỗi người đều có thể nhận được số lượng "Đạo" bằng với số người qua màn."
Nghe xong quy tắc này, rất nhiều người không ngồi yên được nữa.
"Này!" Người đàn ông trung niên bật dậy: "Mẹ kiếp, nói thế thì khác gì không nói! Rốt cuộc chúng tôi tham gia trò chơi gì? Chúng tôi sẽ gặp phải thứ gì?"
Mọi người nghe xong cũng lẳng lặng nhìn về phía Địa Ngưu, vốn tưởng gã sẽ giải thích thêm về quy tắc trò chơi nhưng gã chỉ nhìn người đàn ông trung niên, sau đó thản nhiên nói: "Mời đội đèn vàng đi theo tôi."
"Mày..." Người đàn ông trung niên nghiến răng nhưng lại không dám mở miệng chửi bới.
Ông ta không được chia cùng đội với đồng đội của mình, vốn đã ôm một bụng lửa, giờ lại không rõ quy tắc, cảm xúc cả người cực kỳ bất ổn. Mắt Kính Nhỏ ở bên cạnh chỉ đành liên tục kéo áo ông ta, cố gắng khiến ông ta bình tĩnh lại.
Tề Hạ quay đầu nhìn Điềm Điềm và Lâm Cầm, dặn dò: "Bất kể trong cánh cửa kia là thứ gì, nhất định phải cẩn thận, nhớ kỹ giữ mạng là trên hết."
"Vâng." Hai cô gái căng thẳng gật đầu.
"Chúng ta đi thôi." Tề Hạ và Kiều Gia Kính bước về phía trước.
Hai người nhìn thoáng qua "đồng đội" của mình, phát hiện tình hình cũng không mấy khả quan, trong mười người này lại có đến sáu người là phụ nữ, nếu thật sự tiến hành trò chơi "hệ thể lực" đồng đội, chắc chắn sẽ là một trận khổ chiến.
Ngoài Tề Hạ và Kiều Gia Kính ra, hai người đàn ông còn lại là Mắt Kính Nhỏ và người đàn ông trung niên. Còn đội bên kia lại chỉ có hai cô gái là Điềm Điềm và Lâm Cầm.
"Đù..." Kiều Gia Kính nhìn vóc dáng của hai gã đồng đội kia, không kìm được thầm chửi một câu: "Một tên bộ xương khô, một lão béo..."
"Đừng nói nữa." Tề Hạ bảo: "Chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình thôi."
Mười người xếp thành hàng, đứng trước cửa vàng.
Mười người còn lại cũng dưới sự chỉ huy của Địa Ngưu, đứng trước cửa xanh.
Cùng với tiếng xích sắt trầm thấp vang lên, cánh cửa trước mặt mọi người mở ra, bên trong lại là một đoạn cầu thang đi xuống.
Kiều Gia Kính không nói hai lời liền đi xuống, những người khác trong đội cũng bước nhanh theo cậu.
Cầu thang này không dài nhưng lại hơi dốc, mọi người đi khoảng mấy chục bậc mới đến một sân bãi trống trải, nơi này rộng chừng nửa sân bóng rổ, giữa sân đặt một tấm sắt tròn kích thước bằng cái bàn.
Tề Hạ nhanh chóng quan sát môi trường nơi này, bốn phía đều là tường cao, chính diện có một cánh cửa sắt lớn, mà phía trên cửa sắt lớn có một đồng hồ điện tử đếm ngược, thời gian dừng lại ở mười phút.