Lúc này Bác sĩ Triệu cũng bước ra, vẻ mặt lảng tránh.
Nhìn dáng vẻ của anh ta, không giống như đến để ngăn cản, mà ngược lại giống như đến để trợ uy hơn.
"Không còn bốn viên "Đạo" đâu, chỉ còn ba viên thôi." Tề Hạ nói.
"Ba viên?" Tiêu Nhiễm nhíu mày: "Anh làm mất một viên rồi sao?"
Tề Hạ nhìn Bác sĩ Triệu đứng sau lưng Tiêu Nhiễm, ánh mắt thoáng vẻ âm trầm sắc lạnh.
Bác sĩ Triệu dường như cũng nhận ra ánh mắt của Tề Hạ, đành phải mở miệng nói:
"Tiêu Nhiễm, không phải Tề Hạ làm mất, mà là cậu ta dùng một viên "Đạo" trong số đó để đổi lấy lưỡi câu và dây cước với nữ nhân viên cửa hàng rồi."
"Cái gì..." Ánh mắt Tiêu Nhiễm khẽ dao động, lập tức thở dài, lại nói với Tề Hạ: "Được rồi, anh dùng "Đạo" để giao dịch là chuyện của anh, bây giờ tôi muốn anh trả lại hai viên thuộc về đội chúng tôi."
"Hai viên thuộc về các người...?" Sắc mặt Tề Hạ lạnh xuống.
"Tiêu Nhiễm..." Điềm Điềm nãy giờ im lặng bỗng xen vào: "Không thể nói như vậy được. Nếu nhất định phải tính toán rạch ròi, thì viên "Đạo" bị mất kia là để cứu Hàn Nhất Mặc của "đội các người", đâu có liên quan gì đến chúng tôi."
"Tôi đã nói rồi, đó là do Tề Hạ tự quyết định giao dịch, không liên quan đến đội chúng tôi."
"Mẹ kiếp..." Kiều Gia Kính bước lên một bước, vẻ mặt hung dữ, vốn dĩ tiếng Phổ thông đã không chuẩn nay hoàn toàn chuyển sang tiếng Quảng Đông: "Ông đây trước giờ không đánh phụ nữ nhưng con nhỏ nhà cô đúng là không biết xấu hổ!"
"Này... bình tĩnh chút!" Lâm Cầm tiến lên kéo Kiều Gia Kính lại, nói: "Những viên "Đạo" đó là do Tề Hạ thắng được, cứ để anh ấy quyết định phân chia thế nào đi."
Kiều Gia Kính mím môi đầy vẻ căm phẫn, miễn cưỡng nén cơn giận xuống.
Tề Hạ đưa tay chậm rãi xoa mũi, sau đó nói:
""Người Rồng" đã nói, những viên "Đạo" này vừa là phần thưởng, cũng vừa là "tiền cược" để chúng ta tham gia trò chơi. Các người đã chuẩn bị chờ chết ở đây, cho nên tôi sẽ không đưa cho các người bất cứ viên nào cả."
"Sao hả, không dùng "lừa", chuyển sang dùng "cướp" rồi à?" Tiêu Nhiễm cười giận dữ: "Trên đời này không có nơi nào là "vùng ngoài vòng pháp luật" đâu, tôi khuyên anh suy nghĩ cho kỹ, làm như vậy có đúng không? Ở đây chúng tôi có cảnh sát đấy!"
Cảnh sát Lý lúc này nghe thấy tiếng cãi vã bên ngoài cũng bước ra.
Hai đội vốn dĩ không có hiềm khích gì, lúc này lại vì cô giáo mầm non tên Tiêu Nhiễm mà trở nên căng thẳng như cung đã lên dây.
"Sao vậy?" Cảnh sát Lý hỏi Bác sĩ Triệu: "Tôi ở trong nhà cũng nghe thấy bên này ồn ào lắm."
"Không có gì... Tiêu Nhiễm có chuyện muốn nói với Tề Hạ." Bác sĩ Triệu cười gượng gạo.
"Cô ấy "có chuyện muốn nói với tôi"?" Sắc mặt Tề Hạ lạnh tanh: "Bác sĩ Triệu, anh giỏi thật đấy... Anh chắc chắn là Tiêu Nhiễm có chuyện muốn nói với tôi không?"
Tề Hạ biết Tiêu Nhiễm chỉ là một "khẩu súng", còn Bác sĩ Triệu mới là kẻ khởi xướng chuyện này. Suy cho cùng, với trí tuệ và gan dạ của Tiêu Nhiễm, nếu không có người xúi giục thì không thể nào dám ra cửa đối đầu với nhóm bốn người Tề Hạ.
Đánh rớt "khẩu súng" của đối phương có thể ngăn chặn thế công nhưng đánh gục "người" của đối phương mới có thể giải quyết triệt để.
"Tôi..." Bác sĩ Triệu sững sờ, sau đó có chút ngại ngùng nói với Tề Hạ: "Tề Hạ, có thể cậu sẽ thấy bất mãn... những viên "Đạo" đó quả thật là do cậu giúp chúng tôi thắng được... nhưng đó là thuộc về tất cả chúng ta, chúng tôi cũng có bỏ công sức... lẽ ra cậu nên chia cho chúng tôi một nửa."
"Vậy sao?" Tề Hạ nghe xong gật đầu nghiêm túc, đáp lại: "Nhưng mà Bác sĩ Triệu này, tối qua lúc anh cùng tôi gϊếŧ Hàn Nhất Mặc, anh đâu có nói như vậy."
"Cái gì?" Bác sĩ Triệu nghe câu này, hai mắt trợn tròn: "Cậu... cậu là cái đồ quái đản đang nói nhăng nói cuội gì thế? Tôi cùng cậu gϊếŧ Hàn Nhất Mặc bao giờ?"
Sắc mặt Cảnh sát Lý và Tiêu Nhiễm trong nháy mắt đều biến đổi.
"Không phải anh nói sao?" Tề Hạ lơ đễnh xoa xoa tay: "Anh nói với tôi là "vết thương của người đó còn chưa khâu lại, chắc chắn không sống nổi, bớt đi một người là bớt đi một gánh nặng, hy vọng thoát ra ngoài của những người còn lại sẽ lớn hơn một chút"."
"Nói bậy!!" Bác sĩ Triệu hoàn toàn bị Tề Hạ chọc giận, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn: "Cậu muốn hắt nước bẩn lên người tôi sao? Mặc dù vết thương của Hàn Nhất Mặc quả thật rất khó xử lý nhưng tôi đã cầm máu cho cậu ấy rồi... Cậu... cậu..."
"Sao lại nóng giận thế?" Tề Hạ bước tới một bước, vỗ vỗ vai Bác sĩ Triệu, nói với Tiêu Nhiễm và Cảnh sát Lý: "Đừng để ý, tôi là một kẻ lừa đảo mà, những lời vừa rồi cũng là do tôi bịa ra thôi."
"Cậu..." Bác sĩ Triệu tức đến méo cả miệng.
"Anh ghét bị đổi trắng thay đen sao?" Tề Hạ nói nhỏ: "Tôi cũng ghét y như vậy. Nếu anh và người phụ nữ kia còn đến quấy rầy tôi, đòi những thứ không thuộc về các người, tôi nhất định sẽ cho các người một bài học."
Bác sĩ Triệu bị câu nói này dọa cho sợ không nhẹ, cuối cùng cũng biết người đàn ông trước mắt tuyệt đối không phải kẻ hiền lành.
Trong những trò chơi trước, tuy Tề Hạ lần lượt ra tay giúp đỡ nhưng không có nghĩa là anh sẽ để mặc người khác chém gϊếŧ.
Lúc này Tiêu Nhiễm cũng nghĩ tới điều gì đó, lẩm bẩm tự nói: "Hóa ra là vậy... bởi vì anh là bác sĩ... nếu có người bị thương thì bắt buộc phải chăm sóc, anh vì muốn thoát khỏi gánh nặng này mà đã gϊếŧ anh ấy..."
"Tôi..."
"Sao có thể chứ?" Bác sĩ Triệu còn chưa kịp nói, Tề Hạ đã lắc đầu phủ nhận: "Tiêu Nhiễm, những lời vừa rồi thật sự là do tôi bịa đặt đấy, cô tuyệt đối đừng tin."
Thế nhưng hạt giống nghi ngờ đã lặng lẽ nảy mầm trong lòng Tiêu Nhiễm, làm sao có thể dễ dàng nhổ bỏ?
"Tề Hạ... cậu đang diễn vở kịch gì vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Cảnh sát Lý nhíu mày hỏi.
Tề Hạ nhìn người đàn ông vạm vỡ trước mặt, ấn tượng của anh đối với vị cảnh sát này cũng không tệ, chỉ hy vọng bọn họ không cùng một giuộc tham lam những viên "Đạo" của mình.
"Tiêu Nhiễm nói tôi nên chia "Đạo" cho hai người, anh thấy sao?" Tề Hạ hỏi.
Cảnh sát Lý nghe xong thì sững sờ, lập tức lắc đầu nói: "Chúng ta đã thử nghiệm rồi: "Đạo" ở đây không thể dùng làm tiền tệ, giữ lại cũng chẳng có tác dụng gì, hơn nữa đó vốn là do cậu thắng được, cậu cứ giữ lấy đi."
"Sao thế được?" Tiêu Nhiễm có chút kích động nói: "Những viên "Đạo" đó là dùng mạng của chúng ta đổi lấy mà!"
Cảnh sát Lý cười khổ một cái, nói: "Đã biết những viên "Đạo" đó dùng mạng của cô đổi lấy, thì càng nên cảm ơn Tề Hạ đã từng cứu mạng cô."
"Tôi..."
Tiêu Nhiễm bị nghẹn lời, nhất thời không nói nên lời.
Cảnh sát Lý nói cũng không phải không có lý, nếu không có Tề Hạ, cô ấy đã sớm chết trong căn phòng đáng sợ đó rồi.
Tề Hạ lẳng lặng gật đầu, từ trong ngực lấy ra một viên cầu nhỏ ném về phía Cảnh sát Lý.
Cảnh sát Lý đón lấy, lật tay xem xét, quả nhiên là một viên "Đạo".
"Hả?" Anh ấy vẻ mặt đầy nghi ngờ nhìn Tề Hạ: "Cậu làm gì vậy? Tôi sẽ không tham gia trò chơi đâu, đưa "Đạo" cho tôi cũng vô dụng."
"Tạm thời gửi ở chỗ anh." Tề Hạ xua tay: "Coi như là rửa tiền đi, viên đó cho anh, hai viên trong tay tôi coi như đã "sạch" rồi, các người cũng đừng đến làm phiền tôi nữa."
"Chuyện này..." Cảnh sát Lý vẫn còn chút thắc mắc nhưng lại không biết nên nói gì cho phải.
Sắc mặt Bác sĩ Triệu và Tiêu Nhiễm càng thêm phức tạp tột cùng, trong lòng hai người vô cùng rối bời.
Mọi người đợi một lát, phát hiện Cảnh sát Lý vẫn đứng nguyên tại chỗ không rời đi.
"Cớm hả? Còn chuyện gì không?" Kiều Gia Kính hỏi.