Chương 2: Nói dối

Tiếng hét của người phụ nữ dừng lại, dòng suy nghĩ của mọi người cũng đột ngột đứt đoạn.

Mấy gã đàn ông vừa nãy còn la lối chửi rủa giờ cũng im bặt.

Bây giờ không còn là vấn đề "vi phạm pháp luật" nữa, kẻ quái dị trước mắt này thật sự dám gϊếŧ người.

Trầm mặc trọn vẹn hơn một phút, Người Dê mới khẽ gật đầu: "Rất tốt, chín vị, xem ra các người đều đã trật tự rồi."

Mọi người đều biến sắc nhưng không ai dám mở miệng nói chuyện, đúng như gã nói, bây giờ thật sự là "chín vị" rồi.

Tề Hạ vươn bàn tay run rẩy, lấy một mảnh vật thể màu vàng hồng từ trên mặt mình xuống.

Mảnh não bị đập nát kia vẫn còn ấm nóng, khẽ giật giật nhưng không quá vài giây sau, nó giống như quả bóng xì hơi, mất đi sự sống.

"Tiếp theo xin cho phép tôi tự giới thiệu một chút..." Người Dê vươn ngón tay đầm đìa máu, chỉ vào chiếc mặt nạ của mình, nói: "Tôi là "Người Dê", còn các người là "Người Tham Gia"."

Mọi người nghe xong thì sững sờ, lập tức có chút không hiểu: "Người Dê": "Người Tham Gia"?

"Hôm nay tụ tập các người lại một chỗ, là để tham gia một trò chơi, cuối cùng tạo ra một vị "Thần"." Người Dê nói với giọng điệu bình thản.

Hai câu nói liên tiếp này khiến mọi người đồng loạt nhíu mày.

Trải qua vài phút tiếp xúc ngắn ngủi, mọi người đã đại khái hiểu được người đàn ông trước mắt là một tên điên nhưng tên điên này lại nói mình muốn tạo ra một vị "Thần"?

"Tạo ra... Thần gì?" Thanh niên vạm vỡ có chút căng thẳng hỏi.

"Thần giống như "Nữ Oa" vậy!" Người Dê khua tay múa chân nói, trên người gã tỏa ra mùi tanh hôi, giọng nói mang theo sự dữ tợn: "Tuyệt diệu biết bao! Các người sẽ cùng chúng tôi chứng kiến lịch sử, Nữ Oa năm xưa đã tạo ra nhân loại, lại hóa thành cầu vồng khi vá trời... Chúng ta không thể mất đi Nữ Oa, cho nên phải tạo ra một Nữ Oa! Có một nhiệm vụ vĩ đại, đang chờ "Thần" thực hiện!"

Giọng gã dần cao vυ"t lên, cả người phấn khích như điên dại.

"Nữ Oa..." Thanh niên vạm vỡ nhíu chặt mày, luôn cảm thấy chuyện này thật sự quá khó chấp nhận, anh ta khựng lại, mở miệng hỏi: "Các người là một loại tôn giáo nào đó sao?"

"Tôn giáo?" Người Dê hơi sững lại, quay sang nhìn người thanh niên này, nói: "Chúng tôi vĩ đại hơn "tôn giáo" nhiều, chúng tôi có một "Thế Giới"!"

Nghe xong câu này, mọi người lại bắt đầu im lặng không nói.

Câu hỏi của thanh niên vạm vỡ rất trọng tâm, hành vi của tên Người Dê này không khác gì tà giáo nhưng đại đa số tà giáo đều thiên về hư cấu một vị thần mới, chứ không phải dùng nhân vật kiểu anh hùng như Nữ Oa.

"Đã như vậy..." Thanh niên vạm vỡ tiếp tục hỏi: "Ông muốn chúng tôi đến đây "tham gia" cái gì?"

"Tôi nói rồi, một trò chơi mà thôi." Người Dê không chút nghĩ ngợi trả lời: "Nếu thắng, một người trong các người sẽ trở thành "Thần"."

"Mẹ kiếp..." Gã xăm trổ dường như đã bình tĩnh lại, gã chửi đổng rồi nói: ""Phong Thần Bảng" à? Nếu chúng tao không thắng thì sao?"

"Không thắng được..." Người Dê nhìn vết máu trên tay mình, có chút thất vọng nói: "Không thắng được thì quá đáng tiếc rồi..."

Tuy gã không nói thẳng nhưng mọi người cũng hiểu ý của gã.

Không thắng được, thì chết.

Trong các lựa chọn gã đưa ra không có con đường "sống sót đi ra".

Hoặc là trở thành cái gọi là "Thần" của gã, hoặc là chết ở đây giống như người thanh niên bị đập nát đầu kia.

"Nếu mọi người đều đã hiểu... vậy "trò chơi" này chính thức bắt đầu, trò chơi lần này tên là "Kẻ Nói Dối"." Người Dê chậm rãi móc từ trong ngực ra một xấp giấy, sau đó lơ đễnh đi đến bên cạnh mỗi người, đặt xuống một tờ.

Sau đó gã lại lấy ra mấy cây bút chia cho mọi người.

Trên bàn có không ít vết máu, giấy trắng của mỗi người rơi xuống bàn đều dính màu đỏ, lật giấy lại lấy tay lau một cái, màu đỏ máu giống như thuốc nhuộm loang ra, khiến giấy trắng càng trở nên đỏ hơn.

"Tiếp theo, tôi muốn mỗi người các người kể lại một sự việc xảy ra cuối cùng trước khi đến nơi này." Người Dê nói tiếp: "Nhưng phải chú ý, trong tất cả những người kể chuyện, có một người nói dối. Khi chín vị đều kể xong, các người sẽ bắt đầu bỏ phiếu, nếu tám người đều chọn đúng "Kẻ Nói Dối", Kẻ Nói Dối bị loại, những người còn lại đều sống sót. Nếu có một người chọn sai, thì Kẻ Nói Dối sống sót, những người còn lại đều bị loại."

"Kẻ Nói Dối...?"

Mọi người hơi khó hiểu, thật sự sẽ có người nói dối trong thời khắc sinh tử này sao?

"Khoan đã, chúng tôi có thể thảo luận "chiến thuật" không?" Thanh niên vạm vỡ bỗng nhiên hỏi.

"Tùy ý." Người Dê gật đầu: "Trước khi trò chơi bắt đầu, các người có một phút để thảo luận chiến thuật, xin hỏi là dùng ngay bây giờ... hay là lát nữa mới dùng?"

"Tôi muốn dùng ngay bây giờ." Thanh niên vạm vỡ không chút nghĩ ngợi nói.

"Cứ tự nhiên."

Người Dê lùi lại một bước, tránh xa cái bàn.

Thanh niên vạm vỡ mím môi, sau đó nhìn quanh mọi người một lượt, ánh mắt cố gắng né tránh cái xác mất đầu đang gục trên mặt bàn kia, mở miệng nói: "Tôi không biết trong các người lát nữa ai sẽ nói dối nhưng cái "quy tắc" này nghe có vẻ quá độc đoán, chỉ cần một người bỏ phiếu sai, tất cả chúng ta đều sẽ chết. Mà cho dù chúng ta chọn đúng, kẻ nói dối kia cũng sẽ chết, như vậy xem ra dù thế nào cũng sẽ có người chết, bây giờ tôi nghĩ ra một cách để tất cả mọi người đều có thể sống sót..."

Mọi người nghe câu này, đều nhìn về phía thanh niên vạm vỡ.

Để tất cả mọi người đều sống sót, chuyện này làm được sao?

"Đó chính là tất cả chúng ta đều không nói dối." Thanh niên vạm vỡ không đợi mọi người nghĩ thông suốt, lập tức công bố đáp án: "Chín người chúng ta đều nói thật, cuối cùng viết lên tờ giấy này là "Không ai nói dối", như vậy không vi phạm quy tắc, chúng ta cũng có thể thuận lợi sống sót."

Người mặc áo blouse trắng dùng ngón tay khẽ gõ mặt bàn, một lát sau mở miệng nói: "Kế hoạch này của anh rất hay nhưng có một tiền đề, đó là "bản thân anh không phải Kẻ Nói Dối" nhưng chúng tôi làm sao tin anh được? Nếu anh vốn dĩ chính là Kẻ Nói Dối, vậy chúng tôi đều viết "Không ai nói dối", cuối cùng người sống sót cũng chỉ có mình anh."

"Anh nói cái gì vậy?" Thanh niên vạm vỡ sắc mặt hơi giận dữ: "Nếu tôi là Kẻ Nói Dối, sao có thể đưa ra đề nghị này? Tôi chỉ cần giữ mạng mình là được rồi."

Người Dê khẽ phất tay, nói: "Một phút đã hết, xin hãy ngừng trao đổi."

Hai người đàn ông đều hừ lạnh một tiếng, không nói nữa.

"Tiếp theo, mời mọi người rút thẻ." Người Dê lại rút từ túi quần ra một xấp thẻ nhỏ, thẻ đó nhìn như lá bài poker, mặt sau viết bốn chữ "Trò Chơi Nữ Oa".

Thanh niên vạm vỡ sửng sốt, hỏi: "Đây là cái gì?"

"Đây là "Thẻ Thân Phận"." Người Dê cười lớn nói: "Nếu rút trúng "Kẻ Nói Dối", thì bắt buộc phải nói dối."

Thanh niên vạm vỡ nghiến răng nghiến lợi: "Mày đang chơi bọn tao à? Có quy tắc này tại sao không nói sớm?"

"Đây là để cho ngươi một bài học." Người Dê cười lạnh nói: "Tôi còn chưa nói xong quy tắc, ngươi đã hỏi tôi có thể thảo luận chiến thuật hay không, là các người lãng phí một phút quý giá, chứ không phải tôi không nói trước."

Sắc mặt thanh niên vạm vỡ có chút khó coi nhưng nghĩ đến thủ đoạn gϊếŧ người của tên Người Dê này, vẫn nuốt cơn giận xuống.

Trong vòng một phút, chín người đều rút một tấm thẻ từ tay Người Dê nhưng không ai dám lật ra xem.

Nếu trên thẻ viết "Kẻ Nói Dối", vậy sẽ biến thành vấn đề mình sống hay là những người khác sống.

Tay của bốn cô gái đều hơi run rẩy, mà sắc mặt của cánh đàn ông cũng chẳng đẹp đẽ gì.

Cái này rút không phải là "thân phận", mà là "sinh tử".

Tề Hạ hít sâu một hơi, lơ đễnh dùng tay úp lên tấm thẻ của mình, sau đó kéo đến trước mắt.

Khẽ lật ra xem.

Bên trên viết rõ ràng ba chữ "Kẻ Nói Dối".