"Dê và Chó..." Tề Hạ nheo mắt, suy nghĩ kỹ càng về mọi chuyện.
Ban đầu kẻ tự xưng là "Người Dê" muốn họ tàn sát lẫn nhau nhưng giờ "Người Dê" này lại nói rất lo lắng cho mấy người bọn họ, lại còn bảo không thể trơ mắt nhìn họ đi chết.
"Đây chẳng phải là đang nói dối sao..."
Đột nhiên, trong đầu Tề Hạ lóe lên một tia sáng.
Phải rồi!
Chính là cái này!
Nói dối!
Mọi chuyện đều giống hệt hướng suy đoán của Tề Hạ: "Dê" và "Chó" hoàn toàn không phải tên người, mà là "loại hình trò chơi"!
"Dê" có khả năng đại diện cho câu chuyện "Cậu bé chăn cừu" không? Cậu bé chăn cừu vì nói dối nhiều lần nên không ai cứu giúp, cho nên trong trò chơi của "Dê" tồn tại "lời nói dối", là trò chơi "nói dối".
"Chó" có khả năng đại diện cho lòng trung thành, giống như trong trò chơi lao móc vừa rồi, nếu họ không hợp tác cùng nhau thì hiện giờ chắc chẳng ai sống nổi, cho nên có khả năng là "hợp tác" chăng?
Tề Hạ lại cầm cây lao móc lên xem, anh biết rằng khi "Dê" giải thích quy tắc thì đã có khả năng nói dối rồi.
Nhưng trong vài câu ngắn ngủi này, rốt cuộc câu nào là nói dối?
"Tôi không thể trơ mắt nhìn các người đi chết", nếu câu này là lời nói dối thì...
"Khoan đã..." Tề Hạ từ từ mở to mắt: "Đoạn thoại này không phải là "đáp án", mà là cái bẫy hại chết mọi người."
"Cậu nói cái gì?" Kiều Gia Kính khó hiểu hỏi.
"Đoạn thoại này toàn bộ đều là nói dối!" Tề Hạ quả quyết nói: "Đứng sát tường sẽ "chết", đứng dưới lỗ hổng mới là "sống"!"
Bác sĩ Triệu và Cảnh sát Lý đưa mắt nhìn nhau, không biết rốt cuộc Tề Hạ muốn diễn đạt điều gì.
"Mọi người, còn nhớ không? "Dê" biết nói dối!" Tề Hạ đứng giữa phòng, cố gắng để mọi người lại gần mình: "Chúng ta làm theo quy tắc hắn nói, cuối cùng sẽ tự hại chết mình, đây chính là sự khác biệt giữa "Dê" và "Chó"!"
"Nhưng như vậy có thật sự hợp lý không?" Tiêu Nhiễm có chút rụt rè hỏi: "Cả căn phòng chỉ có trên đầu anh là có lỗ hổng, nghĩ thế nào thì đó cũng là nơi nguy hiểm nhất chứ..."
Về điểm này Tề Hạ cũng chưa nghĩ thông suốt.
Rốt cuộc cái lỗ trên đầu này sẽ rơi xuống thứ gì mới có thể hại chết người đứng sát tường?
"Ừm..." Tề Hạ lại suy nghĩ một chút, đổi cách nói: "Không sao, sau khi cửa ải này kết thúc, chúng ta có xác suất rất lớn có thể ra ngoài, cho nên mọi người cứ chọn theo suy nghĩ của mình là được."
"Sao cậu biết chúng ta có thể ra ngoài?" Cảnh sát Lý cảnh giác hỏi.
"Bởi vì trong gợi ý lần này, không có "dự báo" về trò chơi tiếp theo." Tề Hạ trả lời: "Nghĩ như vậy thì có hai khả năng, hoặc đây là trò chơi cuối cùng, hoặc là Người Tổ Chức nắm chắc phần thắng có thể gϊếŧ chết tất cả chúng ta trong trò chơi này."
Mọi người nghe xong sắc mặt trầm xuống nhưng cũng không biết phản bác thế nào.
"Tóm lại tôi sẽ đứng ở đây." Tề Hạ lại chỉ xuống chân mình: "Còn mọi người chọn thế nào, thì tùy mọi người."
Tề Hạ tự biết hiện giờ tất cả chỉ là suy đoán, để cho an toàn, anh vẫn nhặt một tấm ván bàn hình vuông dưới đất lên cầm trong tay.
Nghe xong những lời của Tề Hạ, Kiều Gia Kính chậm rãi đi đến bên cạnh anh, nói: "Tôi đã nói rồi, tôi tin cậu."
"Nhưng tôi là kẻ lừa đảo." Tề Hạ lạnh lùng đáp.
"Sao cũng được."
Lâm Cầm suy nghĩ kỹ một chút, cũng bịt mũi miệng đi về phía giữa phòng.
"Này! Cô làm gì vậy?" Tiêu Nhiễm dán người vào tường hét lớn: "Cô tin anh ta thật à?"
Lâm Cầm khẽ gật đầu, nói: "Đúng vậy, mọi người nghĩ kỹ đi, chúng ta dựa vào ai mới sống được đến bây giờ?"
Tiêu Nhiễm nghe xong sững sờ, bỗng cảm thấy Lâm Cầm nói rất có lý, đấu tranh tư tưởng một lúc rồi cũng đi theo.
Hàn Nhất Mặc dùng tay bịt vết thương trên vai, cũng đi tới.
"Anh tên là... Tề Hạ phải không? Tôi cũng tin anh."
Điềm Điềm, Chương Thần Trạch cũng đi theo qua đó.
Lúc này chỉ còn lại Bác sĩ Triệu và Cảnh sát Lý là vẫn dán chặt vào tường.
"Này, hai người không qua đây sao?" Điềm Điềm gọi.
"Tôi..." Bác sĩ Triệu trông có vẻ do dự, dường như chưa quyết định được nên chọn thế nào.
"Không cần ép buộc người khác." Tề Hạ xua tay: "Cửa ải này không liên quan đến hợp tác, chỉ cần bản thân sống sót là được."
Đồng hồ trên mặt đất dần điểm một giờ hai mươi tám phút.
Cảnh sát Lý nheo mắt nhìn chằm chằm Tề Hạ.
Anh ấy không cho rằng tên lừa đảo này lúc này lại chọn đi tìm cái chết nhưng tại sao cậu ta lại dẫn mọi người đứng dưới lỗ hổng?
Lúc này Lâm Cầm nhìn thấu tâm tư của hai người, nói với họ: "Tề Hạ không giống như đang nói dối, hai người có qua đây không?"
"Cô nhìn ra được sao?" Cảnh sát Lý hạ giọng hỏi.
"Đúng vậy." Lâm Cầm gật đầu: "Do tính chất công việc, phần lớn thời gian tôi đều có thể phân biệt đối phương có đang nói dối hay không."
"Đã vậy thì..." Cảnh sát Lý và Bác sĩ Triệu nhìn nhau, lẳng lặng bước lên, nói với Lâm Cầm: "Có người có chuyên môn lên tiếng rồi, chúng tôi tin cô."
Mọi người lần lượt nhặt tấm ván bàn gần mình nhất lên, giơ lên che trên đầu, như vậy bất kể từ trong lỗ rơi xuống thứ gì, ngay lập tức cũng có thể phòng bị.
"Mấy người cũng biết tính toán thật." Kiều Gia Kính bất lực lắc đầu, cũng nhặt tấm ván dưới đất lên, anh ấy nhìn kỹ, tấm ván hiện giờ giống một tấm khiên hơn trước kia, không chỉ là hình vuông vắn cạnh dài bốn năm mươi centimet, mà còn có một cái tay cầm cực kỳ chắc chắn.
Tề Hạ liếc nhìn thời gian, kéo Kiều Gia Kính lại, nói: "Chuẩn bị đi, sắp tới rồi."
Dứt lời, đồng hồ điểm một giờ ba mươi phút, trên trần nhà vang lên tiếng xích sắt cực lớn, giống như có thứ gì đó vô hình đang lên dây cót.
Chỉ tiếc là trong lỗ hổng không có bất kỳ phản ứng nào: "chết" và "sống" trong tưởng tượng đều không xuất hiện.
Chờ đợi vài giây, sàn nhà dưới chân mọi người bỗng nhiên dâng lên cao.
"Hỏng rồi..." Tề Hạ biến sắc: "Còn tệ hơn tôi tưởng tượng."
Tiếng ồn ào của mọi người vang lên tứ phía, không ai ngờ tới "Người Tổ Chức" lại muốn ép nát mọi người trong căn phòng thấp bé này.
"Tình huống gì vậy?"
Không đợi mấy người hỏi rõ tình cảnh hiện giờ Tề Hạ lập tức hét lên: "Mau ngồi xuống!"
Ba bốn người phản ứng nhanh lập tức ngồi xổm xuống nhưng sự tuyệt vọng trong mắt họ đã không thể kìm nén được nữa, mọi người biết theo tình hình hiện giờ sàn nhà và trần nhà rất có khả năng sẽ ép sát vào nhau, không ai có thể trốn thoát.
Tề Hạ ngồi xổm trên mặt đất, não bộ xoay chuyển cực nhanh. Anh biết hướng suy đoán của mình chắc chắn không sai, lỗ hổng trên đầu tuyệt đối là "đường sống" nhưng rốt cuộc phải làm sao để sống tiếp?
Sàn nhà kèm theo tiếng động lớn từ từ dâng lên, chiều cao của căn phòng trong thời gian ngắn đã thu hẹp một nửa, mọi người bắt buộc phải ngồi xổm hẳn xuống mới có thể cử động bên trong.
Tề Hạ ngẩng đầu lên nhìn, lỗ hổng hình chữ nhật vừa nãy còn ở trên đỉnh đầu, lúc này đã đến vị trí ngay trước mắt, có thể chạm tới được.
Nhân lúc mọi người đang hoảng loạn, Tề Hạ quyết đoán đưa tay dò xét bên trong lỗ hổng, đây chỉ là một cái lỗ bình thường, không gian bên trong rất lớn, cấu tạo của trần nhà trông cũng không bình thường lắm, dường như là một loại kim loại cứng rắn.
"Chẳng lẽ..."
Tề Hạ ngồi xổm dưới đất vội vàng cúi đầu, ma xui quỷ khiến nhặt tấm ván gỗ hình vuông của mình dưới đất lên, nếu lỗ hổng là "đường sống", mà tấm ván là đạo cụ duy nhất trong tay, vậy giữa hai thứ này có liên hệ gì?
Tề Hạ dựng đứng tấm ván lên, nhét vào lỗ hổng trên trần nhà, sau đó xoay ngang tấm ván ở bên trong, kéo xuống dưới, tấm ván này thế mà lại kẹt chặt vào lỗ hổng, chỉ lộ ra một cái tay cầm hướng xuống dưới.
"Đây chính là... đường sống?" Mắt Tề Hạ từ từ mở to, trong nháy mắt nghĩ đến chuyện sắp xảy ra tiếp theo.
Mọi người bên cạnh thấy hành động của Tề Hạ, cũng vội vàng bắt chước làm theo, lần lượt kẹt tấm ván bàn hình vuông của mình vào lỗ hổng trên trần nhà.
"Phải cẩn thận, lát nữa..."
Tề Hạ vừa định mở miệng nói gì đó, sàn nhà dưới chân mọi người ầm ầm vỡ nát thành bột mịn.
"Á!"
"Mẹ kiếp!"
Tiếng kinh hô đồng thời bùng nổ. Cơ thể mọi người đều rơi xuống dưới, cũng vào lúc này theo bản năng nắm chặt lấy tay cầm trên đầu, lúc này mới không trực tiếp rơi xuống.
Hàn Nhất Mặc nghiến răng, dùng tay trái nắm chặt lấy tay cầm trên đầu nhưng anh ấy mất máu quá nhiều, sức lực trên người đang trôi đi, lúc này Tề Hạ trơ mắt nhìn tay trái của anh ấy từng chút từng chút tuột ra.