"Cố lên!" Cảnh sát Lý hét lớn: "Số lượng lao móc có hạn, ráng chống đỡ thêm một chút nữa là chúng ta sống rồi!"
Mọi người còn chưa kịp trả lời thì lại nghe thấy một tiếng hét thất thanh.
Quay đầu lại nhìn, hóa ra là Điềm Điềm.
Cô ta không may mắn như Tiêu Nhiễm, cây lao móc xuyên qua đã đâm rách lòng bàn tay cô ta.
Điềm Điềm nhất thời mất hết sức lực, tấm bảng trước mặt cũng bị những cây lao móc đang rít gào lao tới đâm cho xiêu vẹo.
"Cẩn thận!"
Kiều Gia Kính nghiến răng, vươn tay ra chộp lấy tấm bảng trước mặt Điềm Điềm.
Ngay trong khoảnh khắc đó, một cây lao móc bay xuyên qua khe hở một cách chuẩn xác, đâm xuyên bả vai Hàn Nhất Mặc.
Hàn Nhất Mặc hét lên thảm thiết vì đau đớn nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tấm bảng.
"Đừng hoảng!"
Cảnh sát Lý vươn tay đỡ lấy Hàn Nhất Mặc, sau đó dang hai tay ra, thay anh ấy đỡ lấy một nửa tấm bảng.
Kiều Gia Kính cũng quyết đoán, đưa tay đỡ tấm bảng thay cho Điềm Điềm.
May mà sức lực của hai người này rất lớn, cả đội hình lại bắt đầu ổn định trở lại.
Khi tiếng va chạm dần nhỏ đi, mọi người mới hiểu được đội hình này hợp lý đến mức nào.
Nếu làm theo suy nghĩ của Cảnh sát Lý và Bác sĩ Triệu, xếp các tấm bảng so le nhau rồi để mọi người cầm, thì tấm bảng và lao móc sẽ vuông góc với nhau, cực kỳ dễ bị xuyên thủng.
Hiện giờ tạo hình "măng mọc sau mưa" sẽ khiến bề mặt tiếp xúc giữa lao móc từ năm hướng với tấm bảng đều trở thành mặt nghiêng, lực xuyên thấu của lao móc giảm đi đáng kể.
Đặc biệt là những cây lao móc bắn tới từ ngay phía trên, lúc này đều vì đặc tính của hình nón mà bị đổi hướng di chuyển.
Lại qua một lúc nữa, bên ngoài tấm bảng hoàn toàn không còn tiếng động.
"Kết thúc rồi sao?" Hàn Nhất Mặc nghiến răng hỏi.
"Đợi thêm một phút nữa." Tề Hạ trả lời.
Mọi người lại giơ tấm bảng lẳng lặng chờ thêm một phút, phát hiện bên ngoài quả thật đã không còn động tĩnh gì.
Kiều Gia Kính cẩn thận hé ra một khe hở, nhìn ra bên ngoài.
"Mẹ kiếp..." Anh ấy lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngẩn người.
Mọi người cũng từ từ dời tấm bảng ra, phát hiện trên mặt đất, trên mặt bàn hầu như cắm đầy lao móc.
Mà hai cái xác dưới đất lại càng thê thảm không nỡ nhìn, lúc này trông như hai con nhím, chi chít gai nhọn.
Mỗi một cây lao móc đều có dây thừng nối liền, đầu kia của sợi dây nối với lỗ hổng trên tường, trong phòng lúc này là một mớ hỗn độn.
Bác sĩ Triệu quyết đoán xắn tay áo lên, đi đến bên cạnh Hàn Nhất Mặc.
Tình hình của anh ấy không mấy khả quan, lao móc đã xuyên qua vai, cần phải xử lý ngay lập tức.
Hàn Nhất Mặc từ từ ngồi xuống, cười khổ một tiếng: "Vừa nãy tôi còn đang nghĩ liệu mình có xui xẻo thế không, không ngờ lại dính chưởng thật..."
Vẻ mặt Điềm Điềm vô cùng áy náy, cô ta vội vàng xin lỗi Hàn Nhất Mặc.
Nhưng mọi người đều biết đây cũng không phải lỗi của Điềm Điềm, cô ta cũng bị lao móc đâm rách lòng bàn tay.
"Này, cô em xinh đẹp, qua đây." Kiều Gia Kính vẫy vẫy tay: "Tôi băng bó cho cô."
"Hả?" Điềm Điềm sửng sốt: "Anh biết băng bó sao?"
"Biết chút chút."
Kiều Gia Kính xé một dải vải từ bộ vest trên người tên Đầu Dê đã chết, rồi lại xé dải vải đó làm hai.
Một dải buộc chặt vào cánh tay Điềm Điềm để cầm máu, dải còn lại quấn kỹ lưỡng lên vết thương.
"Trước đây lúc còn lăn lộn ngoài đường tôi hay bị thương nên tự học được chút ít kỹ năng băng bó." Kiều Gia Kính nói.
Điềm Điềm khẽ gật đầu, không nói gì.
Sau khi đến nơi này, mọi người hiếm khi được yên tĩnh, dường như tạm thời thoát khỏi bóng ma của cái chết.
Nhưng bốn phía vẫn không xuất hiện cánh cửa nào, căn phòng chết tiệt này vẫn giam cầm bọn họ ở đây.
Đây rốt cuộc là nơi nào?
Bên ngoài căn phòng lại là cái gì?
Chưa đến một phút sau, từ phía Bác sĩ Triệu truyền đến tiếng thở dài.
Tề Hạ quay đầu nhìn lại, thấy Bác sĩ Triệu đang xử lý vết thương cho Hàn Nhất Mặc lúc này lại lộ vẻ mặt khó xử.
"Sao vậy?" Cảnh sát Lý hỏi: "Bị thương nặng lắm à?"
"Vết thương thì không nặng." Bác sĩ Triệu lắc đầu: "Chỉ là tôi không có cách nào lấy cây lao móc ra được."
Mọi người xúm lại gần, phát hiện vấn đề quả thật rất nan giải.
Đầu nhọn của lao móc có ngạnh ngược, rút ra sẽ gây tổn thương lớn hơn cho người bị thương.
Mà đuôi lao móc lại nối liền với dây thừng.
Hàn Nhất Mặc lúc này giống như một con cá bị bắn trúng, dù bơi đi đâu cũng sẽ bị sợi dây này giữ chặt.
"Chỉ có thể cắt đứt dây thừng, sau đó rút lao móc ra từ phía trước." Bác sĩ Triệu ngẩng đầu nói: "Nhưng trong tay tôi không có vật sắc nhọn."
Môi Hàn Nhất Mặc lúc này đã hơi trắng bệch, cây lao móc xuyên qua xương bả vai khiến anh ấy đau đớn không chịu nổi.
"Dùng những cây lao móc khác đi." Cảnh sát Lý quả quyết nói: "Tuy lao móc là vật nhọn nhưng cũng coi như là vũ khí sắc bén."
"Đành vậy thôi." Bác sĩ Triệu cũng gật đầu: "Nhà văn, tôi muốn cậu chọn một tư thế thoải mái nhất rồi nằm sấp xuống, chúng tôi cần cắt đứt dây thừng trên lưng cậu, cậu đừng vội, cứ từ từ thôi. Chú ý cây lao móc phía trước ngực, cẩn thận đừng để bị thương lần hai."
Hàn Nhất Mặc gật đầu, bắt đầu khó nhọc di chuyển cơ thể.
Tề Hạ nhìn cảnh này, luôn cảm thấy có chút gì đó không ổn.
Từ từ sao?
Hoàn cảnh hiện giờ thật sự có thời gian cho họ làm như vậy à?
Anh nhìn đống dây thừng đầy đất, trong đầu hiện lên một linh cảm chẳng lành.
Nếu đoán không sai, bọn họ vẫn đang phải chạy đua với thời gian.
"Không thể từ từ được!" Tề Hạ bỗng nhiên lên tiếng: "Lập tức lấy lao móc ra cho cậu ấy!"
Anh rảo bước đi đến bên cạnh bác sĩ, vẻ mặt nghiêm túc nói với Hàn Nhất Mặc: "Cậu ráng chịu đau một chút, tôi sẽ rút lao móc ra cho cậu ngay bây giờ!"
Hàn Nhất Mặc có chút khó hiểu nhưng cũng không từ chối.
"Cậu làm cái gì vậy?" Bác sĩ Triệu bực bội đẩy Tề Hạ một cái: "Cậu làm thế sẽ khiến vết thương của cậu ấy nặng thêm đấy!"
"Không còn thời gian nữa đâu! Còn lề mề nữa là cậu ấy chết thật đấy!" Tề Hạ cũng đẩy Bác sĩ Triệu ra, từ phía sau chộp lấy cây lao móc trên lưng Hàn Nhất Mặc.
Một tiếng hét thảm thiết vang lên.
Lao móc có ngạnh xuyên vào thì dễ, muốn lấy ra lại khó càng thêm khó.
"Này!" Cảnh sát Lý lúc này cũng chạy tới, kéo Tề Hạ ra rồi quát lớn: "Cậu muốn gϊếŧ người hả?"
Tề Hạ hai lần bị ngăn cản, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
"Tôi hiểu các người muốn cứu người nhưng nếu không tranh thủ thời gian thì lao móc sẽ..."
Còn chưa đợi Tề Hạ nói xong, tiếng xích sắt bốn phía lại vang lên, dường như có cơ quan khổng lồ nào đó lại khởi động.
Theo sau đó là tiếng kêu la tê tâm phế liệt của Hàn Nhất Mặc.
Mọi người lúc này mới hoàn hồn, phát hiện tất cả lao móc thế mà lại đang từ từ thu hồi dưới sự lôi kéo của dây thừng.
Mà Hàn Nhất Mặc trên mặt đất lúc này cũng bị một lực lượng khổng lồ kéo đi.
Tề Hạ đã sớm phát hiện ra điểm này, dây thừng trên lao móc không phải để làm cảnh, chúng sớm muộn gì cũng sẽ thu hồi lao móc về.
Mọi người hoảng loạn chạy theo Hàn Nhất Mặc, trong lúc đó Cảnh sát Lý cố gắng kéo dây thừng lại, chống chọi với sức mạnh to lớn từ những lỗ đen kia nhưng cuối cùng đều là vô ích.
Những tấm bảng cắm đầy lao móc trên mặt đất lúc này dần dần bị lao móc xé cho tan nát, cũng bắt đầu lùi dần về sau.
Loại sức mạnh có thể xé nát gỗ này tuyệt đối không phải tay không có thể chống lại được.
Hàn Nhất Mặc tuy đau đớn khó nhịn nhưng anh ấy rất nhanh đã phát hiện ra một vấn đề khác.
Nếu bản thân bị kéo đến sát tường mà vẫn chưa thoát khỏi lao móc, cả người sẽ bị đóng đinh chặt lên tường chờ chết.
Nghĩ đến đây, anh ấy đau đớn đứng dậy, túm lấy Tề Hạ lần nữa, gằn từng chữ nói: "Giúp tôi lấy lao móc ra! Lấy ra ngay bây giờ!"