Tề Hạ vẫn ngồi yên trên ghế, không đứng dậy cũng chẳng đi tìm manh mối.
Anh cảm thấy có điều gì đó là lạ.
Người cũng không đứng dậy giống anh còn có chuyên gia tư vấn tâm lý Lâm Cầm.
"Anh đang nghĩ gì thế?" Lâm Cầm lơ đãng che miệng mũi mình lại rồi hỏi.
"Tôi á?" Tề Hạ ngẩn người: "Sao vậy? Cô muốn chẩn đoán tâm lý cho tôi à?"
"Cũng không hẳn, tuy rằng người thông minh như anh ít nhiều đều có chút vấn đề về tâm lý nhưng tình cảnh hiện giờ thật sự không thích hợp để trị liệu." Lâm Cầm khẽ mỉm cười: "Tôi chỉ muốn hỏi anh đang nghĩ gì thôi?"
Tề Hạ trầm ngâm một lát rồi nói: "Tôi đang suy nghĩ về nguyên nhân."
"Nguyên nhân?"
Tề Hạ không để ý đến Lâm Cầm, ngược lại gọi với sang Bác sĩ Triệu, hỏi: "Bác sĩ, người bình thường bị súng bắn trúng tim thì có thể sống được bao lâu?"
Bác sĩ Triệu quay đầu lại, suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu tôi nhớ không nhầm, khi tim trúng đạn, con người sẽ rơi vào trạng thái mất ý thức trong vòng vài giây. Nhưng vì trong y học: "cái chết" được định nghĩa là "chết não" nên cho dù mất ý thức, não bộ vẫn sẽ hoạt động thêm vài phút nữa."
Tề Hạ gật đầu: "Vừa rồi tên Người Dê kia kêu thảm thiết suốt vài phút, chứng tỏ cấu tạo cơ thể của gã cường tráng hơn người bình thường rất nhiều phải không?"
"Đúng vậy. Trong tình trạng tim bị trúng đạn mà gã phải mất trọn vẹn vài phút mới hoàn toàn mất ý thức."
Mọi người nghe thấy Tề Hạ và bác sĩ nói chuyện, không khỏi im lặng lắng nghe.
Lúc nãy cũng nhờ tư duy mạch lạc của tên lừa đảo này mà cả chín người mới có thể sống sót.
"Vậy mọi người nói xem chuyện này là tại sao?" Tề Hạ đưa ngón trỏ và ngón cái ra, làm thành hình khẩu súng, đặt lên thái dương của mình: "Người bình thường đều sẽ chọn cách này để tự sát."
Anh ngẫm nghĩ, lại dùng tay chĩa từ dưới lên cằm mình: "Hoặc là thế này."
Tề Hạ thu tay lại, chỉ vào tim mình:
"Dù là cách nào... người tự sát cũng sẽ chọn một phương thức giúp bản thân ra đi ít đau đớn nhất nhưng tại sao gã lại chĩa súng vào tim mình?"
Kiều Gia Kính mân mê chiếc mặt nạ đầu dê trong tay, sau đó lật qua lật lại cái đầu của gã đàn ông kia, nói: "Biết đâu cái đầu của tên khốn này cứng hơn, một phát bắn không chết được thì sao."
"Đã biết hộc máu thì chứng tỏ cấu tạo cơ thể của gã cũng giống chúng ta thôi." Cảnh sát Lý nói: "Cho dù gã có khỏe mạnh đến đâu, ở cự ly này mà bắn một phát trúng đầu thì chắc chắn phải chết."
Tề Hạ gật đầu: "Nếu đã như vậy, tôi chỉ có thể nghĩ đến một nguyên nhân."
Anh đưa tay chỉ vào chiếc mặt nạ trong tay Kiều Gia Kính, nói: "Sở dĩ Người Dê chọn bắn vào tim mình, tám phần mười là để bảo vệ một thứ gì đó, e rằng "Trò chơi" vẫn chưa kết thúc đâu."
Kiều Gia Kính sững sờ: "Ý cậu là... gã sợ bắn hỏng mặt nạ của mình?"
"Không sai."
Dưới sự chỉ huy của Tề Hạ, Kiều Gia Kính lật ngược chiếc mặt nạ da dê lại, lớp lót da dê thô ráp lộ ra trước mắt mọi người.
Một mùi chua loét thối rữa cũng từ đó bốc lên.
Quả nhiên đúng như Tề Hạ dự đoán, bên trong mặt nạ da dê có viết chữ bằng bút máy màu đen.
Chỉ là có vài chỗ bị dính máu, Kiều Gia Kính cũng chẳng bận tâm, túm lấy áo thun của mình lau qua loa, nét chữ cuối cùng cũng có thể đọc được.
"Cái quái gì đây?" Kiều Gia Kính ngẩn người một chút, bắt đầu dùng giọng phổ thông không chuẩn của mình đọc những dòng chữ bên trên:
"Tôi là "Người Chó"."
"Các người đã chịu lời nguyền."
"Tôi hy vọng các người sống sót."
"Đồng hồ không ngừng chạy, bốn phía đều có sát cơ."
"Nếu muốn sống sót, hãy xoay về hướng quê hương một trăm lần."
"Đúng rồi, người ta thường nói măng mọc sau mưa, tại sao măng xuân không sợ mưa đánh?"
"Gặp lại sau cơn mưa."
Tề Hạ khẽ nhíu mày, quả nhiên là gợi ý cho trò chơi tiếp theo...
Bóng ma tử vong bao trùm trước mặt mọi người vẫn mãi không chịu tan biến.
Bọn họ đã chết rồi nhưng vẫn phải chết thêm lần nữa sao?
"Này, tên lừa đảo, cái này có ý gì?" Kiều Gia Kính hỏi.
"Sao tôi biết được?" Tề Hạ hừ lạnh một tiếng: "Ở đây có chín người, chẳng lẽ cứ nhất thiết phải để tôi suy nghĩ sao?"
Luật sư Chương Thần Trạch chậm rãi ngồi xuống ghế, nói: "Tuy không muốn thừa nhận nhưng mạch suy nghĩ của anh rất ăn khớp với "Người tổ chức", nếu có ý tưởng gì thì anh cứ nói ra đi."
"Tôi..."
Không đợi Tề Hạ kịp nói, những bức tường xung quanh bỗng nhiên biến đổi.
Trước vẻ mặt khϊếp sợ của mọi người, từng cái lỗ hổng lơ lửng hiện ra.
Bức tường vốn được xây bằng xi măng lúc này lại giống như một khối vật chất mềm dẻo không ngừng biến hóa.
Một lát sau, từng hàng lỗ hổng đã xếp ngay ngắn trên tường, cứ như thể chúng vốn dĩ đã ở đó từ trước.
Cùng lúc đó, cả bốn phía đều vang lên tiếng dây xích kéo căng.
"Chuyện gì thế này?" Mọi người trong nháy mắt trở nên hoảng loạn.
"Mau nhìn trần nhà kìa!" Không biết là ai đã thốt lên kinh hãi.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện ngay cả trần nhà cũng chi chít những lỗ hổng.
Tề Hạ cuối cùng cũng đứng dậy, giật lấy chiếc mặt nạ da dê từ tay Kiều Gia Kính, nhìn kỹ câu cuối cùng trên đó.
"Gặp lại sau cơn mưa".
"Mưa...?"
Kiều Gia Kính rón rén đi tới chân tường, ghé mắt vào lỗ hổng nhìn vào trong, lập tức giật nảy mình, liên tục lùi lại mấy bước.
"Mẹ kiếp!"
Anh ấy hét lớn muốn tìm chỗ trốn nhưng lại phát hiện hoàn toàn chẳng có nơi nào để nấp.
"Sao vậy? Bên trong là cái gì?" Tiêu Nhiễm có chút sợ hãi hỏi.
Mọi người đều biết gan của Kiều Gia Kính rất lớn, giờ lại có thể khiến anh ấy sợ hãi lùi lại liên tục, chắc chắn phải là thứ gì đó vô cùng khủng khϊếp.
"Mẹ kiếp nhà nó..." Kiều Gia Kính hét lớn: "Là lao xiên cá! Bên trong các lỗ hổng toàn là lao xiên cá "đang lùi lại"!"
""Đang lùi lại" là ý gì?" Bác sĩ Triệu khó hiểu hỏi.
"Chắc là đang "lên dây cót"." Tề Hạ nói: "Từ nãy đến giờ, bốn phía liên tục truyền đến tiếng dây xích, hiện giờ những cây lao này đều đã được lên dây, có thể phóng ra bất cứ lúc nào."
"Này! Tên lừa đảo kia, cậu mau nghĩ cách đi chứ!" Kiều Gia Kính chạy đến bên cạnh Tề Hạ, sốt ruột nói: "Nếu bốn phương tám hướng cùng phóng ra, chúng ta biết trốn vào đâu?"
Tề Hạ suy tính kỹ càng một chút, bản thân sống sót thì không khó, dù sao hiện trường cũng đã có hai cái xác rồi.
Lực xuyên thấu của lao xiên cá có hạn, chỉ cần xếp hai cái xác ở góc tường, bản thân trốn sau cái xác, như vậy tuy có khả năng bị thương nhưng tỷ lệ sống sót vẫn rất cao.
"Lần này muốn tất cả mọi người cùng sống sót e là rất khó, tôi cũng cần phải tự bảo vệ mình, cho nên sẽ không cứu các người nữa đâu." Tề Hạ khẽ nói.
"Cậu..." Kiều Gia Kính muốn nói lại thôi, đành quay sang cầu cứu Cảnh sát Lý và Bác sĩ Triệu nhưng hai người kia trông còn luống cuống tay chân hơn.
Tề Hạ lại nhìn vào những dòng gợi ý trên chiếc mặt nạ da dê.
Chẳng lẽ mình đã hiểu sai rồi sao?
Chỉ khi còn lại người cuối cùng: "Trò chơi" này mới thật sự kết thúc.
Nếu cứ để tất cả mọi người đều sống sót, loại trò chơi gϊếŧ người này sẽ liên tục xuất hiện.
Dù sao căn phòng này cũng vô cùng quỷ dị, bốn bức tường có thể biến đổi bất cứ lúc nào.
Chuyện này trông chẳng phù hợp với bất kỳ nguyên lý khoa học nào, mà giống như ma thuật hơn.
Nhưng nếu người tổ chức là một nhân vật lợi hại có thể thi triển ma thuật, tại sao lại phải làm khó chín người chết bọn họ?
Chẳng lẽ đây là trò chơi quái đản của một tổ chức quản lý linh hồn nào đó sao?
Trong lúc Tề Hạ đang thất thần, Lâm Cầm lại nhìn vào chiếc mặt nạ trong tay anh rồi lên tiếng: "Trên này... có viết phương pháp để chúng ta sống sót, nói là phải "xoay về hướng quê hương một trăm vòng"."
Mọi người hơi bình tĩnh lại một chút, bắt đầu suy ngẫm về câu nói này.
"Chẳng lẽ là hướng mặt về phía quê hương rồi tự xoay vòng?" Điềm Điềm hỏi.
"Không đúng đâu." Kiều Gia Kính lắc đầu: "Ở trong căn phòng này, cô làm sao phán đoán được hướng nào là hướng quê hương? Hơn nữa tự mình xoay một trăm vòng, ngoại trừ chóng mặt ra thì cũng chẳng có tác dụng gì cả."
"Mặc kệ! Tôi cứ thử trước đã!" Điềm Điềm tìm bừa một hướng, bắt đầu tự mình xoay vòng.
Tề Hạ khẽ suy tư một chút, biết rằng sự việc không thể nào đơn giản như vậy được.