Một chiếc đèn dây tóc cũ kỹ treo lơ lửng giữa căn phòng bằng sợi dây điện màu đen, tỏa ra ánh sáng lờ mờ chớp tắt.
Bầu không khí tĩnh mịch tựa như giọt mực nhỏ vào nước trong, đang dần loang ra khắp căn phòng.
Chính giữa căn phòng đặt một chiếc bàn tròn lớn, trông đã bong tróc lốm đốm, giữa bàn dựng một chiếc đồng hồ để bàn nhỏ, hoa văn vô cùng phức tạp, lúc này đang vang lên tiếng tích tắc.
Vây quanh chiếc bàn là mười người ăn mặc khác nhau, quần áo của họ trông có vẻ hơi cũ kỹ, gương mặt cũng dính không ít bụi bặm.
Người thì gục xuống mặt bàn, người thì ngả lưng ra ghế, tất cả đều đang ngủ say sưa.
Bên cạnh mười người này, một người đàn ông đeo mặt nạ đầu dê, mặc âu phục màu đen đang lẳng lặng đứng đó.
Ánh mắt gã xuyên qua chiếc mặt nạ đầu dê cũ kỹ, nhìn chằm chằm vào mười người kia đầy thích thú.
Chiếc đồng hồ trên bàn reo vang, kim phút và kim giờ cùng lúc chỉ vào số "12".
Từ một nơi rất xa bên ngoài căn phòng, tiếng chuông trầm thấp vọng lại.
Cùng lúc đó, mười người cả nam lẫn nữ ngồi vây quanh bàn tròn từ từ tỉnh lại.
Sau khi dần tỉnh táo, họ ngơ ngác nhìn xung quanh, rồi lại nghi ngờ nhìn đối phương.
Có vẻ như chẳng ai nhớ được lý do mình xuất hiện ở nơi này.
"Chào buổi sáng, chín vị." Người Dê lên tiếng trước: "Rất vui được gặp các người tại đây, các người đã ngủ say trước mặt tôi suốt mười hai tiếng đồng hồ rồi."
Cách ăn mặc của người đàn ông trước mặt quả thật quá quái dị, dưới ánh đèn lờ mờ khiến mọi người giật nảy mình.
Chiếc mặt nạ của gã dường như được làm từ đầu dê thật, rất nhiều lông tóc đã ngả vàng chuyển đen, bết dính lại với nhau.
Hai hốc mắt trên mặt nạ đầu dê được khoét rỗng, để lộ đôi mắt giảo hoạt của gã.
Mỗi cử chỉ của gã không chỉ toát ra mùi hôi tanh đặc trưng của loài dê mà còn phảng phất mùi thối rữa thoang thoảng.
Một gã đàn ông xăm kín cánh tay ngẩn ra vài giây, mới phát hiện ra sự bất hợp lý của việc này, ngập ngừng mở miệng hỏi Người Dê: "Ông... là ai?"
"Tôi tin rằng các người đều có thắc mắc này, vậy thì tôi xin giới thiệu với chín vị một chút." Người Dê vui vẻ khua tay múa chân, có vẻ như gã đã chuẩn bị sẵn câu trả lời từ lâu.
Một chàng trai trẻ tên Tề Hạ ngồi ở vị trí xa Người Dê nhất, anh nhanh chóng quan sát tình hình trong phòng, một lát sau, vẻ mặt trở nên ngưng trọng.
Kỳ lạ, căn phòng này thật sự quá kỳ lạ.
Nơi này không có cửa, bốn phía đều là tường.
Nói cách khác, bốn phía căn phòng, trần nhà và sàn nhà đều kín mít, thế mà giữa phòng lại đặt một chiếc bàn.
Đã vậy thì họ làm sao vào được đây?
Chẳng lẽ đưa người vào trước rồi mới xây tường bao quanh sao?
Tề Hạ lại nhìn xung quanh, ở đây dù là sàn nhà, tường hay trần nhà, tất cả đều có những đường kẻ ngang dọc đan xen, chia các bức tường và mặt đất thành nhiều ô vuông lớn.
Ngoài ra, điều khiến Tề Hạ để ý là cụm từ "chín vị" mà tên Người Dê kia vừa nói.
Ngồi quanh bàn tròn đếm thế nào cũng là mười người, cộng thêm bản thân Người Dê nữa thì trong phòng có tổng cộng mười một người.
"Chín vị" là có ý gì?
Anh đưa tay sờ túi áo, không ngoài dự đoán, điện thoại đã bị lấy đi từ lâu.
"Không cần giới thiệu với chúng tôi." Một người phụ nữ có vẻ ngoài lạnh lùng lên tiếng nói với Người Dê: "Tôi khuyên anh nên sớm dừng hành vi của mình lại, tôi nghi ngờ anh đã giam giữ chúng tôi quá hai mươi bốn giờ, cấu thành "tội giam giữ người trái pháp luật", mỗi câu anh nói bây giờ sẽ được ghi âm lại và trở thành lời khai bất lợi cho anh."
Cô ấy vừa nói vừa chán ghét phủi bụi trên cánh tay, dường như so với việc bị giam cầm, cô ấy càng ghét bị làm bẩn hơn.
Những lời của người phụ nữ lạnh lùng quả thật làm mọi người tỉnh táo hơn nhiều, bất kể đối phương là ai, dám một mình bắt cóc mười người, dù thế nào cũng đã chạm đến giới hạn của pháp luật rồi.
"Khoan đã..." Một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người, anh ấy chậm rãi nhìn về phía người phụ nữ lạnh lùng kia, mở miệng hỏi: "Chúng ta đều vừa mới tỉnh lại, làm sao cô biết chúng ta đã bị giam cầm "hai mươi bốn giờ"?"
Giọng điệu của anh ấy bình ổn và mạnh mẽ nhưng lại đánh trúng trọng tâm.
Người phụ nữ lạnh lùng không nhanh không chậm chỉ vào chiếc đồng hồ trên bàn, trả lời: "Đồng hồ ở đây chỉ mười hai giờ nhưng tôi có thói quen ngủ muộn, lần cuối cùng tôi xem đồng hồ ở nhà đã là mười hai giờ rồi, điều này chứng tỏ chúng ta bị giam cầm ít nhất mười hai tiếng."
Nói xong, cô ấy lại dùng ngón tay chỉ vào những bức tường xung quanh, tiếp tục nói: "Mọi người cũng nên nhận ra rồi, căn phòng này không có cửa, chứng tỏ người này đã tốn không ít công sức để đưa chúng ta vào đây. Anh ta nói chúng ta đã ngủ mê mười hai tiếng, hiện giờ đồng hồ lại chỉ mười hai giờ, chứng tỏ kim đồng hồ đã quay ít nhất hai vòng, cho nên tôi nghi ngờ là "hơn hai mươi bốn giờ", có vấn đề gì không?"
Người mặc áo blouse trắng nghe xong câu trả lời này, lạnh lùng liếc nhìn người phụ nữ một cái, trong ánh mắt vẫn mang theo sự nghi ngờ.
Dù sao trong hoàn cảnh này, người phụ nữ này quá mức bình tĩnh.
Người bình thường đối mặt với hành vi bắt cóc thế này, liệu có thể bình tĩnh nói ra những lời lẽ đó không?
Lúc này một thanh niên vạm vỡ mặc áo thun đen lên tiếng hỏi: "Người Dê, tại sao ở đây có mười người mà ông lại nói là chín?"
Người Dê im lặng, không trả lời ngay.
"Mẹ kiếp, tao đếch quan tâm ở đây có mấy người..." Gã đàn ông xăm trổ chửi thề một tiếng, chống tay lên bàn định đứng dậy nhưng lại phát hiện hai chân mình mềm nhũn không chút sức lực, đành tiếp tục chỉ vào Người Dê nói: "Thằng chó, tao khuyên mày biết điều một chút, có thể mày không biết chọc vào tao sẽ lãnh hậu quả nghiêm trọng thế nào đâu, tao thật sự sẽ lấy mạng mày đấy."
Lời này vừa thốt ra, vẻ mặt của những người đàn ông đang ngồi đó đều dần trở nên nghiêm túc. Lúc này quả thật cần có một người dẫn đầu, nếu có thể cùng nhau khống chế tên Người Dê này thì tình hình vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát.
Thế nhưng mọi người lại phát hiện hai chân mình như bị ai đó tiêm thứ gì vào, lúc này hoàn toàn không dùng được chút sức lực nào.
Thế nên gã xăm trổ chỉ đành dùng lời nói đe dọa Người Dê, lớn tiếng chửi bới.
Tề Hạ không mở miệng, anh đưa tay khẽ vuốt cằm, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên bàn, đăm chiêu suy nghĩ.
Mọi chuyện dường như không đơn giản như tưởng tượng.
Anh biết Người Dê nói là "chín người tham gia", nếu ở đây có mười người, vậy chỉ có thể chứng minh một người trong số đó không phải là người tham gia.
Vậy người đó là ai?
Trong phòng này có sáu nam bốn nữ, chẳng lẽ có một người là "kẻ bắt cóc" sao?
Người Dê không nói thêm gì nữa, chậm rãi đi đến bên cạnh Tề Hạ, đứng lại phía sau một người thanh niên.
Mọi người cũng nhìn theo ánh mắt của gã, mới phát hiện người thanh niên trước mắt khác biệt hoàn toàn với những người đang ngồi đây. Tuy mặt anh ta cũng rất bẩn nhưng lại tràn ngập một nụ cười hạnh phúc.
Người Dê từ từ giơ bàn tay lên, đặt vào sau gáy người thanh niên.
Nụ cười của người thanh niên càng trở nên quỷ dị, anh ta kích động nhìn mọi người, có vẻ như anh ta đã sớm biết điều gì đó.
Chỉ nghe thấy một tiếng "bộp" trầm đυ.c, Người Dê đã nhấn mạnh đầu người thanh niên đập xuống mặt bàn.
Những thứ màu trắng hồng như thùng sơn bị đổ, trong nháy mắt loang lổ khắp mặt bàn, trên mặt mỗi người đều bị bắn vài giọt máu.
Đầu của người thanh niên này lại bị đập nát vụn ngay trên mặt bàn.
Bên ngoài căn phòng, một hồi chuông xa xăm lại vang lên.
Tề Hạ ngồi rất gần người chết, anh cảm thấy có một khối vật thể không xác định dính lên mặt mình, ấm nóng, nhớp nháp.
Anh tự hỏi tố chất tâm lý của mình đã đủ mạnh mẽ nhưng không ngờ lúc này cũng bắt đầu run rẩy.
Cô gái ngồi bên phải người chết ngẩn ra ba giây, cuối cùng khuôn mặt cũng méo xệch đi, cất tiếng la hét thất thanh.
Tiếng hét này xé toạc phòng tuyến tâm lý của mọi người.
Có thể dùng tay không đập nát hộp sọ cứng rắn nhất của con người ngay trên mặt bàn, tên Người Dê kia còn là "người" không?
Tại sao cơ thể gầy gò của gã lại có thể bộc phát sức mạnh to lớn đến thế?
Người Dê chậm rãi mở miệng nói: "Sở dĩ chuẩn bị mười người, là vì muốn dùng một người trong đó để khiến các người trật tự lại."