Chương 2.3: Gia đình mới của bé Thao Thiết

“Đào Đào, ta là mẹ.” Viên Uyển Thanh không thèm nhìn chồng, căng thẳng tự giới thiệu với con gái.

“Chào mẹ ạ.” Đào Đào cắn một miếng khô bò, rồi nhìn về phía Thẩm Vân Ngọc bên cạnh Viên Uyển Thanh: “Chào sư tỷ ạ.”

“Đào Đào biết chị sao?” Thẩm Vân Ngọc vui mừng nói, đây là lần đầu tiên cô gặp tiểu sư muội.

“Biết ạ!” Đào Đào gật đầu, hệ thống đã cho cô bé xem ảnh rồi.

Viên Uyển Thanh đang định nói gì đó, nhưng thấy ánh mắt Đào Đào cứ dán vào bàn đồ ăn vặt, bà lập tức giúp cô bé bóc đồ ăn: “Đào Đào còn muốn ăn gì nữa không? Mẹ đi mua.”

“Ăn…” Đào Đào hồi tưởng lại những thứ mình đã ăn hôm nay, bẻ ngón tay tính, “Tất cả đều muốn ăn ạ.”

“Đồ ăn vặt không thể ăn nhiều.” Thẩm Hòa Phong lắc đầu, “Đào Đào ngoan, chúng ta đợi lát nữa ăn cơm được không?”

Đào Đào vuốt bụng, nhìn chỗ đồ ăn vặt còn lại, miễn cưỡng đồng ý: “Dạ được ạ.”

“Chỗ này con muốn gói lại.” Đào Đào đưa ra yêu cầu, cô bé muốn giữ lại để ăn cơm xong lại từ từ ăn.

Hai vợ chồng nhìn nhau, càng thêm đau lòng. Con bé quý đồ ăn như vậy, chắc chắn là đã chịu khổ ở bên ngoài rồi.

“Tất cả đều là của Đào Đào, không ai động vào đâu. Mẹ giúp Đào Đào cất đi, Đào Đào uống nước trước được không?” Viên Uyển Thanh cẩn thận hỏi, rồi sờ vào ly nước thấy hơi lạnh, bà liền dặn dò, “Dì Từ, đổi ly nước ấm.”

Được hứa hẹn, Đào Đào vui vẻ, quay sang nhìn cuốn sổ đang hiện chữ.

[Nhiệm vụ một: Tìm kiếm cha mẹ. Trạng thái: Đã hoàn thành. Tiến độ: 100%. Khen thưởng: 1 lần rút thăm may mắn, 100 điểm danh vọng.]

[Nhiệm vụ hai: Tìm đại sư huynh bị mất tích. Trạng thái: Chưa hoàn thành. Tiến độ: 0%.]

[Nhiệm vụ phụ một: Tìm ra nằm vùng trong nhà. Trạng thái: Chưa hoàn thành. Tiến độ: 0%.]

“Oa~~!” Hoàn thành nhiệm vụ là có thể rút thăm, rút thăm là có thể được thật nhiều đồ ăn vặt. Nhìn thấy nhiều nhiệm vụ như vậy, Đào Đào không khỏi kinh ngạc thốt lên.

“Đào Đào sao vậy con?” Ngay lập tức, ba người trong phòng căng thẳng nhìn về phía Đào Đào.

“Nhà chúng ta có nằm vùng!” Đào Đào dùng giọng mà cô bé cho là rất nhỏ để nói cho người nhà.

Xoảng! Chiếc ly trên tay dì Từ vỡ tan.

[Nhiệm vụ phụ một: Tìm ra nằm vùng trong nhà. Trạng thái: Đã hoàn thành. Tiến độ: 100%. Khen thưởng: 1 lần rút thăm may mắn, 100 điểm danh vọng.]

“Oa~~!” Đào Đào kinh ngạc thốt lên.

Dì Từ đã ở nhà họ Thẩm hơn mười năm, từ lúc Thẩm Hòa Phong còn nhỏ đã ở trong nhà, thân thiết chẳng khác gì người một nhà. Thẩm Hòa Phong thế nào cũng không ngờ tới dì Từ lại có vấn đề.

Từ lúc Đào Đào nói ra câu đó cho đến khi dì Từ bị lộ, khoảng thời gian ở giữa quá ngắn, đến nỗi cả nhà sau đó đều tập trung vào việc tại sao dì Từ lại là nằm vùng, mà quên hỏi Đào Đào làm sao phát hiện ra.

Đào Đào thấy ba mẹ và sư tỷ đều đang thẩm vấn dì Từ, liền ôm đống đồ ăn vặt của mình bắt đầu nghiên cứu.

Ba nói không được ăn nhiều đồ ăn vặt, sẽ bị đau bụng. Nhưng Đào Đào biết, mình là Thao Thiết có thể ăn tất cả mọi thứ, chút đồ ăn này có là gì, cho nên cô bé có thể ăn.

Chỉ ăn một chút thôi thì sẽ không bị phát hiện đâu, Đào Đào nghĩ, rồi cẩn thận lấy một gói bánh quy từ trong đống đồ ăn vặt ra. Cô bé vừa liếc nhìn ba vừa bóc gói bánh, thấy đối phương không nhìn mình thì lập tức yên tâm.

Thẩm Hòa Phong trực tiếp liên hệ với Cục Cảnh sát. Hiện tại là xã hội pháp trị, cho dù dì Từ có vấn đề cũng không đến lượt họ tự ý ra tay. Hơn nữa, vấn đề của dì Từ chắc chắn là do mâu thuẫn trong kinh doanh gây ra, cho nên báo cảnh sát là không sai.

Viên Uyển Thanh ở lại trông con gái. Nhìn vẻ mặt thèm thuồng của Đào Đào, bà không nỡ lòng nào, thấy cô bé đang ăn không những không ngăn cản mà còn giúp bóc vỏ. Thế là, lúc Thẩm Hòa Phong quay lại, thứ ông nhìn thấy là một đống vỏ đồ ăn vặt trước mặt vợ và con gái, chỗ đồ ăn ban nãy không còn sót lại chút nào.

Thẩm Hòa Phong: “...”

Đào Đào gãi gãi ngón tay, hình như mình ăn hơi nhanh, bị phát hiện rồi...

Nhưng mẹ cũng ăn mà! Nghĩ đến đây, Đào Đào lập tức cảm thấy mình có lý.

Thẩm Hòa Phong xua tay, bảo đệ tử liên hệ nhà hàng. Cơm ở nhà là không thể ăn được nữa, ai biết dì Từ có giở trò gì khác trong nhà không. Nghĩ đến đây, Thẩm Hòa Phong lại thấy sợ.

---

Thẩm Vân Ngọc chọn Sơn Hải Các, một nhà hàng mới mở gần đây ở đế đô và rất nổi tiếng trong giới huyền học.

Chủ của Sơn Hải Các là một con Đồ Tham Ăn đã thành tinh ngàn năm, nghe nói lúc trẻ từng ở trong hoàng cung, không hài lòng lắm với ẩm thực của đế đô mấy năm gần đây nên đã lấy mấy món tủ của mình ra bán, dựng nên tòa tửu lầu lớn này.

Chưa nói đến những thứ khác, riêng nguyên liệu đều do đích thân ông chủ tìm người trồng, có chứa linh khí. Tuy không nhiều, nhưng có còn hơn không, rất tốt cho cả người thường lẫn đệ tử giới huyền học. Thẩm Hòa Phong đã đến đây một lần, hương vị quả thật không tệ, ông cảm thấy con gái sẽ thích.

Một hàng bốn người đến nơi, Thẩm Hòa Phong ôm Đào Đào, Thẩm Vân Ngọc đi tìm phục vụ: “Bàn đã đặt trước, số 133.”

“Phòng số 13, mời quý khách vào trong.” Nhân viên phục vụ lập tức dẫn đường.

Lần đầu tiên bước vào nhà hàng của con người, Đào Đào nhìn quanh không ngớt, hai mắt không đủ dùng, bởi vì đâu đâu cũng là đồ ăn ngon.

Cô bé quyết định sửa lại mục tiêu, ngày nào cũng ăn cổ vịt quá đơn giản, ngày nào cũng được ăn cơm ở đây mới là tuyệt nhất.

Chỉ là lần đầu tiên đến, lại đυ.ng phải một gã đáng ghét.

“Ồ, đây không phải là Thẩm tổng sao?” Một người đàn ông trung niên đi tới từ phía đối diện, nhìn thấy Thẩm Hòa Phong liền cười một cách đầy ác ý, “Nghe nói Tạ tiên sinh xin Thẩm tổng một món pháp khí mà Thẩm tổng cũng không nể mặt à? Thẩm tổng ra oai quá nhỉ.”