Nhìn Đào Đào đang giải thích một cách nghiêm túc, Thẩm Hòa Phong không nỡ vạch trần: “Được, chú, không, ba biết rồi, sẽ cưng chiều Đào Đào thật nhiều.”
“Vậy ba phải chuẩn bị đồ ăn ngon cho con!” Đào Đào bỏ một viên nho vào miệng, ngay sau đó nhấn mạnh, “Phải thật nhiều!” Ít quá ăn không đủ no.
“Được, ba sẽ chuẩn bị.” Thẩm Hòa Phong đồng ý. Còn về mối liên hệ giữa hai người, ông quyết định chờ phản hồi từ phía Lý Thành Phàm.
Đi họp một lúc lại có được một cô con gái, mặc kệ có phải ruột thịt hay không, Thẩm Hòa Phong đều rất vui.
Nhận làm đệ tử để nuôi nấng cũng không tệ, Thẩm Hòa Phong nghĩ, rồi dứt khoát đưa cô bé về nhà.
Trên đường, bên phía Lý Thành Phàm đã có tin tức.
Lý Thành Phàm: [Có liên quan đến vợ chồng hai người.]
Lý Thành Phàm: [Vu sư thúc nói duyên con cái của hai vợ chồng cậu có biến chuyển.]
Nhìn thấy hai tin nhắn này, trong lòng Thẩm Hòa Phong đã dấy lên sóng lớn. Vu sư thúc là cao thủ của giới Kinh Dịch, trước đây từng tính ra rằng ông và vợ có duyên con cái rất mỏng.
Xem ra không có con là vì thời điểm chưa tới. Thẩm Hòa Phong nhìn Đào Đào, bắt đầu suy tính xem nên nói với vợ thế nào.
Nhớ lại cái tên vừa hỏi được ở công ty, Thẩm Hòa Phong có chút căng thẳng: “Đào Đào, con muốn ăn gì nào?”
“Ăn gì cũng được ạ?” Đào Đào ăn xong quả dâu tây cuối cùng, tò mò hỏi.
“Đúng vậy, cái gì cũng được.” Thẩm Hòa Phong đau lòng, con bé ở bên ngoài chắc chắn đã chịu khổ nhiều.
Đào Đào vui mừng khôn xiết, còn có chuyện gì đáng vui hơn thế này nữa không? Không có!
Chỉ là vấn đề ăn gì, Đào Đào suy nghĩ một chút: “Cổ vịt ạ!”
---
Bên kia, đệ tử thứ ba của nhà họ Thẩm là Thẩm Vân Ngọc được triệu tập khẩn cấp về nhà, đang nhìn sư nương đã thay mười mấy bộ quần áo, vẻ mặt bất lực: “Sư nương, người định làm gì vậy ạ?”
Sư phụ đi làm, sư nương lại cứ như sắp đón tiếp nhân vật lớn, hơn nữa tâm trạng này cũng tốt quá mức, ngày thường đi tụ tập với bạn thân cũng chưa vui vẻ đến thế. Cô nhìn mà trong lòng thấy hoang mang.
“Có người sắp đến.” Viên Uyển Thanh mặc một bộ sườn xám họa tiết gốm sứ Thanh hoa, đeo một đôi khuyên tai phỉ thúy, nhìn mình trong gương, “Vân Ngọc mau giúp ta chọn một bộ, bộ nào đẹp mà trông trẻ trung?”
“Sư nương, bộ nào cũng đẹp ạ.” Thẩm Vân Ngọc nhìn gương mặt mười năm như một, vẫn mềm mại như đậu hũ của sư nương nhà mình, cảm thấy sư nương đang dùng dao đâm vào tim cô.
“Vậy thì chọn bộ đẹp nhất.” Viên Uyển Thanh căng thẳng vuốt tóc, sợ mình để lại ấn tượng đầu tiên không tốt cho đứa trẻ.
“Sư nương, người sắp đến rất quan trọng ạ?” Thẩm Vân Ngọc cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng, lần nào cô cũng bị sư nương của mình làm cho phân tâm.
“Đúng vậy, rất quan trọng.” Viên Uyển Thanh gật đầu nhấn mạnh, “Còn quan trọng hơn cả sư phụ con.”
Thẩm Vân Ngọc đứng dậy: “Sư nương, mình đã chuẩn bị đồ tiếp khách chưa ạ?”
“A?” Viên Uyển Thanh nhìn đệ tử thứ ba, rồi từ từ nhớ ra, chồng dặn chuẩn bị cổ vịt, hình như bà quên mua mất rồi!
“Mau! Mau đi mua cổ vịt!” Viên Uyển Thanh sốt ruột nói.
“Cái gì ạ?” Thẩm Vân Ngọc nghi ngờ mình nghe nhầm, nhân vật lớn nào đến nhà mà lại phải chuẩn bị cổ vịt?
---
Đào Đào ghé vào cửa sổ nhìn những hàng cây lùi về phía sau, cây thì đẹp đấy, nhưng lại không có quả. Ba nói muốn đưa cô bé đi gặp mẹ và tam sư tỷ, Đào Đào biết họ.
Cô bé còn biết mẹ rất xinh đẹp. Gã nam chính cướp báu vật của ba còn muốn cướp cả mẹ, bị mẹ đánh cho một trận. Gã thẹn quá hóa giận nên đã phá hỏng bùa hộ mệnh của mẹ, hại mẹ bị lệ quỷ gϊếŧ chết.
Còn về sư tỷ, Đào Đào hồi tưởng lại lời hệ thống nói. Sư tỷ là cháu gái của mẹ, lớn lên bên cạnh ba mẹ. Em gái cùng cha khác mẹ của tam sư tỷ lại là nữ chính của một cuốn truyện khác. Trong cuốn truyện này, nam chính là vị hôn phu của tam sư tỷ, hai người họ yêu nhau, còn tam sư tỷ là “nữ phụ độc ác” không chịu từ hôn trong truyện.
Chỉ có nữ chính mới có thể ở bên nam chính, nhưng thân thể nữ chính không tốt. Bọn họ muốn trái tim của tam sư tỷ, liền giả tạo một vụ lệ quỷ gϊếŧ người ở cạnh một tòa nhà đang thi công để dụ sư tỷ đến. Sư tỷ vì cứu người mà bị nam chính bắt lại, đưa vào một phòng khám chui. Đến lúc tim được lấy ra thì nữ chính lại khỏe lại, không cần phẫu thuật nữa, chỉ là trái tim của sư tỷ không thể đặt lại vào được nữa.
Nghĩ đến đây, Đào Đào nắm chặt tay, cô bé phải bảo vệ thật tốt trái tim của mẹ và sư tỷ!
“Đào Đào, chúng ta đến nơi rồi.” Nhìn Đào Đào đang nắm chặt tay, lòng Thẩm Hòa Phong đã mềm nhũn. Kinh doanh thất bại thì thất bại, không có chuyện làm ăn nào thuận buồm xuôi gió cả. Tái ông mất ngựa còn chưa biết là họa hay phúc, xem đi, bây giờ chẳng phải đã có thêm một cô con gái sao?
So với con cái, kinh doanh có là gì?
Đào Đào theo ba đi vào nhà, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm, tức thì quên mất quyết định mình đã đưa ra trên xe, ánh mắt dán chặt vào đống đồ ăn vặt trên bàn không rời.
“Sư phụ.” Thẩm Vân Ngọc đã nghe sư nương nói qua, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn cảm thấy thật thần kỳ. Đứa trẻ này thật sự rất giống sư phụ và sư nương, trách không được sư nương kiêm cô mẫu lại căng thẳng đến vậy.
“Sư nương của con đâu?” Thẩm Hòa Phong ôm Đào Đào đi rửa tay, rồi quay lại ngồi vào bàn. Đào Đào muốn ăn món nào, ông liền giúp bóc món đó.
“Em tới đây.” Viên Uyển Thanh hít một hơi, cố gắng giữ cho tâm trạng bình tĩnh.
“Hửm?” Thẩm Hòa Phong ngẩng đầu, có chút kinh ngạc. Vợ ông ghét nhất là mặc sườn xám, trừ những dịp bắt buộc thì gần như sẽ không bao giờ mặc, hôm nay là sao vậy?