Chương 2.1: Gia đình mới của bé Thao Thiết

[Nhiệm vụ một: Tìm kiếm cha mẹ. Trạng thái: Chưa hoàn thành. Tiến độ hiện tại: 35%.]

Nhìn thấy thông báo trên cuốn sổ, Đào Đào rất vui. Hệ thống nói chỉ cần con số tăng lên nghĩa là đã thành công.

Nghĩ đến đây, Đào Đào nắm chặt tay, nhưng mà, con gái của ba mới là ai? Hệ thống không nói rõ cô có cần bảo vệ người đó không? Đào Đào rơi vào bối rối.

Trong lúc Đào Đào đang rối rắm, đặc trợ đã dẫn Thẩm Hòa Phong tới. Thẩm Hòa Phong vừa đi vừa căn dặn: “Tha cho cậu lần này, lần sau mà còn nói mấy lời tương tự nữa thì…”

“Thẩm tổng, ngài tự xem đi.” Đặc trợ bất lực, anh ta không lừa người, sao sếp cứ không tin nhỉ? Chuyện này đâu thể đùa bừa được?

“Có xem nữa cũng vậy thôi, tôi đã nói là tôi không…” Nói được nửa câu, nhìn thấy Đào Đào nghe tiếng động mà quay người lại, Thẩm Hòa Phong không tài nào thốt ra được vế sau.

Đồng thời, trong lòng ông dấy lên một nghi vấn nghiêm túc: Chẳng lẽ mình bị mất trí nhớ? Hay là vợ lén mình sinh một đứa con?

Thẩm Hòa Phong nén lại sự kinh ngạc trong lòng. Cô bé này quá giống ông, nhưng sau khi chắc chắn rằng trí nhớ của mình không có vấn đề gì, ông chỉ có thể âm thầm tự an ủi, trông giống nhau không nhất định là có quan hệ, biết đâu lại là đứa con riêng của cha mình ngày xưa, giờ gặp khó khăn nên tìm đến cửa...

Chỉ là… Thẩm Hòa Phong nghiêm túc nhìn Đào Đào hai phút, rồi lặng lẽ vò đầu. Sao có thể không hoang mang cho được?

Đây có phải là con gái của mình không, Thẩm Hòa Phong chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra, không chỉ vì ngoại hình tương đồng mà còn là cảm giác thân thuộc. Nhưng điều ông không tài nào hiểu nổi là, mình có đứa con gái này từ khi nào?

Thẩm Hòa Phong bắt đầu nghi ngờ chính trí nhớ của mình, nhất thời không biết nên dùng thái độ nào để đối xử với cô bé.

“Thẩm tiên sinh?” Vị cảnh sát dẫn đội thấy Thẩm Hòa Phong mãi không nói gì, bèn lên tiếng nhắc nhở. Tuy rằng liếc mắt là có thể nhận ra quan hệ ruột thịt, nhưng vẫn phải làm đúng trình tự.

“Ba ba?” Đào Đào rụt rè gọi. Cô bé biết người trước mặt là ba mới của mình, nhưng ba mới có vẻ không thích cô cho lắm.

“Liên hệ với Lý tổng đi.” Thẩm Hòa Phong đã lấy lại bình tĩnh. Cảm nhận được linh khí nồng đậm xung quanh, trong lòng ông đã đoán ra được tám, chín phần. Ông dặn dò một tiếng, rồi xoa đầu Đào Đào: “Ngoan.” Sau đó, ông quay sang giải thích với mấy vị cảnh sát.

Lý tổng chính là Phó cục trưởng Cục Quản lý Dị năng – Lý Thành Phàm. Thẩm Hòa Phong muốn nhận nuôi Đào Đào cũng được, chỉ là trong tay không có thủ tục hợp lệ, phương diện này vẫn là Lý Thành Phàm xử lý nhanh nhất.

Đặc trợ gật đầu rồi ra ngoài gọi điện thoại. Năm phút sau, một vị cảnh sát ở phía đối diện nhận được một cuộc gọi.

Bên kia, đặc trợ mang các giấy tờ như bản scan đã đóng dấu của sổ hộ khẩu đến, giao cho viên cảnh sát phụ trách ghi chép.

“Cảm ơn Thẩm tiên sinh đã hợp tác.” Nhận được giấy tờ chứng minh, kiểm tra lại một lần xác định không có vấn đề gì, viên cảnh sát dẫn đội liền đứng dậy.

“Đào Đào, đây là số điện thoại của chị, lần sau có chuyện gì thì liên lạc với chị nhé.” Nữ cảnh sát đi cùng Đào Đào lên đây thấy thái độ của Thẩm Hòa Phong thay đổi, trong lòng có chút đề phòng. Nhưng giấy tờ chứng minh liên quan không thiếu một thứ, cô cũng không thể không trả đứa trẻ lại cho cha mẹ, chỉ đành để lại phương thức liên lạc phòng khi có bất trắc.

Hy vọng là mình đã lo xa, nữ cảnh sát thầm nghĩ.

“Dạ, cảm ơn chị ạ.” Đào Đào lưu số điện thoại của chị vào mục yêu thích. Người chị này thơm thơm, cô bé rất thích.

Cảnh sát rời đi, đặc trợ chu đáo đóng cửa lại. Trong phòng chỉ còn lại hai cha con vừa mới nhậm chức. Đào Đào đang ăn nốt chỗ đồ ăn vặt còn dang dở, còn Thẩm Hòa Phong thì nhìn linh khí đã nồng đậm đến mức không thể hình dung nổi xung quanh, ông kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt ngang tầm với Đào Đào, nghiêm túc hỏi: “Bạn nhỏ, nói cho chú biết, người nhà của cháu ở đâu?”

Nội tâm rung động cho Thẩm Hòa Phong biết ông và cô bé trước mặt có mối liên hệ, nhưng mặt khác, linh khí nồng đậm thế này nhất định phải là tinh quái do trời đất nuôi dưỡng. Ông và vợ đều là con người, không thể sinh ra một đứa trẻ lợi hại như vậy được.

Cho nên khả năng lớn nhất là cô bé này lúc tu luyện thành hình đã tình cờ gặp được vợ chồng ông, giữa ba người có một mối liên hệ nào đó. Điều này cũng có thể giải thích được sự rung động trong lòng ông là chuyện gì, ông và cô bé này có nhân quả với nhau.

Đào Đào dừng động tác nhét đồ ăn vào miệng, nghiêm túc nhìn Thẩm Hòa Phong. Cô bé biết rồi, ba không phải không thích mình, mà là sợ mình.

Sợ mình cũng tốt, sẽ cho mình thật nhiều đồ ăn ngon. Nghĩ đến đây, Đào Đào biết mình nên nói thế nào rồi.

“Cháu là đại hung thú trên núi Nam Sơn.” Một con Đại Thao Thiết.

“Siêu lợi hại.” Có thể ăn rất nhiều.

“Đến để báo ân.” Báo ân gì thì Đào Đào cũng không biết, dù sao hệ thống bảo vậy thì cô bé cứ nói vậy là được.

“Ba phải cưng chiều cháu thật nhiều.” Cho thật nhiều đồ ăn.

Thẩm Hòa Phong nghe câu đầu tiên đã cảm thấy không thể nào. Khí tức của hung thú và thụy thú ông vẫn có thể phân biệt được, chỉ là bất kể là hung thú hay thụy thú, gần như đều đã biến mất từ ngàn năm trước, số còn lại ít ỏi không đáng kể, hơn nữa Cục Quản lý đều có hồ sơ.

Cho dù có bị bỏ sót, thì vì trận ác chiến ngàn năm trước, hung thú và thụy thú vừa mới thức tỉnh thân thể đều rất yếu ớt, có thể thuận lợi vượt qua tuổi thành niên hay không còn khó nói, linh khí không thể nào dồi dào đến vậy.

Cô bé này giải thích như vậy phỏng chừng là trước khi có linh thức đã tiếp xúc với yêu quái nào đó, nên cứ nghĩ mình cũng là hung thú, thực chất có lẽ là một tinh quái có nhiều công đức. Còn về lượng linh khí dồi dào này, Thẩm Hòa Phong nghi là cô bé có kỳ ngộ nào đó. Hoặc là… kiếp trước tích đức.