Lá bùa cháy hết, Đào Đào ngửi ngửi xung quanh, có mùi như đồ nướng. Cô bé nhìn chằm chằm vào cánh tay của sư huynh, tìm cơ hội vồ một cái vào không khí.
“Khá hơn chút nào không?” Thẩm Hòa Phong hỏi.
“Cảm ơn sư nương, con khỏe rồi ạ!” Thẩm Vân Triệt cử động cánh tay, cảm giác như linh hồn bị xé rách lúc nãy đã biến mất, sạch sẽ hơn nhiều so với mấy lần trước. Cởϊ áσ khoác ra, vết thương đen kịt lúc trước đã không còn, bây giờ trông càng giống như bị người ta cào một cái khi đánh nhau.
“Mấy lá này giữ lại phòng thân.” Viên Uyển Thanh đưa mấy lá bùa vừa vẽ hôm nay cho đại đệ tử. Đại đệ tử theo chồng bà làm kinh doanh, là người tiếp xúc với người ngoài nhiều nhất trong nhà, cần phải phòng bị nghiêm ngặt.
“Con cảm ơn sư nương.” Thẩm Vân Triệt nhìn những lá bùa, sư phụ sư nương đối xử với anh thế nào trong lòng anh tự biết rõ, cha mẹ ruột cũng chưa chắc đã tận tâm đến vậy.
Còn về những lời của cô gái “cứu” anh lần này và những người đó, Thẩm Vân Triệt cười lạnh.
“Gần đây có chút không yên ổn, mọi việc phải cẩn thận.” Thẩm Hòa Phong dặn dò hai người đệ tử, “Vân Triệt, Vân Ngọc ở bên ngoài nhất định phải chú ý. Vân Ngọc báo cho Vân Liên và Vân Bình, phát hiện có gì bất thường phải lập tức trở về.”
“Vâng, thưa sư phụ.” Hai người đệ tử ngoan ngoãn đáp.
“Buổi chiều ta đi thành phố S.” Viên Uyển Thanh thông báo một chuyện khác, “Trong vòng hai ngày sẽ về.”
Thẩm Hòa Phong suy nghĩ một chút về lịch trình của mình rồi gật đầu: “Mang theo Vân Triệt và Vân Ngọc đi, cẩn thận.”
“Vâng, trông chừng Đào Đào cẩn thận.” Viên Uyển Thanh dặn dò.
Lúc hai vợ chồng nói chuyện, những người khác sẽ không xen vào. Đào Đào bề ngoài đang chơi con búp bê do sư huynh mua, nhưng sự chú ý lại dồn vào hai vật nhỏ trong tay. Cô bé cầm chúng lên rồi bắt đầu vo đi vo lại, chỉ là vo mãi mà vẫn không thấy biến đổi, Đào Đào có chút bực mình.
Lần này không dễ vo, hệ thống nói càng xấu xa thì thời gian vo càng lâu.
---
Tại một đạo quán ở góc Tây Bắc đế đô, một lão nhân tóc bạc da mồi đang nhìn chằm chằm vào chậu nước trước mặt. Cảnh tượng ông ta muốn xem mãi vẫn không xuất hiện, tầm nhìn chỉ một màu đen kịt, như thể bị nhốt ở nơi nào đó.
“Sao có thể!” Lão nhân tiếp tục thi pháp. Tiểu quỷ ông ta nuôi không có tà khí, Lôi Phù không thể đánh chết được. Ông ta đã dùng chiêu này mấy chục năm, chưa bao giờ xảy ra sai sót. Nghĩ vậy, lão nhân truyền thêm một chút linh khí vào.
“Hửm?” Đào Đào đột nhiên nhận thấy vật nhỏ trong tay có thêm một chút linh khí thơm ngon.
“Hử?” Thẩm Vân Triệt lập tức nhìn qua.
“Nó cử động được ạ!” Đào Đào xoay cánh tay của con búp bê.
Lần đầu tiên tiếp xúc với loại đồ chơi này, Thẩm Vân Triệt không thể hiểu được niềm vui của tiểu sư muội, đành cầu cứu sư muội.
“Đúng vậy, Đào Đào xem này, chân của búp bê cũng cử động được, còn có thể thay quần áo cho búp bê nữa.” Thẩm Vân Ngọc hiểu biết hơn một chút, cô còn biết những thứ hình người như búp bê rất dễ bị người khác thi pháp, chỉ là sư phụ và sư huynh hiển nhiên không chú ý đến những chuyện nhỏ này, nếu không cũng sẽ không mua về.
Nhưng tiểu sư muội thích, Thẩm Vân Ngọc quyết định không nói gì, cùng lắm thì lần sau nhắc nhở họ.
“Thật ạ?” Đào Đào cảm thấy thật thần kỳ. Cô bé thay cho búp bê hai bộ quần áo, hai viên bi trong tay cứ lăn qua lăn lại, lúc thì tiếp xúc với búp bê, lúc thì bị quần áo che mất.
Bên kia, lão nhân nhìn hình ảnh mờ ảo, châm biếm: “Ha, vừa mới về đã đi tìm phụ nữ, đúng là khó thành tài, trách không được dám chậm trễ đại sự của Tạ tiên sinh, một lũ ếch ngồi đáy giếng. Tra, tra xem người phụ nữ bên cạnh hắn là ai.”
“Vâng!” Người đàn ông trung niên mặc vest phía sau cung kính nói.
“Bảo Tạ tiên sinh, Thẩm Vân Triệt thích phụ nữ, cứ gửi cho hắn vài người thử xem.”
“Vâng!” Người đàn ông cung kính lui ra.
Trong phòng chỉ còn lại một mình, lão nhân thấy hình ảnh trong nước vẫn mờ mịt như cũ, không nhịn được lại truyền thêm một luồng linh khí vào.
Chơi chán búp bê, Đào Đào lại nhận được một luồng linh khí. Cô bé đột nhiên cảm thấy hai viên bi nhỏ hôm nay có thể vo chậm một chút. Vo xong chỉ có thể ăn một lần, nhưng bây giờ thì lại có liên tục.
Hiểu ra đạo lý phát triển bền vững, Đào Đào nhìn hai viên bi nhỏ: “Sư tỷ, con muốn cái chai nhỏ.”
“Đào Đào muốn cái chai làm gì?”
“Để đựng cái này ạ.” Đào Đào đưa viên bi cho sư tỷ xem. Giống như chữ trên cuốn sổ, chỉ khi cô bé muốn người khác thấy thì họ mới thấy được.
“Được, chị đi lấy.” Thẩm Vân Ngọc nhìn viên châu nhỏ như bi ve, trẻ con luôn có thể tìm thấy đồ chơi của mình từ những nơi kỳ quái.
Chỉ là trong nhà không có chai nhựa bình thường, Thẩm Vân Ngọc tìm một chiếc chén lưu ly có thể đựng lệ quỷ, lấy bấc đèn ở giữa ra.
Đào Đào đặt hai viên bi nhỏ vào bên trong, trong lòng ước một nguyện vọng vĩ đại, cô bé mong có một ngày có thể chứa đầy cái chén này, tốt nhất đều là loại có thể tự sản xuất đồ ăn.
Đào Đào không nhìn thấy, cuốn sổ bị cô bé bỏ quên trên bàn đã sáng lên một chút.
[…]
“Vân Triệt, trong thư phòng có giấy bùa, con đi thu dọn đi.” Viên Uyển Thanh bàn bạc xong với chồng, quay người dặn dò đại đệ tử.
“Vâng ạ.”
Lên đến lầu, Thẩm Vân Triệt bước chân khựng lại. Đống giấy bùa và chu sa hỗn độn trên bàn sách cho anh biết sư nương đã lo lắng đến mức nào.
Anh gom hết những lá bùa đã thành hình trên bàn lại, đây là những thứ cần mang đi.
---
Buổi chiều, Viên Uyển Thanh mang theo hai người đệ tử rời đi.
Nhiệm vụ của Cục Quản lý bắt buộc phải làm, làm xong mới có tiền trợ cấp. Cố ý kéo dài hoặc từ chối sẽ bị trừ tiền trợ cấp, nhiệm vụ cũng sẽ ít đi. Tiền trợ cấp chỉ là phụ, công đức nhận được khi bắt quỷ mới là quan trọng, nó liên quan đến sự an nguy của cả nhà.