Chương 4.2: Bữa sáng của bé con

Dù mới quen Đào Đào được một ngày, Thẩm Vân Ngọc cũng đã nhìn ra, đây là một cô nhóc ham ăn, cho nên nhất định không thể cho ăn vô hạn độ. Tuy rằng yêu quái thành tinh thời còn nhỏ dễ nuôi hơn con người, nhưng Thẩm Vân Ngọc đã được sư phụ sư nương dặn dò kỹ lưỡng, không dám lơ là.

Đào Đào tốn nửa ngày công sức mới mở được một gói bánh hoa đào. Miếng bánh nhỏ xíu tràn đầy linh khí, chỉ là kích cỡ quá nhỏ, ngoạm một miếng đã hết veo.

Ăn xong bánh hoa đào lại bóc một gói khác, bên trong là bánh hoa mai. Kích cỡ tương tự, bánh hoa mai ngoài giòn trong mềm, một miếng cắn xuống chỉ hận không thể nuốt luôn cả lưỡi.

Đào Đào ăn liền hai miếng, rồi nằm liệt trên sô pha tiêu hóa. Ở đây thật hạnh phúc, cô bé muốn ở đây mãi mãi.

[Nhiệm vụ hai: Tìm đại sư huynh bị mất tích. Trạng thái: Chưa hoàn thành. Tiến độ: 80%.]

Hệ thống đột nhiên hiện ra một thông báo, Đào Đào ngồi bật dậy, chỉ là sau đó không thấy sáng lên nữa.

Cùng lúc đó, Thẩm Vân Ngọc nhận được hai tin nhắn. Cô đóng máy tính lại đứng lên: “Sư phụ sư nương sắp về rồi, Đào Đào đợi thêm vài phút nữa nhé.”

“Dạ.” Đào Đào ngoan ngoãn đáp.

Hai người ở nhà đợi khoảng mười phút, bên ngoài vang lên tiếng xe. Đào Đào lập tức trượt từ trên sô pha xuống, chạy ra cửa đón ba mẹ.

“Sư phụ, sư nương, sư huynh đâu rồi ạ?” Thẩm Vân Ngọc cũng căng thẳng.

“Kẻ chủ mưu đứng sau dì Từ là một người thuộc chi thứ nhà họ Tạ, hiện đang ở Cục Quản lý, vẫn chưa khai nhận.” Thẩm Hòa Phong nới lỏng cà vạt, “Đúng rồi, con tra một chút về gã ở nhà hàng hôm qua…”

Tuy đặc trợ và quản gia tham gia không ít việc, nhưng người Thẩm Hòa Phong tin tưởng nhất vẫn là đệ tử, loại chuyện này giao cho đệ tử làm là đáng tin nhất.

“Con sẽ tra ngay ạ.” Thẩm Vân Ngọc đáp.

Bên kia, Viên Uyển Thanh đang bồi đắp tình cảm với con gái: “Đào Đào nhớ mẹ như vậy sao?” Nói xong bà thơm một cái lên má Đào Đào, “Đúng là con gái ngoan của mẹ.”

Trẻ con sẽ không che giấu cảm xúc của mình, là thật lòng yêu thích hay bị ép buộc giả tạo, Viên Uyển Thanh chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra. Những đứa trẻ mà nhà chi thứ đưa tới trước đây, đứa nào cũng như đứa nào, đều bị cha mẹ dặn dò kỹ lưỡng mới đến. Ánh mắt chúng nhìn bà né tránh, có đứa còn mang theo sự thù địch, như thể bà là kẻ xấu đã cướp đi cha mẹ của chúng.

Thỉnh thoảng có vài đứa lanh lợi, còn nhỏ tuổi đã mang vẻ lấy lòng, nhưng không che giấu được sự tham lam dưới đáy mắt. Nhìn thấy những đứa trẻ đó Viên Uyển Thanh chỉ muốn cười, vợ chồng bà có con hay không mà cần đến người khác phải bận tâm?

Bà có bốn người đệ tử, cho dù không có con cũng có đệ tử kế thừa gia nghiệp, cớ gì bà phải nuôi một người ngoài không hề có quan hệ gì với mình? Lại còn là một người ngoài mà trong lòng chỉ nghĩ đến một gia đình khác.

Còn về con gái, nhìn Đào Đào đang tỏ vẻ quyến luyến với mình, Viên Uyển Thanh bế cô bé lên: “Mẹ đi đón sư huynh của Đào Đào về.”

“Vậy khi nào sư huynh về ạ?” Đào Đào bặm môi hỏi.

“Muộn nhất là ngày mai.” Viên Uyển Thanh bóc một gói đồ ăn vặt đút cho Đào Đào. Mỗi lần Đào Đào ăn xong đồ ăn vặt, linh khí xung quanh đều trở nên vô cùng hoạt náo, Viên Uyển Thanh biết đây là biểu hiện của việc hấp thụ linh khí.

“Con cảm ơn mẹ ạ.” Đào Đào nói lời cảm ơn một cách mềm mại đáng yêu.

Viên Uyển Thanh không nhịn được, lại thơm một cái nữa lên mặt con gái.

“Đào Đào không ăn được đâu.” Đào Đào che mặt lại, gặm một miếng để nếm thử là được rồi, sao có thể ăn miếng thứ hai được chứ.

“Khụ, khụ khụ…” Thẩm Hòa Phong đang uống nước thì bị sặc.

“Sư phụ, con tra xong rồi ạ.” Thẩm Vân Ngọc cầm tài liệu đến, tiện thể gọi điện thoại trước cho Viên Uyển Thanh.

Viên Uyển Thanh nhíu mày, nghĩ đến những lá bùa còn lại trong tay mình: “Ta đi vẽ bùa.”

“Con cũng đi!” Đào Đào lập tức đi theo, cô bé biết có người đã động vào lá bùa của mẹ.

“Vậy Đào Đào không được chạy lung tung.” Viên Uyển Thanh ra điều kiện với con gái.

Đào Đào đồng ý.

Hai mẹ con vào thư phòng, Đào Đào theo sát mẹ không rời một tấc, căng thẳng nắm chặt cuốn sổ. Cô bé nhất định sẽ không để người khác gây rối!

Viên Uyển Thanh kê một chiếc ghế đặt bên cạnh mình, lại lấy ra cây bút vẽ bùa chuyên dụng cho trẻ em mà đệ tử lúc nhỏ từng dùng và một chồng giấy vẽ bùa có tì vết, đặt trước mặt Đào Đào: “Đào Đào dùng cái này vẽ nhé.”

Nhà họ Thẩm chưa bao giờ cố ý ngăn cản con trẻ, vợ chồng bà đều tiếp xúc với những thứ này từ nhỏ, con cái cũng có thể.

“Dạ được!” Đào Đào cầm bút lên, nguệch ngoạc viết mấy chữ trên giấy, cô bé cũng biết vẽ mà.

Đào Đào vẽ xong một đường, ngó trái ngó phải cảm thấy không hài lòng, lại thêm vài nét bút lên trên.

Vẽ xong một tờ lại đặt sang một bên rồi vẽ tờ thứ hai, bắt chước mẹ, xếp những tờ đã vẽ xong ngay ngắn lại với nhau.

Vẽ một hồi lại sờ sờ bụng, nhân lúc mẹ không chú ý ăn vụng một miếng đồ ăn vặt, sau đó lại tiếp tục vẽ.

Viên Uyển Thanh cũng đang vẽ giấy bùa. Bà học thứ này từ ông nội từ nhỏ, có thể nói thời gian cầm bút lông chấm chu sa còn sớm hơn cả dùng bút chì.

Nhiều năm trôi qua, Viên Uyển Thanh đã sớm luyện được một phương pháp phù hợp với bản thân. Có người vẽ bùa theo đồ án cố định, nhưng bà thì không. Ông nội từng nói, công hiệu của lá bùa quyết định bởi lượng linh khí luân chuyển trong quá trình vẽ chứ không nằm ở hình vẽ thành phẩm. Người có năng lực mạnh thậm chí có thể vẽ nguệch ngoạc mà hiệu quả vẫn không suy giảm.

Viên Uyển Thanh khắc cốt ghi tâm những lời này. Tĩnh tâm một giờ có thể vẽ được ba lá bùa hộ mệnh ngăn lệ quỷ đến gần. Lá bùa này trong tay bà có thể phát huy tác dụng lớn nhất, ở trong tay người khác hiệu quả sẽ kém hơn một chút, nhưng vẫn tốt hơn loại họ tự làm.