Chương 4.1: Bữa sáng của bé con

Đào Đào đưa tay lên che miệng, ngáp một cái thật duyên dáng, sau đó xoa bụng: “Không đói, không đói, lát nữa là được ăn cơm thôi.”

Nói xong, cô bé tự mình chậm rãi ngồi dậy mặc quần áo.

Chỉ là lúc cầm quần áo lên, Đào Đào có chút hoang mang, tại sao hai bên trông lại giống nhau thế này?

“Ưm, mặt trước mặt sau đâu nhỉ?” Đào Đào bối rối, hay là cứ mặc đại một chút?

Cô bé lật qua lật lại bộ quần áo mấy lần, ngay lúc định mặc đại thì trên cuốn sổ lặng lẽ hiện ra một chữ.

[Trước.]

Đào Đào hiểu rồi, cô bé mặc quần áo vào người, vịn vào giường chậm rãi trèo xuống. Trượt được nửa đường thì cửa phòng bị mở ra, Đào Đào giật mình, sợ đến mức buông tay ra.

Bịch! Cả người ngã phịch xuống đất.

“Đào Đào?” Thẩm Vân Ngọc mở cửa bước vào thì thấy đúng cảnh này, sợ đến mức hồn vía lên mây. Cô đã cố tình dậy sớm một tiếng, không ngờ vẫn chậm. “Đào Đào có đau không con?” Nói rồi cô vội bế Đào Đào lên.

“Không đau ạ.” Đào Đào lắc đầu, giường không cao, lần trước cô bé từ trên trời rơi xuống mới gọi là đau.

“Tới đây, sư tỷ giúp Đào Đào mang giày.” Thẩm Vân Ngọc thở phào nhẹ nhõm, quyết định phải bảo quản gia đổi một chiếc giường khác.

“Dạ.” Đào Đào được đặt ngồi trên mép giường, ngoan ngoãn chờ sư tỷ lấy giày, buồn chán mà vung vẩy đôi chân, “Ba mẹ đâu rồi ạ?”

“Đi đón đại sư huynh rồi, lát nữa sẽ về ngay. Đào Đào ăn sáng trước được không con?” Thẩm Vân Ngọc dỗ dành. Tiểu sư muội tỉnh dậy không quấy khóc, lại còn ngoan ngoãn nghe lời, khiến cô thở phào nhẹ nhõm.

“Dạ được!” Đào Đào vui vẻ gật đầu, ăn cơm, cô bé thích!

Thấy cô bé dễ dỗ như vậy, Thẩm Vân Ngọc vội vàng đưa cô bé đi rửa mặt rồi xuống nhà ăn sáng. Vì không biết khẩu vị của người nhà, dì Lưu mới đến đã làm hai loại bữa sáng: kiểu Trung có bánh quẩy và bánh bao súp, kiểu Tây có sandwich và hamburger.

Thẩm Vân Ngọc không muốn tiểu sư muội buổi sáng đã ăn đồ nhiều dầu mỡ, liền đẩy hamburger và bánh quẩy sang một bên, rót một ly sữa đặt trước mặt Đào Đào: “Đào Đào muốn ăn cái nào?”

Đào Đào nhìn bánh bao súp, lại nhìn sandwich, cuối cùng chọn món trước, trông có vẻ đủ lượng, một xửng có tận tám cái!

Thẩm Vân Ngọc gắp bánh bao súp vào đĩa của Đào Đào, đợi cô bé ăn xong lại gắp cho cái tiếp theo.

“Thưa cô, có điện thoại.” Dì Lưu cầm điện thoại di động đến.

Thẩm Vân Ngọc rút một tờ giấy ăn lau khô tay, liếc nhìn dì Lưu rồi đi sang một bên nghe điện thoại.

“Vâng, ngài yên tâm, trong vòng ba ngày nhất định sẽ xử lý xong.”

“Sư nương gần đây có nhiều việc bận, xin lỗi ngài, đến lúc đó hai thầy trò chúng tôi sẽ cùng qua.”

“Sư phụ không tiện rời khỏi đế đô, những gì ngài nói tôi và sư nương làm là được rồi, chúng tôi sẽ giải quyết nhanh nhất có thể.”

“Vâng, chào Cục trưởng Tống.”

Thẩm Vân Ngọc cúp điện thoại, nhìn mấy cuộc trò chuyện gần đây, bên Cục Quản lý thúc giục ngày càng gấp, nhiệm vụ lần này phải nhanh chóng hoàn thành, chỉ là sư huynh…

Đào Đào đang cầm cái bánh bao súp thứ sáu trong tay, đôi tai giật giật lắng nghe điện thoại của sư tỷ. Cuốn sổ đặt trên bàn lóe lên hai cái, Đào Đào nhìn sang.

[Nhiệm vụ phụ hai: Ngăn cản lá bùa bị phá hủy. Trạng thái: Chưa hoàn thành. Tiến độ: 0%.]

Đào Đào dừng động tác ăn lại, cô bé biết mẹ đã cầm lá bùa bị hỏng đi bắt quỷ nên mới bị lệ quỷ gϊếŧ chết. Vậy nên chính là lá bùa này ư?

Nghĩ đến đây, Đào Đào đột nhiên cảm thấy cái bánh bao trong tay không còn ngon như vậy nữa.

Nhưng anh trai từng nói lãng phí đồ ăn là đáng xấu hổ. Đào Đào ăn hết hai cái bánh bao cuối cùng, ừng ực uống cạn ly sữa, rồi nhảy từ trên ghế xuống: “Sư tỷ, con muốn đi gặp mẹ.”

“Đào Đào ngoan, sư tỷ gọi điện thoại cho con nhé?” Thẩm Vân Ngọc gọi một cuộc video, “Đào Đào nhìn này.”

“Mẹ ơi.” Nhìn thấy mẹ vẫn khỏe mạnh trong video, Đào Đào yên tâm.

“Mẹ sắp về rồi đây.” Trong video, Viên Uyển Thanh đang chỉnh lại quần áo.

“Dạ, Đào Đào ở nhà chờ mẹ ạ.”

“Đào Đào ngoan quá.”

Cúp điện thoại, Đào Đào ôm lấy đồ ăn vặt do sư tỷ đưa, trèo lên ghế sô pha bên cạnh chọc chọc vào cuốn sổ, ngoan ngoãn vô cùng.

Điện thoại của Thẩm Vân Ngọc vang lên vài tiếng. Thấy Đào Đào ngoan ngoãn chơi game không chạy lung tung, cô vào phòng làm việc lấy máy tính ra để xử lý công việc.

Trước khi làm nhiệm vụ, việc điều tra là cần thiết. Những nhiệm vụ đến được tay họ đều là những vụ mà cấp dưới không có cách nào xử lý mới giao lên, hoặc là lệ quỷ đã hại người, hoặc là đạo hạnh quá sâu, pháp sư bình thường không có cách nào đến gần.

Đào Đào không phải đang chơi game, cô bé đang xem nhiệm vụ của mình. Hệ thống nói ba mẹ đang đi tìm đại sư huynh, tìm được người là có thể hoàn thành nhiệm vụ.

[Nhiệm vụ hai: Tìm đại sư huynh bị mất tích. Trạng thái: Chưa hoàn thành. Tiến độ: 60%.]

Còn thiếu nhiều quá, Đào Đào ngậm kẹo mυ"ŧ trong miệng, cô bé muốn nhanh chóng tìm được sư huynh... Nhìn dòng chữ trên cuốn sổ, Đào Đào tìm đến chỗ rút thăm may mắn hôm qua.

[Số lần rút thăm còn lại: 0.]

[Phần thưởng hiện tại: [Vầng Sáng Âu Hoàng], [Thuật Nói Thật].]

Đào Đào bấm vào cái thứ hai, lại một lần nữa dùng lên người dì Từ.

[Nhiệm vụ hai: Tìm đại sư huynh bị mất tích. Trạng thái: Chưa hoàn thành. Tiến độ: 65%.]

[Nhiệm vụ hai, tìm…]

Bấm liên tiếp ba lần, cuốn sổ hiện ra một thông báo mới.

[Hôm nay [Thuật Nói Thật] đã sử dụng đến giới hạn, xin hãy tiếp tục vào ngày mai.]

Đào Đào nhìn chằm chằm thông báo mới vài lần, bĩu môi, hôm nay không tìm được sư huynh rồi.

Rảnh rỗi, Đào Đào bắt đầu lôi đống đồ ăn vặt của mình ra. Sư tỷ cho rất nhiều đồ ăn vặt, nhưng túi nào cũng rất to, mà bên trong thực tế chỉ có một chút.

Thẩm Vân Ngọc không biết Đào Đào đang phàn nàn. Cô đúng là đã cố tình chọn những gói đồ ăn vặt lớn, như vậy Đào Đào có thể tốn nhiều thời gian hơn để bóc, và lượng ăn vào miệng sẽ ít đi.