Chương 3.2: Kẻ gây sự và thuật nói thật

[Nhiệm vụ hai: Tìm đại sư huynh bị mất tích. Trạng thái: Chưa hoàn thành. Tiến độ: 10%.]

Vì cuộc điện thoại trên đường, tâm trạng của cả nhà đều không tốt lắm. Họ cố gắng không để Đào Đào phát hiện. Đợi đến khi đưa Đào Đào về phòng nghỉ ngơi, hai vợ chồng mới bắt đầu bàn bạc xem làm thế nào để nhanh chóng tìm được đại đệ tử.

Trong phòng, Đào Đào đang giả vờ ngủ liền mở mắt ra, ngồi dậy trong chăn bắt đầu xoa nắn mấy viên bi. Đào Đào biết, xoa chúng thành viên kẹo là có thể ăn được.

Từ viên bi thỉnh thoảng lại vang lên một hai tiếng kêu thảm thiết, nhưng Đào Đào mặc kệ. Cô bé cứ xoa mãi, xoa đến mức buồn ngủ rũ rượi, viên kẹo đậu cuối cùng cũng thành hình.

[Tiêu diệt nguyền rủa*3, ngăn chặn vụ bắt cóc, ngăn chặn tai nạn giao thông liên hoàn. Khen thưởng: 300 điểm danh vọng.]

“Ba viên…” Đào Đào nhìn ba viên kẹo đậu trong tay, cuối cùng quyết định ăn một viên, giữ lại hai viên.

Hệ thống nói người bị hạ nguyền rủa không thường gặp, phải ăn tiết kiệm một chút, cô mới không thèm ăn hết ngay đâu.

Những lời nguyền này sẽ hại người. Đào Đào chọc chọc vào viên kẹo đậu, đồ xấu xa! Tuy ăn ngon nhưng vẫn là đồ xấu xa.

Bỏ viên kẹo đậu vào miệng, Đào Đào lim dim mắt thưởng thức hương vị, rồi bắt đầu xem cuốn sổ của mình. Cô có hai lần rút thăm may mắn, cô không quên đâu.

Nghĩ vậy, Đào Đào bấm vài cái, trên cuốn sổ hiện ra hai dòng chữ và một nút rút thăm.

[Số lần rút thăm còn lại: 2.]

[Phần thưởng hiện tại: Không có.]

Bấm vào nút rút thăm, Đào Đào nhìn không chớp mắt vào vòng quay. Vòng quay cứ quay mãi, rồi dừng lại ở một ô hẹp nhất.

[Chúc mừng ký chủ nhận được [Vầng Sáng Âu Hoàng], cấp bậc hiện tại 1. Hiệu quả: Tăng giá trị Âu Hoàng lên 10% (có thể nâng cấp).]

Âu Hoàng là gì? Đào Đào vào giao diện tìm kiếm bắt đầu tra cứu.

[Âu Hoàng: Chỉ những người chơi có vận may đặc biệt tốt, người chơi có tỷ lệ trúng thưởng cao.]

Đào Đào: “Oa!”

Vậy lần sau rút thăm cô bé có thể trúng kẹo rồi? Nghĩ đến đây, Đào Đào bấm vào lần rút thăm thứ hai.

Nhìn chằm chằm vào vòng quay, Đào Đào thì thầm: “Kẹo, kẹo, cho con viên kẹo…”

[Chúc mừng ký chủ nhận được [Thuật Nói Thật], cấp bậc hiện tại 1. Hiệu quả: Sau khi sử dụng có tỷ lệ tăng độ chân thật trong lời nói của đối tượng trong vòng năm phút. Tỷ lệ thành công 10% (có thể nâng cấp).]

Đào Đào: “Ai da.” Không có kẹo, cô không phải Âu Hoàng rồi.

[Thưởng kèm: Kẹo đậu sô cô la*1.]

Trên giường đột nhiên xuất hiện một viên kẹo đậu sô cô la.

“Hửm?” Cô là Âu Hoàng mà!

Vui vẻ bóc viên kẹo, Đào Đào lăn qua lăn lại trên giường, vui không tả xiết. Ngay lúc cô bé định bỏ viên kẹo vào miệng thì nghe thấy có tiếng động ngoài cửa.

Đào Đào lập tức nằm xuống, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Cửa phòng được nhẹ nhàng mở ra, vợ chồng Thẩm Hòa Phong lặng lẽ bước vào.

“Bảo bối ngủ rồi.” Viên Uyển Thanh nói nhỏ, “Chúng ta đi thôi.”

Hai vợ chồng lại lặng lẽ đi ra ngoài.

“Hù…” Đào Đào thở phào nhẹ nhõm, miệng ngậm viên kẹo đậu vừa nãy, mở cuốn sổ nhỏ của mình lên. Cô bé muốn xem Thuật Nói Thật là gì.

[Có muốn sử dụng [Thuật Nói Thật] không?]

Đào Đào bấm có.

[Xin hãy lựa chọn đối tượng sử dụng.]

Đối tượng sử dụng? Đào Đào nhìn vào cuốn sổ, trên đó có ba, mẹ, sư tỷ, dì Từ bị cảnh sát bắt đi, hai người tài xế gặp hôm nay và ông già không nói lý với ba, còn có cả chị gái xinh đẹp và chú cảnh sát gặp hôm nay nữa…

Nhiều người quá. Ngón tay Đào Đào lướt trên màn hình vài cái, cuối cùng dừng lại ở tên của dì Từ.

[Sử dụng thành công.]

[Nhiệm vụ hai: Tìm đại sư huynh bị mất tích. Trạng thái: Chưa hoàn thành. Tiến độ: 30%.]

Đào Đào: “!”

Vài phút sau, phòng bên cạnh, Thẩm Hòa Phong nhận được một cuộc điện thoại.

“Thưa ngài, dì Từ vừa mới khai rồi.”

Khoảnh khắc nhận được điện thoại, Thẩm Hòa Phong chưa bao giờ biết mình có thể kích động đến thế. Đại đệ tử đã mất tích một tuần, những người mà cậu tiếp xúc trước khi mất tích đều đã được thẩm vấn và không có gì khả nghi, nhưng vẫn không tài nào tìm thấy người.

Địa điểm mà đại đệ tử nhận nhiệm vụ là một công viên cũ. Thẩm Hòa Phong đã đến đó xem xét ba lần, cho người lật tung cả trong lẫn ngoài mà vẫn không có kết quả. Công viên có dấu vết đánh nhau, nhưng không còn sót lại một tia linh lực hay quỷ khí nào, ngay cả người bạn thân giỏi ngự quỷ thuật của ông đến cũng không tìm thấy manh mối.

Cùng lúc đó, công ty lại xảy ra chuyện. Thẩm Hòa Phong biết ai đang đối phó với mình, càng căng thẳng thì càng dễ xảy ra sai sót, ông chỉ có thể cố gắng chống đỡ. Người ngoài đồn rằng vợ chồng ông là loại vắt chanh bỏ vỏ, không thật lòng giải cứu đại đệ tử, chỉ có hai người họ mới biết mình lo lắng đến nhường nào.

Lần này có được tin tức thật sự là một niềm vui bất ngờ. Thẩm Hòa Phong báo tin từ bên Cục Quản lý cho vợ: “Dì Từ khai rồi.”

“Khai rồi à?” Viên Uyển Thanh đang thay một bộ đồ đen. Bà không thích mặc váy dài và sườn xám, đánh nhau không tiện.

Thẩm Hòa Phong đang thay đồ, động tác khựng lại: “Hôm nay không đánh nhau đâu.”

“Phòng trường hợp bất trắc.” Viên Uyển Thanh dặm lại lớp trang điểm nhẹ. Dám động đến đệ tử của bà à?

Cảm nhận được luồng sát khí mơ hồ bên cạnh, Thẩm Hòa Phong suy nghĩ một giây rồi quyết định im lặng.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, ông mới không dại gì đổ thêm dầu vào lửa.

Hai vợ chồng, vốn dịu dàng chăm sóc trước mặt Đào Đào, ăn mặc chỉnh tề rồi ra khỏi cửa, không quên dặn dò Thẩm Vân Ngọc trông chừng em gái cẩn thận.

---

Lúc Đào Đào tỉnh dậy, trong phòng chỉ có một mình. Cô bé dụi dụi mắt nhìn căn phòng, lúc này mới nhớ ra mình đã tìm được ba mẹ, hiện tại đang ở trong nhà của mình.

“Ọc ọcc…” Cái bụng không biết điều lại kêu lên.