Một loạt dòng chữ về số 110, mỗi dòng đều có nút quay số nhanh. Tìm lại giao diện trước đó, họ phát hiện đúng là có một cuộc gọi báo cảnh sát đã được thực hiện, thời gian cũng trùng khớp.
“Em gái nhỏ, nói cho chị biết, em đã báo cảnh sát như thế nào?”
“Báo cảnh sát là gì ạ?” Đào Đào tò mò hỏi.
“Vậy em đã gọi điện thoại như thế nào?”
“Em chỉ bấm một cái thôi ạ…” Đào Đào ngập ngừng, “Không được bấm ạ?”
Một viên cảnh sát đang tò mò làm thế nào cô bé tìm được cơ hội báo nguy liền nói ngay: “Được bấm chứ! Lần sau gặp người xấu cũng phải bấm vào đây, biết không?”
“Dạ biết rồi ạ.” Đào Đào ngoan ngoãn đáp.
Xác định người báo án không sai, nữ cảnh sát ngồi xổm xuống dỗ dành: “Em gái nhỏ, chúng tôi đưa em đến Cục Cảnh sát, sau đó liên lạc với người nhà của em, được không?” Nhà cô cũng có một đứa cháu gái trạc tuổi này, cô biết với trẻ con tầm này thì không thể dùng vũ lực, phải dỗ dành.
Chỉ là cô không ngờ Đào Đào vừa rồi còn rất ngoan ngoãn giờ lại không đồng ý.
“Không được ạ.” Đào Đào lắc đầu, “Cháu muốn tìm ba mẹ.”
“Ba mẹ em đang ở nơi khác, lát nữa sẽ đến Cục Cảnh sát đón em.” Nữ cảnh sát dỗ dành. Chiếc máy tính bảng này không có sim, chỉ có thể gọi số khẩn cấp, lịch sử cũng chỉ có một cuộc gọi, không có cách nào liên lạc với người nhà. Hôm nay Cục Cảnh sát cũng không nhận được tin báo mất tích nào, tạm thời chỉ có thể đưa cô bé về cục chờ đợi.
“Ba cháu ở đây ạ.” Đào Đào chỉ vào tòa nhà lớn bên cạnh.
“Thật không?” Một cảnh sát bên cạnh không mấy tin tưởng. Chuyện này quá trùng hợp, con gái bị bọn buôn người bắt cóc, lại bị phát hiện ngay dưới lầu công ty của ba mình ư?
Kiến trúc ở đế đô có nhiều tòa nhà tương tự, mấy tòa văn phòng gần đây đều được xây theo kiểu này, hơn nữa cô bé còn nhỏ, họ đều cho rằng cô bé nhớ nhầm địa chỉ.
“Thật sự ở đây mà!” Đào Đào vô cùng chắc chắn, cô bé đã đến nơi rồi, chỉ cần lên lầu là có thể gặp được ba mới.
Thấy Đào Đào quả quyết như vậy, mấy viên cảnh sát cuối cùng quyết định chia làm hai đội, một đội đưa hai tên buôn người về thẩm vấn, đội còn lại đưa Đào Đào đi tìm ba.
Nữ cảnh sát dắt Đào Đào lên lầu. Nhân viên lễ tân ngoài mặt tươi cười nhưng trong lòng đã đổ mồ hôi lạnh, không vì gì khác, cô bé này và sếp tổng của họ…
Giống nhau như tạc, chẳng cần xét nghiệm ADN cũng biết là ruột thịt.
Đại sảnh tầng một xôn xao bàn tán, mọi người đều đoán thân phận của Đào Đào, lại còn do cảnh sát đưa đến tận công ty.
Bên kia, đặc trợ nhận được điện thoại đã ra cửa thang máy chào đón. Anh ta sững người một lúc khi thấy Đào Đào, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh: “Đồng chí cảnh sát, mời ngồi. Thẩm tổng đang họp, tôi đã cho người đi gọi rồi, để tôi đi thúc giục một chút.”
“Cảm ơn sự hợp tác của anh.”
“Nên làm mà.” Đặc trợ vẫy tay với thư ký, cô thư ký đứng dậy nhìn thoáng qua, rồi ôm hết mấy túi đồ ăn vặt mà đồng nghiệp vừa mua về mang qua.
Đào Đào tay cầm đồ ăn vặt do thư ký đưa, ngồi trên ghế sô pha nhỏ, đôi chân ngắn cũn cỡn đung đưa qua lại. Cô bé vừa ăn vừa nghĩ về nhiệm vụ mà hệ thống giao cho buổi sáng.
Hệ thống nói làm nhiệm vụ có thể kiếm danh vọng nhanh hơn, như vậy anh trai mới có thể mau chóng ra ngoài. Hoàn thành tất cả nhiệm vụ sẽ có một phần thưởng lớn, và nó bảo cô bé đến tìm ba.
Đào Đào bắt đầu hồi tưởng. Hệ thống nói ba mới của cô vốn là một người thành đạt, nhưng bị kẻ khác thay đổi vận mệnh, khiến cả hai vợ chồng và bốn người đệ tử đều trở thành nhân vật phụ làm nền trong mấy cuốn truyện.
Ba mới là nhân vật làm nền trong một cuốn truyện sảng văn vả mặt. Báu vật gia truyền trong nhà là thứ mà nam chính cần đến. Nam chính cho người đến đổi, nhưng ba mới không đồng ý, nói rằng thứ này chỉ cần nhà họ còn người thì sẽ không giao ra, khuyên nam chính đừng nhòm ngó đồ của người khác. Nam chính thẹn quá hóa giận, bèn cùng đồng bọn bắt đầu trả thù.
Trong sách, việc kinh doanh của ba mới bị mấy đối thủ cạnh tranh hợp lực tấn công, phá sản sau nửa tháng. Tiếp đó, ông bị một con đại quỷ từng bị bắt giữ trả thù, mất hết linh lực, rồi bị đối thủ cạnh tranh thừa cơ bỏ đá xuống giếng, cuối cùng mất cả vợ và bốn người đệ tử.
Thấy mình không còn sống được bao lâu, ba mới đành bất đắc dĩ giao báu vật gia truyền cho nam chính trước khi qua đời, hy vọng nam chính có thể nể tình báu vật mà cứu lấy cô con gái duy nhất của mình. Chỉ là nam chính vong ân bội nghĩa, lấy được báu vật xong liền trở mặt, trơ mắt nhìn con gái của ba mới bị người khác hại chết.
Người ba chưa kịp chuyển thế đầu thai phát hiện con gái xảy ra chuyện, liền hóa thành lệ quỷ gϊếŧ chết nam chính và đồng bọn của hắn. Nhưng lúc đó, nam chính đã nắm được huyết mạch của tiểu thế giới, vận mệnh gắn liền với tiểu thế giới, nam chính chết, tiểu thế giới cũng sụp đổ theo.
Hiện tại, vận mệnh của ba mới đã bị người ta động vào. Nhiệm vụ của cô là bảo vệ an toàn tính mạng cho ba mẹ mới và bốn vị sư huynh sư tỷ, giúp ba mới giữ gìn sự an toàn của tiểu thế giới, ngăn cản kẻ được gọi là “nam chính” đánh cắp huyết mạch của nó.
Chờ cô bé làm xong tất cả nhiệm vụ là có thể giải cứu anh trai, còn được rất nhiều đồ ăn ngon, loại mà cả đời ăn không hết.
Đối với Đào Đào, chuyện quan trọng nhất là giải cứu anh trai ruột đang bị giam cầm, tiếp theo là ăn. Nhóc con của tộc Thao Thiết phải ăn thật nhiều đồ ngon mới có thể lớn lên được. Đào Đào xoa bụng, cô bé muốn lớn lên!