Gã lùn gầy không ngờ cô bé lại phối hợp như vậy, không khỏi cười phá lên hai tiếng, đưa hộp cơm trưa vừa mua còn chưa kịp ăn cho cô bé, rồi giục gã cao to béo phị lái xe.
Đào Đào mở lớp hộp ngoài cùng, bên trong là một phần cổ vịt. Cô bé từng thấy người khác ăn món này ở ngoài đường, nghĩ vậy, tốc độ của Đào Đào càng nhanh hơn, mở tiếp lớp vỏ bọc thứ hai.
Túi hút chân không vừa được xé ra, mùi thơm lập tức lan tỏa khắp xe. Đào Đào hít một hơi thật sâu, cầm lấy một khúc cổ vịt dính hạt vừng, cẩn thận cắn một miếng.
Thơm quá đi~~! Đào Đào híp mắt lại, quyết định sau này ngày nào cũng sẽ bảo ba mẹ mới chuẩn bị cổ vịt cho mình.
Gã lùn gầy ngồi bên cạnh tiếc hùi hụi, sớm biết mình không được ăn thì mua loại đắt tiền như vậy làm gì?
Ngay sau đó, gã đột nhiên nghĩ thông suốt, chỉ cần bán được con bé này thì muốn mua bao nhiêu mà chẳng được, tiết kiệm một chút có khi tiêu đến hết Tết. Gã lập tức thay đổi thái độ, vẻ mặt trìu mến nhìn Đào Đào.
Đào Đào ngẩng đầu lên, cảnh giác liếc gã một cái, rồi xoay người che khuất tầm mắt của gã.
Mười phút sau, Đào Đào đã gặm xong cổ vịt, nhìn chấm đỏ nhỏ trên bản đồ đã đi được hơn nửa quãng đường, cô bé xoa cái bụng vẫn chẳng có gì thay đổi so với lúc nãy: “Cháu khát.”
Gã lùn gầy liếc nhìn quãng đường, lấy một chai nước khoáng đã mở nắp từ phía sau đưa cho cô bé.
Đào Đào vừa uống nước, vừa nghịch cuốn sổ trên tay.
Gã lùn gầy liếc qua, chỉ là một cái máy chơi game bình thường, không có chức năng trò chuyện. Gã sợ giật lấy thì cô bé sẽ làm ầm lên, người khác nghe thấy, nên quyết định đợi một lát, chờ thuốc phát huy tác dụng rồi lấy đi cũng không muộn.
Vài phút sau…
Đào Đào đặt cuốn sổ xuống: “Cháu muốn giấy.”
Gã lùn gầy tiện tay rút hai tờ giấy ăn đưa cho cô bé.
Đào Đào nhận lấy lau khô tay: “Cháu lại đói rồi.”
Đến giờ ăn cơm rồi.
“Mày không phải vừa mới ăn xong à?” Gã lùn gầy mất kiên nhẫn, một con nhóc ranh cái gì cũng không biết, chỉ giỏi gây thêm phiền phức.
“Cháu đói.” Đào Đào nhấn mạnh, chuyện này rất quan trọng.
“Được rồi, được rồi, nể tình mày tự dâng tới cửa…” Gã lùn gầy lẩm bẩm, “Mập, đưa hộp mì xào của mày cho nó.”
“Tao còn chưa ăn mà.”
“Tối nay anh dẫn mày đi nhà hàng!”
Đào Đào chẳng thèm để ý hai người họ nói gì, cho đến khi có đồ ăn mới trong tay, cô bé mới đặt cuốn sổ sang một bên, bắt đầu ăn.
Hộp mì xào lớn cũng chỉ miễn cưỡng đủ ăn, Đào Đào xoa bụng: “Cháu khát.”
“Đến nơi rồi uống!” Gã lùn gầy cuối cùng không nhịn được nữa, gầm lên một tiếng. Gã chưa bao giờ thấy đứa trẻ nào bị bắt cóc mà còn đòi ăn đòi uống như thế này.
Đào Đào tủi thân, hệ thống lừa cô, người này là người xấu. Cô bé chọc chọc vào cuốn sổ, cô muốn đổi người.
Trên cuốn sổ hiện ra mấy dòng chữ chỉ mình Đào Đào thấy được.
Thấy cô bé vẫn chưa chịu yên, gã lùn gầy liếc nhìn chai nước khoáng đã bị uống cạn, chửi bới: “Mẹ kiếp! Mua phải thuốc giả rồi! Tổ cha thằng Hồ Lão Nhị, thuốc mê đưa cho tao là đồ dỏm!”
“Dám mắng cháu…” Đào Đào tức giận, từ nhỏ đến lớn, chưa có ai dám mắng cô, người thường lại càng không được!
“Mắng mày thì sao nào!” Gã lùn gầy chộp lấy chiếc giẻ lau kính bẩn bên cạnh, lôi ra một lọ thuốc màu trắng rồi đổ bột bên trong lên giẻ. Bột trắng rơi xuống, gã đổ nửa lọ mới dừng lại, ánh mắt hung tợn, “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”
Đào Đào cảm thấy luồng khí khó chịu kia càng lúc càng nồng, cô bé nép sang một bên, liên tục chọc vào cuốn sổ, một lát sau đột nhiên nói: “Cháu muốn xuống xe!” Cô bé thấy mình đã đến nơi rồi.
Gã lùn gầy cầm chiếc giẻ lau, cười lạnh: “Mơ mộng hão huyền, mày phải ngoan ngoãn…”
Phanh!
“Chuyện gì vậy!” Bị văng xuống sàn xe, gã lùn gầy lồm cồm bò dậy từ khe ghế, gầm lên với gã cao to béo phị phía trước.
“Lão, lão đại…” Gã cao to béo phị run rẩy gọi.
Gã lùn gầy nhìn ra ngoài xe, hàng chục cảnh sát vũ trang đầy đủ đang vây quanh. Gã cuối cùng cũng hiểu mình đã gặp phải chuyện gì, vội vàng giấu miếng giẻ rách xuống dưới ghế, rồi bước xuống xe dưới ánh nhìn của mấy viên cảnh sát.
“Đồng chí cảnh sát, có chuyện gì vậy ạ?” Gã lùn gầy ngó nghiêng, tìm đường tẩu thoát.
Đối phương không mắc bẫy của gã: “Bớt nói nhảm. Tên, tuổi, địa chỉ nhà, có quan hệ gì với cô bé?”
“Tôi là Lùn Nhỏ Gầy, hai, 26 tuổi. Đồng chí cảnh sát, đây là con của người thân nhà tôi. Ba nó có việc bận, nhờ tôi với bạn đón con bé tan học, đây không phải vừa mới…” Gã lùn gầy cười nịnh nọt.
“Phải không?” Một cảnh sát bên cạnh rút ra một cây bút ghi âm.
“Mẹ kiếp! Mua phải thuốc giả rồi! Tổ cha thằng Hồ Lão Nhị, thuốc mê đưa cho tao là đồ dỏm!”
Giọng nói quen thuộc, lời nói quen thuộc, gã lùn gầy không thể tin nổi mà nhìn về phía Đào Đào.
Đào Đào đang ôm cuốn sổ nhỏ của mình, được một chị gái xinh đẹp dỗ dành. Chị gái không chỉ xinh đẹp mà còn cho cô bé đồ ăn ngon. Cầm cây kẹo mυ"ŧ ngọt ngào, Đào Đào vui vẻ bấm vài cái vào cuốn sổ, biến nó thành dạng chữ mà người khác có thể đọc được, sau đó đưa cho chị gái xinh đẹp.
Trong mắt người khác, đó chỉ là một chiếc máy tính bảng vốn đang tối om được cô bé mở lên.
Viên cảnh sát bắt đầu xem thông tin trên máy.
[Gặp người lạ bắt lên xe thì phải làm sao? Xin hãy gọi 110.]
[Gặp người xấu cho bạn ăn thì phải làm sao? Xin hãy gọi 110.]
[Gặp phải...]