Chương 37

Lời này chưa nói còn tốt, vừa nói ra, Lưu thị đã “phịch” một tiếng quỳ ngay tại chỗ. “Cầu xin Phúc tấn ban ân, Đại a ca tuổi còn nhỏ, từ bé thân thể yếu ớt, thϊếp thân ngày đêm chăm sóc chưa từng lơ là. Cầu Phúc tấn đừng mang Đại a ca đi, cứ để thϊếp thân nuôi dưỡng a ca đi.”

Lưu thị quỳ xuống quá bất ngờ, lại vừa nói vừa khóc lóc thảm thiết, suýt nữa làm Sở Ninh nhức cả đầu. Đợi đến khi nàng ta nói xong, Sở Ninh mới hiểu ra là người này đang làm bộ làm tịch trước mặt Dận Kỳ để hại mình. Rõ ràng chỉ là nói xem thử Đại a ca một chút, sao lại thành ra mình không cho nàng ta nuôi đại a ca nữa?

“Đợi đã, ngươi hoặc là khóc trước hoặc là nói trước. Khóc một bên, nói một bên thế này, ta nghe không hiểu ngươi đang nói gì.” Sở Ninh chẳng muốn nghe nàng ta lải nhải thêm nữa, dứt khoát ngắt lời ngay, còn chu đáo ra hiệu cho An Nhi đưa qua một chiếc khăn tay, ý là muốn khóc thì cứ khóc đi, không ai cản.

“Gia…” Sở Ninh hết lần này đến lần khác không đáp lời, khiến Lưu thị tức đến nghẹn ở ngực. Trước khi Sở Ninh vào cửa, tuy nàng ta không được sủng ái nhưng vì có Đại a ca, người trong viện cũng đối xử khách khí. Lúc này, nàng ta theo bản năng nhìn về phía Dận Kỳ, luôn cảm thấy gia sẽ đứng về phía mình.

Hồi nhỏ, Dận Kỳ là người tính tình thẳng thắn, vì vậy mà từng chịu thiệt thòi giữa các huynh đệ. Sau đó, Thái hậu đã dạy cho hắn cách che giấu, từ tính cách thẳng thắn trở thành ít lời và thật thà, nhờ vậy mới có danh tiếng tốt như bây giờ.

Nhưng có câu “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời,” Dận Kỳ ít nói không có nghĩa là thích kiểu lắm lời như Lưu thị. Nhất là chuyện có con trưởng trước khi thành thân chẳng phải điều vẻ vang gì. Lúc này, hắn vốn đã cảm thấy áy náy, liếc nhìn Sở Ninh, thấy nàng không chút biểu cảm, hắn bèn cầm chén trà che mặt, ý là việc này gia không quản.

“Lưu cách cách, chuyện của Đại a ca thì liên quan gì đến gia? Ta tuy là tân nương vừa qua cửa, nhưng đã bước vào phủ A ca thì là Phúc tấn của gia. Lưu cách cách có gì muốn nói, khóc xong rồi hãy nói với ta.”

Sở Ninh nhìn Dận Kỳ lảng tránh, cũng đoán được ý của vị gia này. Nàng không hy vọng hắn trong một đêm đã tình sâu nghĩa nặng với mình, chỉ cần hắn như bây giờ, biết phân biệt đúng sai, không vì người khác khóc mà mềm lòng là được.

“Đúng, Phúc tấn nói phải. Lưu thị, ngươi có gì muốn nói thì nói, đừng khóc lóc nữa. Phúc tấn cũng chưa nói lời nặng nề gì.” Sở Ninh vừa nhắc, Dận Kỳ liền nhớ ra hôm nay là ngày đầu tiên mình thành thân với nàng. Ngay cả nô tài trong cung, khi gặp hai người trên cung đạo cũng biết vui vẻ chào hỏi, vậy mà Lưu thị lại làm ầm ĩ như thế, quả thật khiến người ta không vui.

Vốn muốn giở trò với Phúc tấn mới tới, không ngờ bị một câu chặn đứng, muốn tìm gia nhà mình làm chỗ dựa, nhưng gia lại là của người khác, che chở cũng là che cho người khác. Giờ đây, Lưu thị chỉ cảm thấy mình nói gì cũng sai, đành cúi đầu, không khóc cũng không nói nữa.

Nàng ta không nói, Sở Ninh cũng không ép. Nhưng đã nói muốn gặp Đại a ca, hôm nay vẫn phải gặp cho bằng được. Sở Ninh liếc nhìn Kỳ ma ma, bà gật đầu, chỉ hai cung nữ, họ nhanh chóng đưa Đại a ca đến.

Đại a ca tuy nói là hai tuổi, nhưng thực chất chỉ mới hơn một tuổi, vẫn là một đứa bé con nhỏ xíu. Lúc này được các ma ma bế đến, chẳng hiểu vì sao, nhìn thấy cả phòng đầy người cũng không sợ, lại còn cười khúc khích. Ngược lại, Lưu thị vừa thấy con liền bất ngờ bộc phát tình mẫu tử, lập tức giành đứa trẻ từ tay các ma ma.