Chương 32

Người ta thường nói dưới ánh đèn, nhìn mỹ nhân càng nhìn càng say đắm. Trong phòng, nến long phụng cháy rực, Dận Kỳ chỉ cảm thấy không thể đợi thêm một khắc nào nữa. Mặc kệ chén rượu rơi xuống chân, hắn liền bế thốc Sở Ninh lên, trở lại giường để tiếp tục trận chiến thứ hai.

Đêm tân hôn, cả hai đều tận hưởng trọn vẹn, làm đến tận hứng. Đám nô tài chờ bên ngoài suýt thì ngủ gật, mãi đến nửa đêm mới nghe thấy chủ nhân trong phòng gọi nước để rửa ráy. Nghe được lời gọi ấy, bọn Sương Nhi vui đến mức bước đi cũng mang theo gió.

Cảnh tượng náo nhiệt như vậy chẳng giấu được ai, mà thực ra cũng không định giấu. Hoàn Nhan thị xưa nay vốn hiền lành, chỉ lặng lẽ thắp nhang, quỳ trước tượng Phật nhỏ trong phòng mình mà tụng kinh suốt đêm. Còn Lưu thị thì không cam chịu như thế nhưng cũng chẳng dám làm gì quá phận. Đèn trong phòng nàng sáng suốt nửa đêm, mãi đến khi Dận Kỳ và Sở Ninh đã yên ổn, cả viện chìm vào tĩnh lặng, ánh đèn trong phòng Lưu thị mới âm thầm tắt đi.

Thành thân, đương nhiên không phải chỉ mỗi đêm tân hôn là xong. Dù đêm qua cả hai có náo nhiệt thế nào, sáng hôm sau trời vừa hửng sáng, Sương Nhi và An Nhi đã dẫn theo đám nô tài vào phòng. Tân lang và tân nương cần phải đi thỉnh an từ Hoàng đế Khang Hi đến Thái hậu, rồi đến cả Nghi phi. Không nơi nào có thể chậm trễ.

Sở Ninh mất thời gian rửa mặt và trang điểm lâu hơn. Nghe thấy tiếng cửa mở, nàng liền chủ động đứng dậy, nhưng trước khi bước ra, nàng khẽ đưa tay giữ lấy Dận Kỳ:

“Gia cứ nằm thêm một lúc nữa đi. Ta còn lâu mới xong, dậy rồi cũng chỉ ngồi chờ.”

Lực tay của Sở Ninh không mạnh, nhưng Dận Kỳ quả thực nghe theo, lại nằm xuống giường. Trước đây, dù ngủ lại ở đâu, hắn cũng chỉ rời đi sau khi xong việc, hoặc đợi khi mình tỉnh dậy thì Lưu thị và các nàng hầu đã sửa soạn đâu vào đấy. Còn nằm trên giường, chăm chú nhìn Phúc tấn của mình trang điểm thế này, đúng là lần đầu tiên.

“Chàng làm gì mà nhìn ta chằm chằm như thế? Chàng chưa từng thấy phụ nữ chải đầu bao giờ chắc?” Từ tối qua, Sở Ninh đã nhận ra Dận Kỳ có thói quen nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt như thể muốn nhìn thấu mọi thứ.

“Ừ, quả thật ta ít thấy.” Dận Kỳ cũng vừa đứng dậy, ra dáng một ông lớn, để đám nô tài phục vụ mặc y phục. Chỉ có phần đai lưng và phụ kiện cuối cùng, hắn vẫn để Sở Nhi cầm sẵn mà chưa cho động vào. “Hơn nữa, Phúc tấn của gia xinh đẹp thế này, gia phải ngắm thêm vài lần mới được.”

Sở Ninh nhìn Dận Kỳ qua gương, dáng vẻ ấy nàng sao mà không hiểu được. Đợi khi An Nhi giúp nàng cài trâm cài cuối cùng, Sở Ninh đứng dậy, tiến đến trước mặt hắn, cầm lấy đai lưng từ tay Sở Nhi để tự tay thắt cho hắn. Đêm qua dù thế nào đi nữa thì cũng chỉ có nàng và hắn ở đó. Giờ đây, trong phòng ngoài phòng đều có không ít nô tài và nha hoàn đứng hầu. Dù hai người có gần như kề sát mặt, cũng không dám làm gì quá đà.

May mắn thay, Sở Ninh là người từng trải, không phải kiểu thiếu nữ chưa hiểu sự đời. Hắn không ngượng, nàng sao phải sợ. Vì vậy, lúc thắt đai lưng cho Dận Kỳ, nàng cố ý chậm rãi, tỉ mỉ sắp xếp, chỉnh sửa đai lưng qua lại một cách cẩn thận, cho đến khi đảm bảo đã buộc chặt mới chịu dừng lại.

Dận Kỳ nào phải gỗ đá, Sở Ninh làm thế này chẳng phải công khai "châm lửa" sao? Nhưng nàng vốn biết chừng mực, nhìn ánh mắt hắn ngày càng khác lạ, nàng liền nhanh chóng nghiêng người, quay sang chọn phụ kiện trên khay do thị tỳ dâng lên.

Mấy trò nhỏ của Sở Ninh trong mắt Dận Kỳ thật thú vị. Nếu không phải hôm nay nhiều việc, chắc hắn đã chẳng ngại ngần gì mà kéo nàng vào "ban ngày tuyên da^ʍ". Nhưng giờ đây, cả hai phải nhanh chóng đi khắp các cung để dập đầu thỉnh an. Nếu chậm trễ, Dận Kỳ không lo, nhưng Sở Ninh – tân nương – chắc chắn sẽ bị trách mắng. Thế nên dù trong lòng muốn nghịch ngợm, Dận Kỳ vẫn cố nhịn.