Khi Ngọc ma ma mang dầu thuốc tới, Phùng Tế Văn đang ngoan ngoãn nằm sấp trên bàn trong gian trong, chép sách.
Ngọc ma ma đặt lọ dầu ở gian ngoài rồi rời đi ngay, một lời cũng không nói.
Thế nhưng cái miệng của Điêu Thuyền thì lại chẳng lúc nào chịu yên.
“Thái phi nương nương quả thật khéo đối nhân xử thế. Lúc phạt cô nương thì mắt cũng không chớp lấy một cái, giờ lại sai người mang dầu thuốc đến, giả làm bộ mèo khóc chuột, tỏ vẻ từ bi làm gì? Khi cô nương còn ở trong phủ, đến cả lão thái gia cũng chẳng nỡ phạt nặng như vậy. Bà ta chẳng qua chỉ là người ngoài, dựa vào đâu mà dám nắn bóp cô nương, để cô nương phải chịu uất ức chứ?”
Tây Thi nghe nàng ta nói càng lúc càng quá đáng, không nhịn được liền lên tiếng:
“Không thể nói như vậy được. Thái phi tuy tính tình có phần lạnh lùng nghiêm khắc, nhưng cũng chưa đến mức như ngươi nói đâu… Phần nhiều cũng là vì tốt cho cô nương cả thôi.”
“Chỉ có ngươi là biết nhiều!” Điêu Thuyền cười khẩy: “Cùi chỏ toàn hướng ra ngoài, chẳng biết đau lòng cho cô nương chút nào. Thảo nào dạo này cô nương ưu ái ngươi như vậy, chỉ cho một mình ngươi được hầu cận!”
“Ta… ta chỉ là thấy lời vừa rồi của ngươi nói quá đáng thôi, sao lại thành ra không biết thương cô nương?”
Điêu Thuyền nhướng đôi mắt đào ướŧ áŧ lên, trong ánh mắt liền lộ ra mấy phần hung hăng:
“Đừng giả vờ trước mặt ta nữa. Ngươi tưởng ta không nhìn ra chút tâm tư kia của ngươi sao? Rõ ràng là ngươi ghen tị vì ta được cô nương sủng ái hơn, mấy ngày nay liền lén lút bày đặt nói xấu ta trước mặt cô nương, muốn để nàng chỉ trọng dụng một mình ngươi!”
“Ta khi nào bịa đặt gì trước mặt cô nương? Ngươi chớ có ngậm máu phun người!”
“Vậy sao gần đây cô nương bỗng nhiên đổi tính, chỉ cho ngươi theo hầu, nhìn ta còn chẳng buồn nhìn lấy một cái? Dám làm mà không dám nhận sao? Ngươi tưởng cô nương thật sự sẽ tin hết lời ngươi, để ngươi trèo lên đầu ta à? Đừng vội đắc ý! Chúng ta cứ chờ xem! Đồ không biết xấu hổ!”
Nói xong, nàng ta hung hăng liếc Tây Thi một cái rồi phất tay áo bỏ đi.
“Ngươi…” Tây Thi tức đến giậm chân, đứng tại chỗ mà vành mắt đỏ hoe.
Thấy hai nha hoàn nhị đẳng đứng canh bên cửa liên tục liếc nhìn, nàng vội lau đi khóe mắt ươn ướt, không dám làm mất thể diện của nhất đẳng nha hoàn.
Đợi tâm tình bình ổn lại đôi chút, nàng mới cầm lọ dầu thuốc đến bên Phùng Tế Văn.
“Cô nương hôm nay chép không xong thì ngày mai chép tiếp cũng được, ban đêm chép sách hại mắt lắm. Hơn nữa Thái phi đã sai Ngọc ma ma mang dầu thuốc đến, để nô tỳ xoa bóp đầu gối cho cô nương nhé?”
Phùng Tế Văn gật đầu, đặt bút xuống.
Tây Thi đỡ nàng ngồi ngay ngắn trên giường trong gian trong, cúi người vén ống quần lụa trắng lên quá đầu gối.
Hai bên đầu gối đều sưng đỏ, có chỗ còn trầy da. Tuy không nghiêm trọng, nhưng đặt cạnh làn da nguyên vẹn xung quanh, vẫn khiến người nhìn phải giật mình.
Tây Thi cau chặt đôi mày thanh tú, tự trách:
“Đều là do nô tỳ vô dụng, để cô nương phải chịu khổ.”
“Chuyện này liên quan gì đến ngươi, đâu phải vì ngươi mà ta bị phạt quỳ.” Phùng Tế Văn nói: “Ngược lại là ngươi, dạo này chắc bị Điêu Thuyền làm khó không ít nhỉ?”
Tây Thi có phần được sủng ái mà kinh ngạc, vội đáp:
“Nô tỳ miệng lưỡi vụng về, cãi không lại nàng ta, nhưng nàng ta cũng chỉ dám ra oai bằng miệng, không dám thật sự làm gì nô tỳ đâu.”
Phùng Tế Văn liếc nàng một cái, không nói thêm gì nữa.
Mấy ngày nay, đối với sự tùy hứng ngang ngược và những lời nói càn quấy của Điêu Thuyền, nàng sở dĩ nhắm một mắt mở một mắt, không ngăn cản, ngoài việc toàn tâm thích nghi với hoàn cảnh mới, không có tâm trí để ý đến nàng ta, thì cũng là muốn quan sát thêm xem rốt cuộc tâm tính của hai nha hoàn này như thế nào.
Giờ thì, cuối cùng cũng đã nhìn ra được phần nào. Điều đó cũng chứng minh rằng ngay từ đầu nàng đã không chọn sai người.
Tây Thi đổ dầu thuốc ra lòng bàn tay, xoa nóng lên rồi mới áp vào đầu gối Phùng Tế Văn, vừa nhẹ nhàng xoa bóp vừa hỏi:
“Cô nương vừa quỳ lại vừa chép sách, giờ này chắc đói lắm rồi phải không ạ?”
“Cô nương! Các nàng ta thật quá đáng!”
Phùng Tế Văn còn chưa kịp đáp lời thì giọng của Điêu Thuyền đã đột ngột vang lên, kéo sự chú ý của nàng đi mất.