Chương 6

Phùng Tế Văn dù không mê ngoại hình như nguyên chủ, nhưng đối với một nữ nhân có thể tự quản nghiêm khắc để giữ được dung nhan ở mức ấy, nàng vô cùng khâm phục.

Hạng người đó thường là ý chí kiên cường, cũng tàn nhẫn với bản thân.

Và sự thật chứng minh… Khuông Thái phi không chỉ tàn nhẫn với bản thân, mà với người khác cũng vậy.

Mà người khác ấy… lại chính là Phùng Tế Văn.

"Biết mình sai ở đâu chưa?"

"Ăn trộm cá."

"Chuyện ăn trộm cá là nhỏ. Không biết giữ danh tiết của nữ tử, làm hoen ố gia phong Phùng thị mới là lớn."

"Thái phi dạy phải."

"Ngươi có thật lòng nhận sai không?"

"Có ạ."

Khuông Thái phi lạnh cười:

"Ta xem ngươi căn bản không biết mình sai ở đâu. Mấy hôm trước ngươi có bệnh, ta tạm không phạt. Nay đã khỏe, vậy quỳ ở đây một canh giờ, tự mình hảo hảo phản tỉnh."

Nói xong, Thái phi đứng lên, xoay người định rời đi.

Ể?

Rõ ràng nàng đã ngoan đến thế, vậy sao vẫn bị phạt?

Hoàn toàn không đúng quy luật!

Vừa nghe nói bị phạt, Phùng Tế Văn quên luôn cả mặt mũi, lao lên ôm chặt lấy đùi Khuông Thái phi:

"Có gì từ từ nói, Thái phi đừng đi mà!"

"Thần… thần nữ thϊếp thật sự biết sai rồi!"

"Bao ngày nay thần âm thầm hối lỗi không biết bao nhiêu lần!"

Khuông Thái phi cả đời chưa từng gặp nữ tử nào… mặt dày không biết xấu hổ đến vậy, lập tức tức giận đến tái cả mặt. Bà quát Ngọc ma ma, tam quan sụp đổ:

"Ngọc nhi! Mang Nữ giới ra đây, cho nó chép mười lần! Quỳ xong thì chép! Không chép xong thì không cho ăn cơm!"

Phùng Tế Văn trợn tròn mắt.

"Thái… Thái phi?"

Khuông Thái phi liếc nàng:

"Mười ba lần. Nói thêm một câu, tăng thêm một lần."

Phùng Tế Văn há miệng…

Nhưng Tây Thi lập tức lao lên, bịt chặt miệng nàng:

"… Cô nương! Mau buông tay đi!"

Giọng như khuyên người đứng bên bờ vực thẳm mau quay đầu.

Tay Phùng Tế Văn mềm oặt, buông thõng xuống.

Khuông Thái phi hừ lạnh một tiếng, gỡ chân ra khỏi vòng ôm của nàng, chỉnh lại nếp áo bị vò nhăn, rồi mới ung dung rời đi.

Con mèo trắng cũng vẫy đuôi, lười nhác bước theo sau.

Vào lúc chạng vạng, Khuông Thái phi cầm một chiếc kéo đỏ, đứng dưới cửa sổ tỉa tót một chậu cây thường thanh cao đến nửa người. Từng cành lá nhỏ rơi lả tả đầy dưới chân bà.

Nghe tiếng bước chân phía sau, bà không buồn ngẩng đầu:

"Thế nào rồi?"

"Đã quỳ đủ một canh giờ ngoài sân, giờ đang ở phòng chép sách."

Ngọc ma ma vừa từ hậu viện trở về, tiến lại đứng bên cạnh Thái phi.

Khuông Thái phi nhấc mí mắt lên một chút:

"Gửi cho nó một lọ cao hoạt huyết."

"Dạ, nô tỳ lát nữa sẽ mang tới."

Thái phi không nói thêm gì, tiếp tục chú tâm vào việc tỉa cây.

Ngọc ma ma đứng cạnh một lúc, có vẻ muốn nói lại thôi.

Khuông Thái phi lạnh giọng:

"Có lời thì nói. Nói năng ậm ừ khó nghe chết đi được."

Ngọc ma ma giật mình, rồi thấp giọng nghiêm túc hỏi:

"Nô tỳ đang nghĩ… có nên nhắc cho Phùng tiểu thư chuyện kia hay không?"

Khuông Thái phi dừng mũi kéo một thoáng, rồi lại tiếp tục tỉa:

"Có gì mà phải nhắc? Một người đã bước một vòng quanh quỷ môn quan trở về, nếu ngay cả chút đầu óc ấy cũng không mọc ra, thì đúng là hết cứu. Nhắc được một lần, chẳng lẽ nhắc được cả đời? Sớm muộn gì cũng bị hại thôi."

Bà hơi nghiêng đầu, lạnh nhạt nói:

"Tĩnh Vân Am của ta phải thanh tịnh. Không thể để một đứa ngốc không não vào quấy nhiễu."

"Cạch!"

Một tiếng vang giòn nhẹ nhàng. Một nhành khô to bằng ngón tay út bị bà cắt rơi xuống đất.