- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- [Thanh Xuyên] Phu Quân Ta Là Hòa Thân
- Chương 20
[Thanh Xuyên] Phu Quân Ta Là Hòa Thân
Chương 20
Khi Phùng Tế Văn về tới Phùng phủ, hạ nhân đã bày sẵn cơm trưa.
Nhưng Phùng Anh Liêm không ăn cùng. Ông mới hồi kinh, còn một đống công vụ gấp không thể chậm trễ. Đưa Phùng Tế Văn về nhà, sắp xếp trên dưới một lượt, ông liền thay y phục rồi vội đi Nội vụ phủ.
Lúc này, Phùng Tế Văn ngồi một mình trong phòng ăn, vẫn còn chưa hoàn hồn.
Mọi thứ hoàn toàn khác với tưởng tượng của nàng.
Dẫu biết nhà này người thưa, nhưng nàng đã ở ngoài hai tháng, ngày về lại… chẳng có lấy một người ra đón.
Nhớ tới khi xuống xe, trước cổng phủ trống vắng chỉ có gió thu lướt qua, lòng Phùng Tế Văn nặng nề khó tả.
Nhìn một bàn đầy món ăn và bốn phía ghế trống, nàng cho lui hai nha hoàn đứng cạnh, chỉ giữ lại Tây Thi.
Nàng thực sự không hỏi nổi câu “vì sao không ai ra đón con” nghe vừa tự chuốc nhục vừa đau lòng, chỉ đành vòng vo:
"Không phải nói trong phủ có di nương và thứ đệ sao? Hôm nay họ không ở nhà à?"
"Ở ạ, nô tỳ vừa rồi còn gặp tiểu thiếu gia ở tiền viện."
Phùng Tế Văn ngơ ngác:
"Vậy vì sao chỉ có một mình ta ăn cơm?"
"Vu di nương chỉ là thϊếp thất, không có tư cách ngồi ăn cùng cô nương… Còn tiểu thiếu gia, bởi cô nương xưa nay không thích cậu ấy. Ngoài ngày lễ tết, cô nương chưa từng cho cậu ấy vào chính sảnh dùng cơm."
"Ra vậy…" Lúc này Phùng Tế Văn mới thật sự ý thức được mình ở trong nhà này… là một sự tồn tại như thế nào.
Tây Thi không muốn nàng nghĩ nhiều, bèn đổi đề tài:
"Những món trên bàn đều là thứ cô nương trước đây thích nhất, chắc là lão thái gia dặn bếp nấu riêng. Cô nương mau ăn lúc còn nóng đi, chuyện khác trong phủ, lát nữa nô tỳ sẽ từ từ nói."
Đi qua đi lại cả buổi, Phùng Tế Văn quả thật đói.
Nhìn kỹ lên bàn: gà hấp, giò heo kho, Đông Pha nhục, canh chim cút… bày đầy những “tiểu động vật” đủ kiểu.
Mấy ngày qua nàng ở Tĩnh Vân Am, toàn ăn chay, chưa từng động tới miếng thịt nào.
Giờ nhìn thấy… lại chẳng có mấy khẩu vị.
Nhưng nàng rút ra một kết luận, thân hình đầy thịt của nguyên chủ… đúng là ăn mà ra.
Nàng chọn hai món rau ăn qua loa, lại uống một bát canh cút tương đối thanh, no được bảy tám phần thì đặt đũa xuống.
Ăn chay nhiều ngày, bỗng nhiên ăn đồ dầu mỡ thế này, e là dạ dày chịu không nổi.
Muốn trở về khẩu phần bình thường cũng phải từ từ.
Sau bữa, Tây Thi đi xuống bếp, dặn từ nay cơm canh của cô nương bớt món mặn dầu mỡ, thêm vài món rau tươi. Chỉ nói rằng Phùng Tế Văn ở Tĩnh Vân Am bồi Khuông Thái phi ăn chay quen rồi, khẩu vị đã đổi.
…
Viện nơi Phùng Tế Văn ở gọi là Đường viện, nằm vị trí tốt nhất trong nội viện, tọa bắc hướng nam, rộng rãi sáng sủa.
Tây Thi dẫn nàng đi một vòng trong viện để làm quen.
Tòa viện cổ kính này ba phía đông tây bắc đều có phòng ốc. Phùng Tế Văn là chủ tử, tự nhiên ở dãy nhà hướng nam. Gian giữa rộng nhất vốn là ba gian thông lại: đối diện cửa là chính đường, trong nhà phần lớn là kết cấu gỗ. Hai bên chính đường đều có một cửa vòm cao chạm trổ rỗng, treo rèm hạt châu, phía sau rèm còn có một lớp cửa trong. Ban ngày nên cửa đang mở.
Qua màn hạt châu nhìn vào, không khó nhận ra: bên trái là khuê phòng của nữ nhi, còn bên phải lại là một thư phòng sáng sủa sạch sẽ.
Theo hiểu biết của Phùng Tế Văn, thời này cho dù là nhà quyền quý, cũng hiếm khi chuẩn bị riêng một thư phòng cho cô nương trong phủ?
Tây Thi nhìn ra nghi hoặc của nàng, bèn giải thích:
"Trước đây đây là gian phòng phụ để cô nương chứa đồ nhàn. Cuối năm ngoái cô nương nghe nói tiểu thư nhà họ Kim văn tài nổi tiếng, trong phủ có thư phòng riêng, nên cô nương cũng bảo lão thái gia sửa cho cô nương một gian. Nhưng rốt cuộc cô nương cũng chẳng vào được mấy lần… Những rương hòm ở đây đã chuyển sang gian nhĩ phòng bên phải rồi. À đúng rồi, gian nhĩ phòng sát khuê phòng của cô nương là phòng rửa mặt."
"Tiểu thư nhà họ Kim?" Phùng Tế Văn thuận miệng hỏi.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- [Thanh Xuyên] Phu Quân Ta Là Hòa Thân
- Chương 20