Chương 19

"Nguyệt Nha Nhi." Ông khẽ thở dài, gọi.

"Tổ phụ." Phùng Tế Văn cũng thở dài, gọi theo.

Hoàn toàn chỉ để che giấu sự căng thẳng.

Phùng Anh Liêm rốt cuộc cũng không nói thêm gì. Thấy mấy nha hoàn bê đồ ra, tiểu tư Phùng Cửu Nhi bước tới phụ bỏ vào xe, ông liền ra hiệu cho Phùng Tế Văn cáo biệt Khuông Thái phi.

Phùng Tế Văn tiến lên hành lễ, khẽ nói:

"Thái phi, con về đây."

Khuông Thái phi nhìn nàng, hơi gật đầu.

"Con sẽ quay lại thăm người, tới khi đó người không được chê con phiền."

Khuông Thái phi không tỏ thái độ:

"Đâu ra lắm lời thế, mau đi đi."

Phùng Tế Văn gật đầu, lại hành lễ lần nữa.

Ngay lúc nàng quay người, chợt nghe Khuông Thái phi ở sau lưng nói:

"Về rồi thì chỉ làm những gì mình nên làm, không cần để tâm quá nhiều đến cái nhìn của người khác."

Hốc mắt Phùng Tế Văn bỗng cay xè.

Khuông Thái phi giữ nàng lại Tĩnh Vân Am lâu như vậy… có phải là để nàng tránh qua quãng thời gian lời đồn dậy sóng nhất hay không?

"Con biết rồi, Thái phi."

"Lên xe đi."

Sau khi Phùng Tế Văn lên xe ngựa, Phùng Anh Liêm lại nói với Khuông Thái phi thêm vài câu, đại khái hỏi về chuyện Quế ma ma và Điêu Thuyền, cuối cùng lại là một hồi cảm tạ.

Chừng nửa chén trà trôi qua, Anh Liêm mới bước vào xe.

Nhìn xe ngựa từ từ đi xa, Ngọc ma ma thở dài nói:

"Vốn dặn bếp trưa nay Thái phi cùng Phùng tiểu thư dùng cơm… Nói ra thì, bao năm nay Thái phi chưa từng để ai ngồi ăn cùng một bữa."

"Đã đến lúc về rồi."

"Nhìn ra được, đứa trẻ ấy rất luyến tiếc người."

"Vào thôi…"

Ngọc ma ma đáp, đỡ Khuông Thái phi trở vào am, rồi khép hai cánh cửa gỗ lại thật chậm.



Trong xe chỉ có hai ông cháu Anh Liêm và Phùng Tế Văn. Tây Thi cùng mấy nha hoàn nhị đẳng theo lệnh ngồi ở chiếc xe bạt xanh phía sau, nơi chở hành lý.

Phùng Anh Liêm im lặng rất lâu không nói, Phùng Tế Văn cũng không dám mở miệng tùy tiện.

Trước đó nàng nghe Tây Thi nói, Phùng Anh Liêm rất thương đứa cháu gái này, từ nhỏ muốn gì được nấy, nâng như minh châu trong lòng bàn tay.

Vậy giờ thế này… chắc là ông giận thật rồi?

Về phủ rồi có phạt nàng một trận không?

Giờ cứ nhắc tới chữ "phạt", da đầu Phùng Tế Văn đã tê rần.

"Gầy đi một chút. Hai tháng này ăn uống không ngon sao?" Phùng Anh Liêm rốt cuộc cũng mở miệng, hỏi xong lại thở dài.

"Gầy chút tốt mà, trước đây con mập quá." Phùng Tế Văn cố ý làm dịu không khí, bèn cười cười.

Phùng Anh Liêm lại nói:

"Chuyện ở hội Thất Tịch, tổ phụ đều nghe rồi. Con cũng không cần gượng cười."

Gượng cười?

Nàng thật sự không có mà.

"Con còn nhỏ thì phụ mẫu đã không còn, tổ mẫu cũng đi sớm… Trong nhà chẳng có ai thật sự chăm sóc dạy dỗ con. Ta lại bị công vụ quấn thân, những chỗ để ý được quá ít. Là trong nhà lơ là quản thúc con, cũng là tổ phụ có lỗi với con."

Trên mặt Anh Liêm hiện lên một nét áy náy.

"Chuyện này, tổ phụ không trách con. Nhưng về sau phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được lấy danh tiếng và an nguy của mình ra mà hồ đồ nữa."

Phùng Tế Văn không ngờ ông lại nói như vậy, nhất thời chỉ thấy… hạnh phúc tới quá đột ngột.

Nàng phối hợp đáp:

"Tôn nữ nhớ rồi. Về sau nhất định không để tổ phụ phải lo nữa."

Phùng Anh Liêm nhìn nàng thật sâu:

"Con từ nhỏ đã cố chấp, lời người khác con chưa từng nghe lọt tai. Đã là lựa chọn của chính con, tổ phụ cũng đành thuận theo… Chỉ là về sau tốt hay xấu, đều phải xem tạo hóa của con."

Phùng Tế Văn nghe hiểu lơ mơ, đại khái là: Ta hết cách với con rồi, con tự gây chuyện thì tự gánh lấy, tổ phụ cũng khó giúp nhiều.

Dẫu chuyện này thật ra không phải nàng gây, nhưng nàng đã đội thân phận nguyên chủ, tự nhiên phải gánh trách nhiệm của thân phận ấy.

Cái “nồi” tỏ tình bị từ chối rồi nhảy sông hộ thành… nàng đành cõng cho trọn.

"Tổ phụ yên tâm, con nhất định sẽ sửa mình, không làm những chuyện hồ đồ khiến Phùng gia mất mặt nữa."

Phùng Anh Liêm nghe xong gật đầu, trong mắt lộ ra một loại cảm xúc mà Phùng Tế Văn nhìn không hiểu.

Sau đó lại là một đoạn im lặng, kèm tiếng thở dài của Phùng Anh Liêm thỉnh thoảng vang lên.

Đúng là một lão gia thích thở dài…