Khuông Thái phi không mở hộp, chỉ nói với Phùng Tế Văn:
"Thứ này cho ngươi. Hôm nay đi thì mang về phủ."
"Cho con ạ?" Phùng Tế Văn ngạc nhiên bước tới, đặt Tịnh Hòe xuống rồi đưa tay định mở nắp.
"Trước đó chẳng phải đã dạy ngươi rồi sao? Nhận lễ của người khác, nếu không phải việc khẩn yếu thì không được mở ngay trước mặt đối phương." Khuông Thái phi nhìn nàng cảnh cáo, bất mãn nói:
"Rốt cuộc bao giờ ngươi mới học được cái gọi là trầm ổn?"
Ơ… chuyện này thật sự có liên quan trực tiếp đến trầm ổn sao?
Trong lòng Phùng Tế Văn lẩm bẩm một câu, ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn cúi đầu:
"Vâng, con nhớ ạ."
"Miệng thì vâng, trong lòng lại khác." Ánh mắt Khuông Thái phi sắc bén, lạnh lùng lướt qua nàng.
Phùng Tế Văn không biện bạch, trái lại còn nói:
"Thái phi người đẹp, người nói sao cũng đúng."
Ngọc ma ma bên cạnh nhịn không được bật cười. Khuông Thái phi vẫn nghiêm mặt, nhưng trong đáy mắt đã không còn vẻ chán ghét lạnh lẽo như hai tháng trước.
"Về chuẩn bị đi." Hộp đã giao cho Phùng Tế Văn, Khuông Thái phi bắt đầu đuổi người.
Phùng Tế Văn lại nói:
"Mấy nha đầu đang thu dọn rồi, con ở lại bầu bạn với Thái phi thêm chút, nói đôi câu cũng được."
"Ta với ngươi có gì mà nói?" Khuông Thái phi miệng nói vậy, nhưng cũng không đuổi nữa.
Gần đến giờ ngọ, nha hoàn nhị đẳng Tiểu Vũ – người được phái ra ngoài đại môn từ sáng sớm để chờ – chạy tới.
"Cô nương! Lão thái gia tới rồi!" Tiểu nha đầu mặt mày hớn hở.
"Sao nhanh vậy?" Ngọc ma ma tỏ vẻ rất bất ngờ.
Khuông Thái phi liếc Ngọc ma ma một cái, bà ta mới giật mình biết mình lỡ lời.
Theo lẽ thường, sáng vào thành, vào cung yết kiến thánh thượng xong mới có thể hồi phủ. Lần này Phùng Anh Liêm được phái đi tuần xét quân vụ Thiểm Cam, nghe nói còn dính dáng tới chuyện bạo loạn địa phương, việc trọng đại như vậy, hẳn phải bẩm tấu rất nhiều, sao có thể nhanh chóng tới đón người?
Phùng Tế Văn cũng thấy ngạc nhiên.
"Anh Liêm đại nhân đã tới thì không thể để ông ấy đợi lâu. Ngươi theo ta ra ngoài."
Khuông Thái phi nói với Phùng Tế Văn, đồng thời đứng dậy chỉnh trang dung mạo. Lại quay sang Tây Thi và Tiểu Vũ dặn:
"Về thu dọn đồ của cô nương các ngươi cho xong, mang thẳng lên xe ngựa. Làm nhanh chút."
Phùng Anh Liêm dù sao cũng là ngoại nam, không tiện trực tiếp bước vào Tĩnh Vân Am.
Phùng Tế Văn hiểu điều ấy, liền theo sau Khuông Thái phi đi ra. Nàng ôm chiếc hộp sơn son trong lòng, tim đập thình thịch, bất an khó tả.
Trước cổng Tĩnh Vân Am, nàng quả nhiên gặp vị lão gia nhà họ Phùng, cũng chính là tổ phụ của nàng về sau: Phùng Anh Liêm.
Ông cụ này… khác với tưởng tượng của nàng đôi chút.
Ông mặc một bộ bào bông màu nâu sẫm giản dị. Ngũ quan hiền hòa, nhưng lại không mất khí uy nghi đã rèn qua chốn quan trường. Người cao gầy, chừng hơn năm mươi, bím tóc sau đầu đã lẫn mấy sợi bạc.
Ông chắp tay sau lưng, đứng trước một cỗ xe ngựa có vách bọc nỉ xanh, nóc tròn tráng men cảnh thái lam. Thấy mọi người bước ra, ông vội tiến lên, trước tiên hành lễ với Khuông Thái phi, rồi nói:
"Những ngày qua phiền Khuông Thái phi nhọc lòng trông nom con bé bướng bỉnh này. Phùng mỗ trong lòng cảm kích vô cùng."
"Anh Liêm đại nhân không cần khách khí." Dù đối diện một vị nhị phẩm đại thần đương triều, Khuông Thái phi vẫn là vẻ hờ hững không lạnh không nóng, nửa câu dư thừa cũng không có.
Hàn huyên với Khuông Thái phi xong, Anh Liêm mới quay sang nhìn cháu gái mình…