Chương 16

Từ sau chuyện Điêu Thuyền, Khuông Thái phi liền tự tay sắp xếp cho nàng một "lớp cấp tốc danh môn khuê tú".

Đề nghị nghe đã không vui này, Phùng Tế Văn ban đầu kiên quyết từ chối. Từ chối thẳng không được, nàng chuyển sang vòng vo, thậm chí còn tự nhận mình là "bùn nhão không trét được tường". Vậy mà Khuông Thái phi vẫn không chút lay động, lại còn mơ hồ lộ ra khí thế bá đạo kiểu: "Ta chịu dạy ngươi là phúc phận của ngươi, ngươi nên thấy vinh hạnh."

Sau đó Phùng Tế Văn mới nghe Tây Thi nói, theo lời Ngọc ma ma tiết lộ, Thái phi sở dĩ nổi hứng “dạy dỗ” là vì… bà chưa từng thấy quan gia tiểu thư nào tệ đến mức như nàng. Bà cho rằng nếu có thể uốn nàng thành người được, hẳn sẽ là chuyện vừa thể diện vừa đầy tính thử thách.

Phùng Tế Văn nghe xong, trợn mắt cứng họng.

Nhưng mặc nàng từ chối thế nào, một sáng đẹp trời đầy nắng, lớp cấp tốc danh môn khuê tú vẫn chính thức khai giảng.

Ngọc ma ma làm phu tử, ngày ngày dạy nàng đủ loại lễ nghi tu dưỡng của nữ tử: từ dáng đi, dáng đứng, cho đến… "cách liếc mắt cho thanh nhã", cái gì cũng có thể dạy được.

Còn Khuông Thái phi thì ngồi vững ghế “chủ nhiệm”, làm nhiệm vụ giám sát, Phùng Tế Văn hễ muốn lười biếng gian xảo, trước tiên phải hỏi cái chổi lông gà trong tay Thái phi có đồng ý hay không.

Cuộc sống như vậy kéo dài tròn hai tháng.

Trong hai tháng ấy, nơi xa nhất Phùng Tế Văn từng đi, chỉ là ra dưới gốc ngân hạnh trước cổng Tĩnh Vân Am, gặp Na Ngạn Thành, người thỉnh thoảng lại tới thăm nàng.

Hôm ấy, Na Ngạn Thành đến thăm, ngoài một xâu kẹo hồ lô còn mang theo một "tin vui".

Tổ phụ của Phùng Tế Văn – Phùng Anh Liêm – cuối cùng cũng sắp hồi kinh.

Theo lời Na Ngạn Thành, sáng sớm mai Phùng Anh Liêm sẽ vào kinh. Đợi ông vào cung yết kiến thánh thượng, về nhà rửa mặt thay y phục, hẳn sẽ tới đón nàng về phủ.

Nghe tin ấy, Phùng Tế Văn lại bỗng thấy căng thẳng.

Ở Tĩnh Vân Am đã lâu, giờ đột nhiên phải bước vào một hoàn cảnh hoàn toàn mới, nàng thật sự không có tự tin.

Qua những tin tức hỏi được từ Tây Thi dạo này, Phùng Tế Văn đại khái đã hiểu một phần tình hình của thời không hiện tại. Bấy giờ là năm Càn Long thứ ba mươi hai, đúng thời Đại Thanh hưng thịnh. Tổ phụ nàng Phùng Anh Liêm thuộc Nội vụ phủ, Hán quân Tương Hoàng kỳ, giữ quan nhị phẩm: Nội vụ phủ đại thần, kiêm Chính Hoàng kỳ Mãn Châu đô thống, Hộ bộ Thị lang. Vì làm không ít việc thực tế, ngoài dân gian còn kính gọi ông một tiếng "Phùng Trung Đường".

Phùng Anh Liêm lăn lộn triều đình nhiều năm, quan lộ coi như thuận. Chỉ tiếc gia thất khó hưng: con trai duy nhất cùng con dâu – tức phụ mẫu của Phùng Tế Văn – đã mất từ nhiều năm trước vì tai nạn, chỉ để lại một đích nữ là Phùng Tế Văn, cùng một thứ tử do tiểu thϊếp sinh, tên Phùng Thư Chí.

Còn nguyên phối phu nhân của Phùng Anh Liêm – Phùng lão thái thái – cũng qua đời vì bệnh mấy năm trước.

Phùng Tế Văn học sử chẳng giỏi. Nàng chỉ nhớ đại khái sự thay triều đổi đại, cùng vài nhân vật nổi bật của từng thời kỳ. Ví như hiện tại, những chuyện nàng biết chẳng qua là vị Càn Long đế sau này tự xưng "Thập toàn võ công", Hoàng hậu Na Lạp thị trong lần Nam tuần từng làm ầm chuyện cắt tóc, rồi tương lai là Thập ngũ a ca lên ngôi, cùng đại khái về Phó Hằng, Lưu Dung… Còn về đường đời của vị tổ phụ Phùng Anh Liêm, nàng lại thật sự không rõ.

Mà Phùng Tế Văn cùng tên với nàng ở thời hiện đại… lại càng chưa từng thấy trong sách sử, xem ra chỉ là một nữ tử bình thường, không danh không tiếng.

Nhưng Anh Liêm…

Phùng Anh Liêm?

Cái tên này cứ khiến nàng thấy quen quen, như thể từng thoáng được nhắc tới trong một cuốn truyện ký nhân vật nào đó…

Rốt cuộc là nhân vật nào?

Vì ký ức mơ hồ, Phùng Tế Văn nghĩ mãi cũng không moi ra được đầu đuôi.

Ngược lại, nửa ngày luyện lễ nghi cộng thêm “vận động hít thở”, khiến nàng nhanh chóng buồn ngủ, chẳng bao lâu đã thϊếp đi thật sâu.

Lúc này nàng còn không biết rằng Phùng Tế Văn vốn đã bị người khác bẻ lái vận mệnh, vì sự xuất hiện của nàng mà một lần nữa bị kéo trở lại quỹ đạo lịch sử, rồi sẽ bước tiếp trên con đường đời vốn thuộc về nàng…