Năm Càn Long thứ ba mươi hai, khắp kinh thành đều biết tiểu thư bảo bối của Trung đường đại nhân Phùng Anh Liêm – Phùng Tế Văn – là một kẻ “mê sắc đến mức trời đất căm giận”.
Từ đầu xuân năm ngoái, khi nàng vô tình nhìn thấy Tam công tử Phúc Khang An, con trai của Phó đại học sĩ Phó Hằng tại bãi cưỡi ngựa ở ngoại thành, nàng liền bị dung mạo của người ta mê hoặc đến bay mất hồn vía . Từ lúc ấy, nàng bước lên con đường theo đuổi nam thần mà không thể quay đầu.
Và thành tựu lớn nhất của Phùng Tế Văn chính là: dùng thân mình thực hành, hoàn toàn phá tan cái câu ngạn ngữ “nữ theo đuổi nam chỉ như cách một lớp màn mỏng”.
Nàng dùng thất bại của chính mình, để lại một nét bút thương tâm đến mức bi thảm trong lịch sử nữ nhân theo đuổi nam tử của kinh thành.
Mà nét bút thê thảm nhất ấy… phải kể từ lễ Thất Tịch hai đêm trước.
Theo lời hồi tưởng của Tây Thi, nha hoàn thân cận lâu năm của nàng, tối hôm ấy bên bờ sông hộ thành xuất hiện màn đối thoại như sau:
"Cô nương, Phúc Tam gia tới rồi!"
"Dao Lâm ca ca…"
"Sao nàng lại ở đây?"
"Thϊếp đến dự Thất Nương hội… Dao Lâm ca ca, đây là ngọc bội mẫu thân để lại cho thϊếp. Từ lúc mới sinh thϊếp đã mang theo bên mình. Hôm nay thϊếp muốn tặng nó cho chàng!"
"Ta chẳng cần đồ của nàng! Phùng Tế Văn, ta đã nói với nàng bao nhiêu lần rồi, ta không thích nàng! Nàng có thể đừng dây dưa ta nữa được không? Xem như ta cầu xin nàng cũng không được ư!"
"Vì sao chàng không thích thϊếp?"
"Không thích chính là không thích! Bao nhiêu người đang nhìn, nàng đừng tự rước lấy nhục nữa được không?"
"Nếu… nếu chàng không nhận ngọc bội, hôm nay thϊếp sẽ nhảy xuống đây!"
"Muốn nhảy thì cứ nhảy!"
"Thϊếp nhảy thật đấy!"
"Nàng nhảy đi!"
Bùm!
"Tam… Tam gia, Phùng tiểu thư nàng nhảy thật rồi!"
"Phúc Tam gia, xin ngài mau cứu cô nương nhà chúng nô tỳ!"
"Đám nô tài các người còn đứng đó làm gì, mau xuống cứu người đi!"
"Gia, hình như tiểu thư nhà họ Kim tới rồi!"
"Các ngươi cứu người đi… ta qua đó nhìn xem!"
"Cô nương… Phúc Tam gia đuổi theo Kim nhị tiểu thư rồi. Người đừng diễn nữa, mau bơi lên đi, nước lạnh lắm…"
"Cô nương, Khuông Thái phi tới rồi! Trong tay còn cầm cây phất trần làm bằng lông gà!"
"Cô nương đừng sợ, Thái phi vốn coi trọng thể diện. Chỗ đông người thế này, người chắc chắn sẽ không thực sự dùng phất trần mà quất cô đâu…"
Khuông Thái phi quả nhiên không ra tay trước bao nhiêu ánh mắt bên ngoài.
Bà chỉ dẫn người mang Tế Văn về tịnh phòng của Tĩnh Vân Am, đóng cửa lại rồi mới lạnh lùng vung phất trần lông gà lên.
Phùng Tế Văn từ nhỏ đã được nuông chiều, da mềm thịt mịn. Vừa từ sông hộ thành bò lên, toàn thân ướt sũng, lại thêm chuyện ngọc bội không được trao đi khiến lòng nàng tê tái. Vì thế, nàng còn chưa kịp gào khóc vài tiếng thì hai mắt đã trợn trắng ngất xỉu.
Trước khi hôn mê, nàng chỉ có một ý niệm duy nhất: Khuông Thái phi quả nhiên là Khuông Thái phi, dù nhíu mày vung phất trần đánh người cũng vẫn đẹp ngời như tiên, khí độ ung dung tuyệt thế… Ai…, đúng là hại nàng làm kẻ mê sắc mà!
"Đưa nó tới gian thiền phòng phía sau. Trước khi đại nhân Anh Liêm hồi kinh, không được để nó bước ra khỏi Tĩnh Vân Am nửa bước!"
…
Sáng sớm hai ngày sau, khi Phùng Tế Văn tỉnh lại, toàn thân nàng đau nhức, mềm nhũn vô lực.
Bên ngoài vọng vào tiếng cãi nhau:
"Ngươi thật càng lúc càng không biết điều! Dám để cô nương lén đi bắt cá ăn. Đây là Phật môn thanh địa, chớ nói chọc giận Khuông Thái phi, suýt nữa còn làm cô nương mất cái mạng… Cô nương mà xảy ra chuyện gì, chờ lão gia trở về, chúng ta còn sống nổi không? Ngươi có muốn chết cũng được, đừng kéo theo người khác!"
"Tây Thi tỷ, lời này tỷ nói không đúng rồi. Tính tình cô nương thế nào, chẳng lẽ tỷ không biết? Nàng đã muốn đi câu cá, muội khuyên được chắc? Với lại muội là nô tỳ, không nghe chủ tử thì nghe ai? Chẳng lẽ nghe tỷ?"
"Ngươi… ngươi còn dám cãi! Đợi cô nương tỉnh rồi xem, ta sẽ bảo nàng phạt ngươi một trận cho nhớ đời!"
"Hừ, cô nương thèm nghe tỷ chắc?"