Tứ gia nghe xong sững người, trên khuôn mặt tuấn tú hiếm thấy mang vài phần ý cười: "Thiếu những gì? Nói cho gia, ngày mai sẽ sai người mang đến cho nàng."
Ánh mắt Khương Vãn Vãn sáng lên: "Thật sao?"
"Tự nhiên, gia còn lừa một tiểu cô nương như nàng sao?" Hắn có chút buồn cười.
"Thần thϊếp không nhỏ... Mười sáu tuổi rồi." Khẽ lẩm bẩm xong, nàng giơ những ngón tay ngọc như nước, bẻ từng ngón một, giọng nói mềm mại: "Thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu y phục, thiếu trang sức, thiếu đồ cổ, thiếu bạc, đúng rồi... Còn thiếu cả nha hoàn thái giám, thần thϊếp hiện giờ chỉ có một người hầu..."
Dường như nhận ra mình lỡ lời, nàng vội vàng mím chặt môi đỏ, đôi mắt hồ ly hơi hếch lên mang theo vẻ sợ hãi thấp thỏm, có chút hoảng sợ.
Nhìn Khương Vãn Vãn như vậy, chẳng biết vì sao, trong lòng Tứ gia bỗng nhiên dâng lên sự khó chịu.
"Nàng nói chỗ nàng chỉ có một người hầu?" Giọng hắn cực nhẹ, sợ hù dọa tiểu hồ ly trước mặt.
Khương Vãn Vãn khẽ nhắm mắt, hàng mi dài cong cong như cánh bướm, theo mi mắt uyển chuyển chuyển động.
Một lúc lâu sau, nàng khẽ hé đôi môi thơm, yếu ớt gật đầu: "Tứ gia... Thần thϊếp có phải đòi hỏi quá nhiều rồi không, vậy giảm hai món cũng được, nhưng ăn với mặc thì không thể thiếu được sao? Mấy ngày nay thần thϊếp ăn cơm nguội, bụng không thoải mái, thời tiết quá lạnh, y phục của thần thϊếp lại quá mỏng, rất lạnh..."
Giọng nói mềm mại ngọt ngào mang theo vẻ đáng thương và trong trẻo truyền vào tai Tứ gia, làm hắn trong đầu chấn động, trong lòng dâng lên sự chua xót.
"Được!" Hắn trầm thấp đáp, đáy mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.
Tô Bồi Thịnh đang khom lưng phía sau, trong lòng giật mình, có chút kinh ngạc.
Tốt lắm, vị Khương Cách Cách này hôm kia còn ôn nhu hiểu chuyện, hôm nay lại diễn một màn như thế, quả thực hắn đã nhìn lầm rồi.
Hắn lúc này mới phản ứng lại, vị Khương Cách Cách này thẳng cho đến khi gặp Tứ gia, liền vẫn luôn khéo léo l*иg ghép lời nói về tình cảnh của mình. Mà đây không thể nói là tố cáo, dù sao cũng là Tứ gia chủ động hỏi.
Vị này chẳng qua chỉ nói thật, không thể nào không cho người khác nói chuyện được đúng không?
Chậc chậc... Xem thái độ của Tứ gia này, sợ là có người sắp gặp xui xẻo.
Cũng phải, hắn là một thái giám vừa nãy còn nghe đến đỏ cả mắt, huống hồ là Tứ gia?
"..."
Khương Vãn Vãn cong cong mày, nhìn hắn, trong mắt tràn ngập sự dịu dàng như nước, mềm mại mở lời: "Gia đối với thần thϊếp thật tốt, trong lòng thần thϊếp vui mừng lắm."