“Thật không ngờ, đầu năm mới kết thúc tiểu tuyển mà bây giờ lại muốn tuyển tú rồi.” Cao Quý phi ngồi trước gương đồng, hơi thất thần: “Mỗi năm tiểu tuyển một lần, ba năm tuyển tú một lần, nữ nhân trong hậu cung này sẽ càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều.”
“Chủ nhân…” Hạnh Vụ có chút nôn nóng: “Chủ nhân, cho dù có người mới vào cùng cũng không ai có thể vượt qua địa vị của ngài trong lòng Hoàng thượng, cho dù là Khuê Quý nhân và Gia Quý nhân nổi bật hơn người, dung mạo xuất sắc giữa vô vàn nữ nhân chẳng phải đều không thể sánh được với sự sủng ái mà Hoàng thượng dành cho chủ nhân sao. Người mới vào cung không chắc có được phẩm chất tướng mạo nhường ấy, chủ nhân không cần phải vì thế mà phiền lòng. Huống hồ, bây giờ có người mới vào cung, chưa nói nên chuyện sức khỏe có tốt không, nhưng có lẽ sẽ có người may mắn, vậy chủ nhân cũng có thể nhận nuôi một đứa bé, hưởng thụ niềm vui nuôi con.”
Tâm trạng Cao Quý phi tốt hơn rất nhiều, quay đầu liếc mắt nhìn Hạnh Vũ một cái, lấy từ trong tráp ra một cây trâm hải đường ngọc bích: “Miệng thật ngọt, bổn cung thích, thưởng cho ngươi.”
“Đa tạ chủ nhân ban thưởng!” Hai tay Hạnh Vũ nhận lấy cây trâm ngọc bích, trên mặt đầy vui vẻ.
So với Cao Quý phi đã nghĩ thông suốt, tâm tình không còn khó chịu, Gia Quý nhân ở đông thiên điện lại nôn nóng hơn nhiều.
“Ta vất vả lắm mới khiến Cao Quý phi thả lỏng, được Hoàng thượng sủng ái vài phần, vậy mà đã sắp tuyển tú rồi. Người mới vào cùng, ánh mắt của Hoàng thượng còn dừng trên người ta được mấy phần, chẳng phải Cao Quý phi có thêm nhiều lựa chọn hơn sao? Ta phải làm sao bây giờ?”
Gia Quý nhân phiền lòng đến nổi nóng, khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện vẻ dữ tợn. Giây tiếp theo, vậy mà nàng ta lại trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
“Ta đi tìm thái y!”
Lăng Hương giúp Gia Quý nhân xem mạch, đáy mắt hiện lên một chút ý cười nhưng lại bị nàng ta nhanh chóng giấu đi. Nàng ta để Vân Hương chăm sóc Gia Quý nhân, mình thì xoay người chạy đến chính điện.
“Tự Vân tỷ tỷ, chủ nhân của bọn muội đột nhiên té xỉu, xin Tự Vân tỷ tỷ bẩm báo cho Quý phi nương nương một tiếng, mời một vị thái y đến đây.”
Tự Vân nghe nói Gia Quý nhân ngất xỉu thì không chút do dự nói: “Ngươi chờ ở đây một lát, ta đi bẩm báo Quý phi nương nương.”
“Chủ nhân, Lăng Hương bên người Gia Quý nhân ở đông thiên điện đến bẩm báo, nói Gia Quý nhân hôn mê bất tỉnh, xin chủ nhân mời thái y đến ạ.”
Cao Quý phi bĩu môi: “Đi mời đi.”
Tự Vân “dạ” một tiếng rồi mới rời đi, Lăng Hương lúc này lập tức chạy đến Thái Y Viện.
Trương thái y bắt mạch cho Gia Quý nhân.
Dưới sự khuyên giải của Hạnh Vũ và Tự Vân, Cao Quý phi cuối cùng vẫn đến đông thiên điện một chuyến: “Trương thái y, Gia Quý nhân làm sao vậy?”
“Bẩm Quý phi nương nương, Gia Quý nhân đã có thai khoảng một tháng, vì buồn bực suy nghĩ nhiều mà hơi động thai khí, lúc này mới hôn mê bất tỉnh.”
“Gia Quý nhân có thai?” Vẻ mặt vốn có chút không kiên nhẫn của Cao Quý phi lập tức thay đổi, hai mắt phát sáng nhìn về phía Trương thái y: “Sức khỏe Gia Quý nhân thế nào? Thai nhi trong bụng có gì đáng ngại không?”
Trương thái y không ngờ Cao Quý phi sẽ hỏi vậy, ông còn cho rằng…
“Bẩm Quý phi nương nương, sức khỏe của Gia Quý nhân không tệ, uống thuốc dưỡng thai hai ngày thì ổn thôi.”
“Vậy là tốt rồi. Trương thái y kê đơn đi, cũng xin ngài nói kĩ những gì thai phụ cần kiêng kị trong thời gian mang thai, Gia Quý nhân lần đầu mang thai, chắc hẳn không hiểu những chuyện này.” Cao Quý phi nhìn về phía Lăng Hương: “Lăng Hương, ngươi là người hầu hạ bên cạnh Gia Quý nhân, nhất định phải ghi nhớ thật kỹ những gì Trương thái y nói.”
“Vâng, nô tỳ nhất định sẽ ghi nhớ thật kỹ.” Vẻ mặt Lăng Hương trịnh trong, lúc này cũng có chút cảm kích Cao Quý phi.
“Gia Quý nhân có thai, bổn cung phải nói cho Hoàng thượng tin tức tốt này.” Cao Quý phi vui mừng rời khỏi đông thiên điện.
Hai người Lăng Hương và Vân Hương, một người quấn lấy Trương thái y thỉnh giáo kiêng kị của phụ nữ mang thai, một người đi nấu thuốc dưỡng thai.
Cao Quý phi đã đến Dưỡng Tâm Điện, nói tin tốt này cho Hoằng Lịch.
Hoằng Lịch tất nhiên vui vẻ, dù sao hắn đã liên tục mất đi hai đứa bé, vì thế nên ban thưởng cho Gia Quý nhân không ít thứ tốt. Khi Cao Quý phi hồi cung, nàng ta cũng nhận được không ít ban thưởng. Cái thai này của Gia Quý nhân được Hoằng Lịch hạ chỉ, giao cho Cao Quý phi chăm sóc.
“Xem ra Cao thị quả thật rất được lòng Hoàng thượng.”
Phú Sát Ngu Hoa cầm chén trà, đầu ngón tay hơi tái nhợt, đáy mắt mang theo ghen ghét.
“Chủ nhân, cho dù Cao Quý phi có được sủng ái cỡ nào cũng không vượt qua ngài được đâu. Ngài chính là nguyên hậu của Hoàng thượng, là vợ cả, Hoàng thượng kính ngài, yêu ngài. Huống chi, dưới gối ngài còn có Nhị A ca và Công chúa, Cao Quý phi không có con, mà cái thai này của Gia Quý nhân chưa rõ là nam hay nữ, còn chẳng biết có sinh ra bình an được hay không, ngài thật sự không cần ưu sầu như vậy đâu.”
“Đúng vậy, bổn cung có Nhị A ca.” Phú Sát Ngu Hoa nghĩ đến đây thì mở miệng hỏi: “Sức khỏe Nhị A ca thế nào rồi? Các thái y nói sao?”
“Lý thái y nói sức khỏe của Nhị A ca đã chuyển biến tốt đẹp hơn nhiều rồi, chỉ là cần phải tĩnh dưỡng mấy, ít nhất trong vòng một hai năm không thể hao phí tâm lực nữa.”
Thanh Tâm trấn an cảm xúc của Hoàng hậu, nhưng đáy mắt lại đong đầy lo lắng. Một hai năm, thời gian quá dài, Đại A ca vẫn còn đó.
“Một hai năm…” Đáy mắt Phú Sát Ngu Hoa mang theo ưu sầu: “Nhị A ca của bổn cung sinh bệnh, hoàng a mã của nó còn muốn tuyển tú nạp thêm người mới tiến cung…”
“Hoàng hậu nương nương!”
Thanh Tâm trừng lớn hai mắt, theo bản năng hô một tiếng. Xung quanh ngoại trừ cung nữ canh giữ bên cửa ra thì không còn người nào khác, nàng theo nhẹ nhàng thở hắt ra một tiếng.
Trong mắt Phú Sát Ngu Hoa đong đầy ánh nước: “Bổn cung biết loại tâm tư này không đúng, là đại nghịch bất đạo, chỉ là ta… ta khổ sở trong lòng.”
Khóe môi Thanh Tâm hơi mấp máy, nhưng nàng chẳng biết nên an ủi thế nào, chỉ đành khô khốc nói: “Nô tỳ thấy Hoàng thượng không phải cực kỳ để tâm đến chuyện tuyển tú, chắc là do Thái hậu đề cập, Hoàng thượng không tiện phản đối thôi.”
Không bàn đến chuyện lời này là thật hay giả, Phú Sát Ngu Hoa nghe xong vẫn thấy trong lòng thoải mái hơn một chút, nhưng rốt cuộc nàng ta vẫn còn oán hận Hoàng thượng: “Thôi, thôi, chỉ hy vọng Vĩnh Liễn của bổn cung có thể sớm ngày khỏe lại.”