Chương 19.2

Bạch Quả nhịn không được cảm thán: “Năm trước, Nhị A ca bệnh nặng một trận, sức khỏe từ đó luôn không tốt, Hoàng hậu nương nương đã thu liễm vài phần, nhưng Nhị A ca học hành đã thành thói quen rồi, sau khi khỏi bệnh vẫn học như trước. Nhị A ca ở Thượng Thư Phòng, Hoàng hậu nương nương không thể can thiệp nhiều, huống chi Nhị A ca cũng có lòng muốn tiến lên, không ai ngăn nổi. Nửa năm nay Nhị A ca bệnh lớn bệnh nhỏ không dứt, việc học chậm trễ không ít ngày, có lẽ bản thân Nhị A ca cũng nôn nóng, ngày ngày châm đèn học thâu đêm, vì thế sức khỏe mới không chống đỡ nổi.”

“Ôi, hy vọng Nhị A ca có thể chịu đựng qua ải này.” Trần Giai Uyển nhịn không được cảm thán, người cổ đại đúng là trưởng thành rất sớm.

Nhưng Trần Giai Uyển biết Nhị A ca Vĩnh Liễn sớm muộn gì cũng mất, không phải lúc này thì sẽ là lúc sau, theo ghi chép của lịch sử thì chính là khoảng thời gian này.

Nàng không muốn thay đổi lịch sử, đương nhiên không phải vì nàng cho rằng lịch sử không thể thay đổi, dù sao bản thân nàng đã là một biến số rồi, bây giờ nàng không phải Uyển Quý nhân mà là Khuê Quý nhân. Huống chi, nàng và Hoàng hậu không có tình cảm gì, tuy rằng nàng thấy Nhị A ca đáng thương, nhưng nàng không biết y thuật, có lẽ Cố Bản Hoàn trong không gian sẽ có chút tác dụng, nhưng nếu nàng lấy ra lại chẳng biết phải giải thích thế nào, bảo toàn chính mình mới là điều quan trọng nhất.

Tuy rằng nàng có lòng tốt, không muốn khắt khe với cung nhân, không muốn biến thành oán phụ chốn thâm cung, ra tay hại mạng người, nhưng nàng cũng chẳng phải người tốt đẹp gì, vì lòng tốt nhất thời mà bại lộ bản thân, đưa mình vào hiểm cảnh. Nàng chỉ muốn yên tĩnh mà mà sống cho tốt cuộc đời này.



Trường Xuân Cung.

Trần Giai Uyển ngồi xuống vị trí thuộc về mình, nhìn Cao Quý phi vẫn châm chọc Nhàn phi như trước, Gia Quý nhân bên cạnh ngẫu nhiên thêm mắm dặm muối một hai câu. Thỉnh thoảng, Gia Quý nhân sẽ chuyển đề tài đến trên người nàng, lần nào cũng bị nàng gạt đi. Gia Quý nhân nhiều lần chẳng chiếm được chỗ tốt nào trên người nàng, dần dần thu liễm không ít.

“Hoàng hậu nương nương đến!”

“Thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”

“Các vị muội muội đứng lên hết đi.”

Phú Sát Ngu Hoa ngồi ở chủ vị, nhìn các phi tần bên dưới cho dù thật lòng thật dạ hay không cam tâm thì cũng phải cúi đầu xưng thần với mình, vẻ tươi cười trên mặt chân thật thêm vài phần. Chỉ là, khi nàng nhớ đến chuyện Thái hậu vừa đề cập với mình, nụ cười bên khóe miệng Phú Sát Ngu Hoa nhạt đi vài phần.

Phú Sát Ngu Hoa theo thường lệ hỏi thăm các phi tần vài câu, sau đó ném một tin tức động trời ra: “Bây giờ đã qua hiếu kỳ, theo ý của Thái hậu nương nương, năm nay sẽ khôi phục tuyển tú. Từ nay về sau, trong cung sẽ có tỷ muội mới xuất hiện, hy vọng các muội muội có thể chung sống hòa thuận.”

Vẻ mặt Cao Quý phi rõ ràng có chút thất hồn lạc phách.

Phú Sát Ngu Hoa thu vào đáy mắt, lại nhìn vẻ mặt của các phi tần, tâm trạng tốt hơn vài phần: “Được rồi, đều trở về đi.”



“Chủ nhân, phòng bếp nhỏ đã làm canh nấm tuyết táo đỏ long nhãn mà ngài thích rồi, ngài uống một chén nhé.”

Bạch Quả nhìn Trần Giai Uyển. Sau khi thỉnh an về, nàng ngồi trên tháp đọc sách, tuy trên tay cầm sách nhưng đã gần mười lăm phút chưa lật trang nào rồi. Trên mặt Bạch Quả hiện lên vẻ lo lắng, hỏi.

Trần Giai Uyển hoàn hồn, nhìn về phía Bạch Quả, khẽ thở dài rồi buông cuốn du ký xuống.

“Không cần, ta chẳng muốn ăn uống gì hết.”

“Chủ nhân, xin ngài đừng quá đau lòng.” Bạch Quả nhìn Trần Giai Uyển, thấp giọng an ủi: “Trong lòng Hoàng thượng có chủ nhân, cho dù sau khi tuyển tú có người mới nhập cung cũng sẽ không vượt qua được chủ nhân đâu.”

Trần Giai Uyển ngước mắt nhìn Bạch Quả, mơ hồ chớp mắt một cái.

Không ngờ trong mắt người khác, nàng đã yêu Hoằng Lịch sâu sắc đến vậy sao?

Nàng đặt tay lên ngực. Nàng biết, đối với Hoằng Lịch, cảm giác của nàng phần lớn là du͙© vọиɠ chiếm hữu và không cam lòng thì đúng hơn. Nàng vốn là một cô nương trong sạch đến yêu đương còn chưa từng, Hoằng Lịch là nam nhân đầu tiên mà nàng tiếp xúc thân mật, nhưng lại là một người đàn ông có tam thê tứ thϊếp. Đừng nói đến chuyện nàng là một nữ nhân hiện đại thấm nhuần tư tưởng một vợ một chồng, cho dù là nữ nhân trong thời đại này cũng hy vọng nam nhân của các nàng chỉ có một mình mình mới tốt.

Nhưng lý trí lại đang không ngừng nhắc nhở nàng, nơi này là hậu cung cổ đại, Hoằng Lịch là đế vương.

Trải qua sự bối rối trước đây, nàng đã từ từ điều chỉnh tốt cảm xúc của mình rồi, lúc đối mặt với Hoằng Lịch cũng có thể thản nhiên bình tĩnh. Chỉ là hôm nay, khi nghe tin tuyển tú, trong lòng nàng không tránh khỏi cảm thấy muộn phiền.

“Ừ.”

Trần Giai Uyển tùy ý đáp một tiếng, không định sửa lại suy nghĩ của Bạch Quả, hay cái nhìn của người khác, có vài suy nghĩ chỉ nên để bản thân tự hiểu trong lòng mới tốt.

“Thôi, chuyện như thế này, sau này sẽ không ít. Ta ấy à, chỉ cần sống tốt cuộc đời của mình là được rồi, canh chắc đã nấu tốt rồi nhỉ, ngươi bưng một chén lên đây đi.”

Bạch Quả thấy chủ nhân đã thông suốt như vậy, trên mặt lộ ra một nụ cười: “Phải phải phải, chủ nhân, nô tỳ đi lấy canh ngay đây, bảo đảm sẽ điều dưỡng thân thể của chủ nhân thật tốt, sau này phải sinh một tiểu A ca khỏe mạnh mới được!”

“Không được nói bậy!” Trần Giai Uyển giả vờ giận dỗi rồi cười, liếc mắt nhìn Bạch Quả ra vẻ quở trách.

Bạch Quả nghe ra trong giọng nói của chủ nhân không hề có chút lửa giận hay trách móc nào, cười hì hì hành lễ rồi ra ngoài lấy canh.

Trần Giai Uyển nhìn theo bóng lưng Bạch Quả rời đi, duỗi tay vuốt bụng nhỏ.

Hôm nay thỉnh an, Hoàng hậu nói ra tin tức sắp tuyển tú khiến đầu óc nàng thanh tỉnh trong nháy mắt. Cái gì không cam lòng, cái gì mà du͙© vọиɠ chiếm hữu chứ, nơi này là cổ đại, Hoằng Lịch là đế vương, có hậu cung ba ngàn giai lệ. Trần Giai Uyển cảm thấy may mắn vì nàng vẫn còn lý trí, đến cung nữ bên người thấy nàng đối xử với Hoằng Lịch lúc xa lúc gần cũng vì ái mộ người kia mà sinh lòng ghen tỵ, vậy những người khác cũng sẽ nghĩ như vậy. Hoằng Lịch vẫn sủng nàng như trước, chứng minh hắn không nhìn rõ tâm tư của nàng, hơn nữa không thèm để ý đến chút “ghen tuông” này của nàng, có khi còn thích thú.

Bề ngoài có thiết lập yên lặng ái mộ Hoàng thượng, lại còn thành thật, biết giữ gìn bổn phận, nói chung vẫn tốt hơn hình tượng không yêu Hoàng thượng nhiều.

“Thôi, thôi.”

Trần Giai Uyển cúi đầu nhìn bụng nhỏ. Nàng vẫn muốn nhập gia tùy tục, không thể tùy ý làm càn được.

Nhưng Trần Giai Uyển không làm được chuyện hạ thấp bản thân, cố ý đi lấy lòng người khác, cuối cùng vẫn quyết định sẽ đối xử với Hoằng Lịch như trước kia, chỉ là đáy lòng nàng càng thêm nhẹ nhàng, bình thản.

Nếu Hoằng Lịch đến, nàng sẽ đón tiếp hắn thật chu đáo, còn nếu hắn không đến, nàng cũng sẽ sống tốt mỗi ngày.