Chuyện Tú Đáp ứng sảy thai chẳng gây được bao nhiêu sóng gió trong cung.
Không có ai tra được độc thủ đứng sau màn, tất cả đều là do sau khi Tú Đáp ứng mang thai luôn huênh hoang đắc ý, không cẩn thận nên té ngã thôi, vì thế Hoàng thượng không bồi thường gì, nhưng niệm tình dù sao Tú Đáp ứng đã mất đi đứa con của mình, hắn không có ý trừng phạt thêm. Tú Đáp ứng vẫn chỉ là một Đáp ứng như trước.
“Chủ nhân, nô tỳ đã hỏi thăm rồi, miệng vết thương trên bụng Tú Đáp ứng quá sâu, chỉ sợ vết sẹo này sẽ khó mờ đi lắm, sau này hẳn là không còn cơ hội thị tẩm nữa rồi.” Minh Lam hạ giọng, nói khẽ bên tai Bình Quý nhân, giọng điệu không cách nào che giấu vẻ vui sướиɠ khi người gặp họa: “Theo nô tỳ thấy, Tú Đáp ứng này bị vậy là đáng. Chẳng qua chỉ là một Đáp ứng hèn mọn mà thôi, may mắn có thai còn hành sự bừa bãi như vậy, dám châm chọc cả chủ nhân, đúng là không phân rõ tôn ti, cả gan làm loạn.”
Gương mặt tái nhợt của Bình Quý nhân lộ ra một nụ cười: “Hoàng hậu có tra được gì không?”
“Chủ nhân yên tâm, hòn đá khiến Tú Đáp ứng trật chân té ngã là do tỳ nữ Thu Thiền bên cạnh nàng ta thả xuống, có liên quan gì đến chúng ta chứ. Đến Thu Thiền mà Hoàng hậu còn tra không ra, nói gì đến chúng ta chứ.” Trên mặt Minh Lam mang theo một chút khinh thường.
Nụ cười bên khóe miệng Bình Quý nhân tươi thêm một phần: “Tú Đáp ứng tốt xấu gì cũng xuất thân từ Bao y thế gia Hách Xá Lý, không ngờ tầm mắt lại thiển cận như vậy, đắc chí đến quên mình, người như vậy chẳng thể tiến xa trong cung này.”
Nghĩ đến đây, ý cười bên khóe miệng Bình Quý nhân biến mất. Năm đó, nàng chẳng phải cũng thế sao?
“Tú Đáp ứng không thể trách ta được, là do nàng ta ngu xuẩn, nhìn không ra tỳ nữ bên người mình có lòng riêng. Nếu không phải nàng ta không quản tốt tỳ nữ bên người, sao ta lại có cơ hội châm ngòi chứ. Nếu không phải nàng ta châm chọc ta, ta đây còn khinh thường để ý đến nàng ta.”
Bình Quý nhân vuốt ve bụng nhỏ, hốc mắt hơi ẩm ướt.
“Chủ nhân…”
Minh Lam thật sự chẳng biết nên khuyên giải thế nào. Vì Bình Quý nhân không thể sinh con, sau này còn không thể thị tẩm nữa, con đường tương lai có thể nhìn rõ bằng mắt thường. May mà chủ nhân là Quý nhân có phong hào, Hoàng thượng còn đôi phần áy náy với chủ nhân, chờ sau này khi đại phong hậu cung, chủ nhân có thể trở thành tần vị, nhận nuôi con của phi tần vị phân thấp khác, sau này xem như vẫn còn có cái để mong chờ.
“Không sao, ta đã sớm chấp nhận rồi, bây giờ ta tồn tại là để báo thù cho con của ta. Những người năm đó ra tay, ta sẽ tính sổ lần lượt từng người, không ai chạy thoát đâu.”
“Chủ nhân, nô tỳ sẽ luôn hỗ trợ ngài.” Minh Lam vội vàng tỏ lòng trung thành.
…
Tú Đáp ứng mất con, thân thể còn để lại sẹo, ngày sau đã giống như Bình Quý nhân, không cách nào thị tẩm được, tất nhiên cũng bị Hoằng Lịch xem nhẹ. Các phi tần trong hậu cung thi nhau phô bày thủ đoạn, tìm cách thị tẩm. Trong đó, mỗi tháng, Hoàng hậu vẫn luôn ổn định thị tẩm bốn năm ngày, bao gồm cả mùng một và mười lăm, Cao Quý phi sáu bảy ngày, Khuê Quý nhân ba bốn ngày, Gia Quý nhân ba bốn ngày, Nhàn phi một hai ngày, Thuần tần một hai ngày, Hải Thường tại thỉnh thoảng mới được thị tẩm một lần.
Vì thế mà Hàm Phúc Cung trở nên cực kỳ chói mắt. Cao Quý phi và Gia Quý nhân vậy mà mỗi tháng đã chiếm phần lớn thời gian Hoàng thượng đi vào hậu cung.
Thật ra Bạch Quả có chút không hiểu nổi. Dung mạo của chủ nhân rõ ràng không phân cao thấp với Cao Quý phi, còn có tài hoa, tuy rằng lúc này tốt hơn nhiều so với trước kia, một tháng có khi còn chẳng được nhìn thấy Hoàng thượng một lần, giờ đã được xếp vào hàng sủng phi, nhưng nếu so sánh với Cao Quý phi thì số ngày thị tẩm kém quá nhiều.
Trần Giai Uyển không biết suy nghĩ của Bạch Quả, nhưng nàng rất hài lòng với tình trạng hiện tại, mỗi tháng thị tẩm ba bốn ngày, thỉnh thoảng năm sáu ngày.
Trước có một Cao Quý phi vô cùng chói mắt, số ngày Hoàng thượng đến chỗ Hoàng hậu cũng không ít, còn có Gia Quý nhân có số ngày thị tẩm tương đương nàng, tất nhiên nàng trở nên không quá nổi bật. Nhưng mỗi tháng nàng đều có thể nhìn thấy Hoàng thượng. người phía dưới sẽ không dám lơ là với Khải Tường Cung.
Khiêm tốn mà vẫn không thất sủng mới là điều Trần Giai Uyển muốn, đây cũng là kết quả mà nàng cố ý duy trì.
Hơn nữa, nàng biết cho dù Hoàng thượng đến chỗ Cao Quý phi nhiều, nhưng sức khỏe Cao Quý phi yếu ớt, trong sáu bảy ngày thị tẩm, có một hai ngày ban đêm gọi nước đã không tệ rồi. Nàng thị tẩm ba bốn ngày, nhưng đêm nào cũng gọi nước. Có lẽ người chân chính biết rõ mọi chuyện chỉ có Hoàng Hậu có thể lật xem đồng sử bất cứ lúc nào thôi.
Trần Giai Uyển đối với Hoằng Lịch không phải rễ tình đâm sâu, nhưng dù sao hắn cũng là nam nhân đầu tiên của nàng, ít nhiều vẫn có chút tình cảm. Du͙© vọиɠ chiếm hữu dây dưa với lý trí khiến mỗi khi nàng nghe được Hoằng Lịch đến cung điện khác, tâm trạng luôn không mấy vui vẻ, không phải yêu thích gì, nhưng cảm giác này giống như đồ vật của mình lại bị người khác làm bẩn vậy. Chuyện này dẫn đến việc có đôi khi nàng không muốn đối mặt với Hoằng Lịch, tự nhiên hành động theo tâm ý của mình.
Vì thế sau giai đoạn hai tháng bồi dưỡng tình cảm, nàng đối với Hoằng Lịch liền chợt xa chợt gần.
Có lẽ Hoằng Lịch đã nhận ra, nhưng rõ ràng hắn cho rằng Trần Giai Uyển đặt hắn trong lòng nên mới ghen tỵ. Chỉ cần không vì ghen ghét mà hãm hại con nối dõi, hắn rất vui vẻ khi thấy hậu phi đặt mình trong lòng. Cho dù nàng lúc xa lúc gần, Hoằng Lịch vẫn có đôi phần yêu thích Trần Giai Uyển, hai tháng bồi dưỡng tình cảm ban đầu không hề lãng phí, vì thế hắn bằng lòng cho mỹ nhân thời gian điều chỉnh. Nhưng vì hắn không muốn khiến bản thân uất ức, Gia Quý nhân lại gãi đúng chỗ ngứa của hắn, thời gian đến Khải Tường Cung ít đi một chút, nhưng mỗi tháng ba bốn ngày thị tẩm, thỉnh thoảng năm sáu ngày, kể ra không ít chút nào.
Nhưng cho dù mọi người trong hậu cung có ghen tỵ với vị sủng phi mới nổi Trần Giai Uyển này, trước nàng còn có một Cao Quý nhân thịnh sủng không suy, sau có một Gia Quý nhân vừa phục sủng, dù Trần Giai Uyển có nhan sắc nổi bật, nàng cũng không đạt tới mức được sủng ái vượt trội như mọi người lo sợ. Điều này khiến các phi tần khác cảm thấy nhẹ nhõm, không còn dùng lời lẽ gay gắt để chĩa vào nàng như trước nữa.
Ngày tháng trôi qua một cách từ tốn, hậu cung nhìn thì có vẻ yên ổn và thanh bình, nhưng thực ra hậu cung làm sao có thể thực sự yên bình được chứ.
“Chủ nhân, nô tỳ nghe nói Nhị A ca lại bệnh rồi.”
Trần Giai Uyển đang thêu hoa, nghe vậy dừng tay lại: “Sao lại bệnh nữa rồi? Mới ngắn ngủi nửa năm, Nhị A ca cứ hết bệnh này lại đến bệnh khác.”
“Nô tỳ nghe nói, lần này là do mệt nhọc quá độ.”
“Một Hoàng tử như Nhị A ca, lúc này mới bao lớn chứ, sao lại mệt nhọc quá độ?”
Trần Giai Uyển kinh ngạc nhìn về phía Bạch Quả.
“Nô tỳ nghe nói là do trước kia Hoàng hậu nương nương cứ luôn đốc thúc Nhị A ca phải nỗ lực tiến lên, từ năm ba tuổi học vỡ lòng đến nay, công khóa của Nhị A ca chưa có ngày nào dừng. Nhị A ca học hành còn giỏi hơn Đại A ca không phải không có nguyên do.”