Trần Giai Uyển đi theo con đường gần nhất đến Diên Hi Cung, không ngừng bước nhanh về phía trước, chỉ mười lăm phút sau đã đến rồi, lúc này gần như các phi tần có tiếng tăm trong hậu cung đã đến hết, chỉ còn một mình Thuần tần, rõ ràng ở Chung Túy Cung mà lại bước vào gần như cùng lúc với nàng.
Điều này khiến Trần Giai Uyển một lần nữa nhận thức được, mạng lưới thông tin của nàng còn quá nhỏ, cần phải tiếp tục nỗ lực. Nhưng may mà ít nhất nàng vẫn khá hơn Thuần tần một chút.
Bên tai vang vọng tiếng la hét thê lương của Tú Đáp ứng, khiến lòng người không khỏi run rẩy.
“Cái thai của Tú Đáp ứng thế nào rồi?” Cao Quý phi nhìn thấy Thái y bước ra, lướt qua Hoàng hậu, dẫn đầu hỏi.
Trần Giai Uyển trông thấy vẻ mặt Hoàng hậu tối sầm trong chớp mắt, sau đó nhanh chóng khôi phục vẻ lo lắng.
“Bẩm Hoàng hậu nương nương, bẩm Quý phi nương nương, khi Tú Đáp ứng ngã, bụng hướng xuống, trên mặt đất còn có một viên đá sắc nhọn, cắt qua bụng Tú Đáp ứng, cái thai này của Tú Đáp ứng giữ không nổi nữa, cần phải kê đơn thuốc để đẩy hết tàn huyết trong cơ thể Tú Đáp ứng ra. Chỉ là miệng vết thương bị đá cắt qua trên bụng Tú Đáp ứng quá sâu, có lẽ sau này sẽ để lại sẹo.”
Dưới đáy mắt Phú Sát Ngu Hoa là vẻ chẳng thèm để tâm, sắc mặt lại đong đầy tiếc hận và lo lắng: “Còn không nhanh đi kê đơn, cần phải bảo đảm Tú Đáp ứng được an toàn.”
Trương thái y nghe vậy thì thở hắt ra một hơi: “Vâng.”
Đến khi mọi chuyện xong xuôi, Hoàng thượng cũng chẳng thèm đến đây, càng không có bất kỳ biện pháp trấn an nào, chỉ nói mọi chuyện giao hết cho Hoàng hậu. Cuối cùng, chỉ có mấy cung nữ thái giám quét tước trong Ngự Hoa Viên bị xử lý, chẳng giải quyết được cái gì cả.
“Thật là vô dụng.” Vẻ mặt Cao Quý phi tối tăm: “Nếu sức khỏe của bổn cung cho phép mang thai, bổn cung còn cần các nàng làm gì nữa, chẳng phải vô duyên vô cớ chia sẻ sủng ái Hoàng thượng sao?”
“Chủ nhân…” Hạnh Vũ không biết nên trấn an cảm xúc của Cao Tử Khâm thế nào.
“Bình Quý nhân và Tú Đáp ứng đều không còn dùng được rồi.” Cao Quý phi nhịn không được oán hận.
“Chủ nhân, thật ra sức khỏe của Gia Quý nhân luôn không tệ, trước kia chẳng phải chủ nhân vẫn luôn tính toán nhận nuôi con của Gia Quý nhân sao?” Tự Vân đứng bên cạnh đột nhiên mở miệng.
“Gia Quý nhân?” Trên mặt Cao Quý phi lộ ra vẻ đố kỵ và ghét bỏ: “Kể từ khi được bổn cung đẩy ra, nàng ta vẫn luôn chẳng có động tĩnh gì, chỉ sợ thể chất không dễ sinh con nối dõi, thật là uổng công ta từng coi trọng nàng ta như thế.”
Cao Quý phi luôn biết Gia Quý nhân lớn lên xinh đẹp, tuy rằng vẫn kém xa mình, khiến nàng không để trong lòng, nhưng không thể phủ nhận, nàng vẫn thấy đố kỵ, kết hợp với chuyện Gia Quý nhân vẫn mãi chẳng sinh được đứa con nào cho nàng nuôi dưỡng nên từ khi nhập cung đến nay, đặc biệt là sau khi Bình Quý nhân có thai, Cao Quý phi liền trắng trợn mà chặn đi sủng ái của Gia Quý nhân.
Trong mắt nàng, dù sao Gia Quý nhân cũng chẳng có khả năng mang thai, đưa con mình cho nàng nuôi, vậy tốt nhất đừng nên được sủng ái.
“Chủ nhân, hiện giờ trong cung ít phi tần, trong khoảng thời gian ngắn cũng khó có người mới tiến cung. Sau này, Bình Quý nhân và Tú Đáp ứng xem như bỏ đi rồi, chọn đi chọn lại, người thích hợp nhất chỉ còn Gia Quý nhân, Khuê Quý nhân và Hải Thường tại thôi, nếu không chỉ có thể đẩy cung nữ ra, nhưng cho dù có đưa người mới ra cũng chưa chắc bảo đảm được người này nhất định sẽ có thai.” Tự Vân dừng một lát rồi mới nói tiếp: “Hơn nữa, nô tỳ thấy hình như Hoàng thượng không thích hành vi này lắm. Ngài nhìn mà xem, vì chuyện của Bình Quý nhân lúc trước, đến tận bây giờ thái độ của Hoàng thượng đối với Nhàn phi vẫn luôn không mặn không nhạt.”
Cao Quý phi cúi đầu, cẩn thận cân nhắc, cuối cùng vẻ mặt có chút không vui: “Sau này không cần tiệt sủng của Gia Quý nhân nữa, bổn cung cho nàng ta một cơ hội cuối cùng. Tự Vân, ngươi đi nói cho Gia Quý nhân, bảo nàng ta chuẩn bị cho tốt, tranh thủ sớm ngày mang thai long tự.”
Cao Quý phi sẽ không chia bớt số ngày thị tẩm của mình, nàng chỉ không tiệt sủng của Gia Quý nhân nữa thôi.
“Ngươi lén chú ý phía Hải Thường tại và Khuê Quý nhân thêm một chút.” Cuối cùng, Cao Quý phi vẫn bổ sung một câu.
“Vâng, chủ nhân.” Tự Vân nói xong thì bước về phía đông thiên điện.
“Sao Tự Vân tỷ tỷ lại đến đây, Quý phi nương nương có gì căn dặn sao?” Lăng Hương nhìn thấy Tự Vân, đáy mắt lóe lên một tia sáng, vẻ mặt tràn đầy chờ mong.
“Phải, Quý phi nương nương bảo nô tỳ chuyển lời dặn dò đến Gia Quý nhân, ngày sau phải bảo dưỡng cơ thể cho tốt, sớm ngày hoài thai long tự mới được.” Tự Vân hành lễ với Gia Quý nhân rồi thấp giọng nói.
Gia Quý nhân hiểu ngay là chuyện đã thành: “Tất nhiên ta sẽ ghi nhớ lời dặn của Quý phi nương nương.”
Lăng Hương rất có mắt nhìn, đi lấy một túi tiền lớn nhét vào trong tay Tự Vân, một câu hai nghĩa, nói: “Đã làm phiền Tự Vân tỷ tỷ rồi.”
Tự Vân cầm thấy nhẹ tênh, biết ngay bên trong để ngân phiếu, tâm trạng càng tốt đẹp. Chẳng qua nàng chỉ nói mấy câu trước mặt chủ nhân mà thôi, không tính là phản bội chủ nhân, nhớ đến những thứ trước đây Gia Quý nhân cho mình, cả ngân phiếu lần này nữa, trong lòng nàng không nhịn được cảm thán, Gia Quý nhân thật hào phóng.
Sau khi Tự Vân rời đi, Gia Quý nhân vui mừng đến bật khóc.
Lăng Hương quay về, nhìn thấy vẻ mặt của chủ nhân nhà mình, vội vàng lấy khăn tay giúp chủ nhân lau nước mắt: “Chủ nhân, Cao Quý phi sẽ không tiệt sủng của ngài nữa, chuyện chủ nhân mang thai chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Chờ đến khi sinh hạ được Hoàng tử, chủ nhân nhất định có thể trở thành chủ vị một cung, đến khi đó có thể rời khỏi Hàm Phúc Cung rồi.”
Gia Quý nhân nghĩ đến cảnh tượng sau này mình có thể được phong làm chủ vị, nhất định khi ấy sẽ được dời cung, mức độ tự do cao hơn, lại có con nối dõi, sau lưng Hoàng tử còn có Cao Giai thị ủng hộ, nụ cười trên mặt không cách nào biến mất được.