“Trong hậu cung lúc này, nếu như bàn luận riêng về dung mạo, Khuê Quý nhân có thể xếp thứ hai. Hai năm gần đây, chẳng biết Khuê Quý nhân đã ăn linh đan diệu dược gì mà nhan sắc nảy nở, nhìn qua khó phân cao thấp với Cao Quý phi, chỉ là mỗi người đều có nét đẹp riêng, Xếp phía sau là Nhàn phi nương nương và chủ nhân…” Lăng Hương rũ mắt xuống, nói tiếp: “Cao Quý phi là mỹ nhân bệnh tật phong lưu, Khuê Quý nhân trong trẻo lạnh lùng tựa tiên nữ, Nhàn phi thanh cao kiêu ngạo, vẻ đẹp của chủ nhân khác với ba người các nàng, dung nhan của ngài như hoa đào mùa xuân, diễm lệ động lòng người, tựa như một đóa hoa phú quý trong nhân gian. Sau khi nô tỳ suy xét, cảm thấy Hoàng thượng hình như càng thích chủ nhân hơn. Ngày xưa khi còn trong phủ đệ, chủ nhân đã cực kỳ được sủng ái rồi, có thể xem như ngang tài ngang sức với Cao Quý phi.”
“Cho dù là năm Nhàn phi mới nhập phủ, đoạt đi không ít sủng ái của Cao Quý phi, nhưng số ngày thị tẩm mỗi tháng của chủ nhân cũng chẳng ít đi bao nhiêu cả.” Lăng Hương dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nếu nói về độ sủng ái, số ngày được thị tẩm nhiều nhất thì lúc này, người đứng hạng đầu tất nhiên là Hoàng hậu và Cao Quý phí, tuy nhiên Hoàng hậu vì mỗi tháng độc chiếm hai ngày là mùng một và mười lăm mới có thể có số ngày thị tẩm ngang bằng với Cao Quý phi. Nhàn phi đã sớm mất đi sủng ái vì chuyện của Bình Quý nhân, một tháng có thể nhìn thấy Hoàng thượng hai ngày xem như đã tốt lắm rồi.”
“Như Khuê Quý nhân chỉ có thể xem như tân sủng, chẳng biết có thể kéo dài được bao lâu, trước kia khi còn trong hiếu kỳ, một tháng Khuê Quý nhân cùng lắm chỉ có thể nhìn thấy Hoàng thượng một hai lần, không chênh lệch lắm với chủ nhân. Tháng này bắt đầu thị tẩm, đến nay cũng chỉ mới hầu hạ Hoàng thượng một lần.”
“Nhưng mà, sau khi chủ nhân tiến cung, mỗi lần Hoàng thượng đến nơi này của chủ nhân, phần lớn thời gian đều bị Cao Quý nhân chặn đi mất, nếu không làm sao một tháng Cao Quý phi có thể hầu hạ Hoàng thượng tới tám chín ngày cơ chứ, trong đó có ít nhất hai ba ngày đoạt từ chỗ chủ nhân.”
Sắc mặt Gia Quý nhân hơi tái đi: “Đúng vậy, đúng vậy, từ trước đến nay là ta tính sai rồi.”
Đây là lần đầu tiên Lăng Hương nghĩ nhiều như vậy, sau khi nói xong cũng tự nhận thấy không ổn: “Chủ nhân, ngài nói xem, Quý phi nương nương làm vậy, có phải là… có phải là…”
“Cố ý?” Giọng điệu của Gia Quý nhân rất bình đạm, chỉ là sắc mặt nàng nhợt nhạt, đôi tay lại run rẩy đã chứng minh lòng nàng không hề bình tĩnh: “Là cố ý thì có thể thế nào đây? Lúc trước, là ta chủ động dựa vào nàng ta. Khi ta mới vào phủ, Phúc tấn vì dung mạo của ta mà có phần cảnh giác, cố tình chèn ép ta, gạt ta sang một bên, khiến Hoàng thượng không nhìn thấy ta. Nếu không phải sức khỏe Quý phi yếu ớt, muốn mượn bụng sinh con, tiến cử ta với Hoàng thượng, có lẽ Hoàng thượng đã trực tiếp quên mất ta là ai rồi, như thế thì thứ chờ đợi ta chính là biến mất không một tiếng động trong phủ.”
Lăng Hương nghe vậy, nhớ lại những ngày tháng khi chủ nhân mình mới bước chân vào phủ, ấp úng chẳng biết nên nói gì mới phải.
“Chủ nhân, ngài không thể nói vậy được, cho dù không có Quý phi, lão gia và thiếu gia cũng được Hoàng thượng coi trọng mà, nếu không thì chỉ cần dựa vào dung mạo của chủ nhân, được sủng ái chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi…”
“A mã và huynh trưởng có năng lực, nhưng tộc Kim Giai thị của chúng ta chẳng qua là mới dựng cơ nghiệp từ đời tằng tổ phụ ta mà thôi, gốc rễ quá mỏng manh, nếu không phải ta có được đôi phần sủng ái, làm sao bọn họ có thể được Hoàng thượng coi trọng mà đề bạt chứ.”
Gia Quý nhân vẫn khá biết mình biết ta, tuy rằng Kim Giai thị lúc này đã nhập vào Bao y của Mãn Châu Chính Hoàng Kỳ, nhưng tổ tiên đúng là người Cao Ly, chẳng qua khi đó tằng tổ phụ chuyển đến Trung Nguyên, bắt đầu gây dựng cơ nghiệp.
Gốc rễ quá yếu ớt.
Nếu không nàng sẽ không bị gia tộc đưa vào tiềm long phủ đệ.
“Chủ nhân, những chuyện này đã qua rồi, may mà bây giờ mọi chuyện vẫn đang tiến triển theo hướng tốt đẹp. Chỉ là, chuyện con nối dõi, chủ nhân vẫn nên suy nghĩ kỹ càng, sớm ngày mưu tính thì hơn.” Lăng Hương dừng một lát rồi mới hạ giọng nói tiếp: “Chủ nhân, nô tỳ xin nói một câu không dễ nghe, cho dù Cao Quý phi có ý tứ gì, ngài vẫn phải sống trong cung điện của riêng mình mới tốt.”
“Dời cung không đơn giản như vậy, nếu làm không tốt sẽ đắc tội Cao Quý phi, thế thì mất nhiều hơn được. Chỉ khi ta trở thành chủ vị một cung, danh chính ngôn thuận mới tốt.” Gia Quý nhân suy tư một lát rồi mới nói. Không đến tình huống vô cùng bất đắc dĩ, nàng sẽ không tùy tiện xé rách mặt với Cao Quý phi.
Nàng có mưu tính của riêng mình, dù sao thế lực của Cao Giai thị không nhỏ. Phải biết rằng cho dù là giữa các Hoàng tử cũng phân ra thân phận sang hèn, cho dù là vì tương lai của đứa trẻ hay của riêng nàng, nàng đều phải nhẫn nhịn đến cùng. Cho dù Cao Quý phi có tâm tư khác, nàng cũng phải khiến Quý phi chỉ có thể nuôi dưỡng đứa con của nàng.
“Trước kia ta còn nhỏ tuổi, bây giờ đã trưởng thành rồi, sức khỏe đã điều dưỡng không tệ lắm, nhưng ngay lúc ta muốn ngài ấy đến nhất, ngài lại không đến.” Gia Quý nhân cúi đầu nhìn vùng bụng bằng phẳng, duỗi tay nhẹ nhàng vuốt ve, giọng điệu có chút gấp gáp.
“Chủ nhân, nô tỳ bảo đảm, sức khỏe của ngài hiện giờ là trạng thái tốt nhất để sinh dục con nối dõi.” Lăng Hưởng khẳng định.
“Cao Quý phi nảy sinh tâm tư với cái thai của Tú Đáp ứng. Dựa vào mức độ sủng ái của Hoàng thượng dành cho Cao Quý phi, chỉ cần Cao Quý phi mở miệng, chuyện này chắc chắn có thể thành, đây là điều ta không thể cho phép.”
Gia Quý nhân nhớ đến vẻ mặt và lời nói trào phúng mà hôm nay Tú Đáp ứng dành cho mình, lộ ra một nụ cười lạnh lẽo.
…
“Chủ nhân, Tú Đáp ứng xảy ra chuyện rồi.”
“Sao lại thế?” Trần Giai Uyển hơi nhíu mày, dừng tay lại, nhẹ nhàng ấn giữ dây đàn bên dưới.
Mặc Cầm cũng biết mình đã quấy rầy nhã hứng của chủ nhân, nhưng nàng không thể không nói: “Chủ nhân, hôm nay khi Tú Đáp ứng đi dạo hoa viên thì không cẩn thận trượt chân, nghe nói bụng hướng xuống đất, bây giờ đã được khiêng về Diên Hi Cung, vẫn chưa biết tình hình ra sao, Hoàng hậu nương nương đã qua đó rồi ạ.”
“Ôi, Hoàng hậu đã đi rồi, chúng ta nên nhanh lên.”
Trần Giai Uyển thật không hiểu nổi. Tuy bây giờ đã là tháng hai, nhưng thời tiết vẫn lạnh như cũ, băng tuyết còn chưa tan hết, càng không cần phải nói đến chuyện hoa cỏ đã nở rộ hay chưa, Tú Đáp ứng đi dạo ở Ngự Hoa Viên làm gì?