Chương 17.2

Vì Cao Quý phi hỏi chuyện, địch ý của Gia Quý nhân đối với Trần Giai Uyển bị dời đi, nàng ta nhìn về phía cái bụng nho nhỏ của Tú Đáp ứng, sâu trong đáy mắt mang theo ác ý: “Cái thai này còn chưa được ba tháng, sao Tú Đáp ứng đã biết trong bụng mình là một tiểu A ca rồi? Đừng để đến lúc đó lại vui mừng uổng công nhé.”

Tuy Tú Đáp ứng tức giận trong lòng, khóe môi vẫn treo lên nụ cười đắc ý, ánh mắt nhìn Gia Quý nhân ẩn chứa vẻ khinh miệt: “Gia Quý nhân chưa từng mang thai, sợ là không biết, mẫu tử liền tâm nên muội cảm thấy vậy. Muội muội không cách nào giải thích rõ được cảm giác này, có lẽ sau này khi Gia Quý nhân có thai sẽ tự nhiên hiểu được thôi, không biết là phải chờ đến khi nào nhỉ?”

“Ngươi…” Ánh mắt Gia Quý nhân nhìn Tú Đáp ứng vô cùng chán ghét, trong giọng đầy vẻ căm hận: “Tú Đáp ứng có thai nhưng đùng nên đắc ý quên mình. Ta là Quý nhân, ngươi chỉ là Đáp ứng, đừng không phân rõ tôn ti khác biệt.”

“Nghe Gia Quý nhân tỷ tỷ nói cái gì kìa, chẳng qua tần thϊếp chỉ trả lời Gia Quý nhân tỷ tỷ thôi mà. Tần thϊếp ăn nói thẳng thắn, sao có thể không phân rõ tôn ti được chứ? Gia Quý nhân tỷ tỷ không thể vì tần thϊếp vị phân thấp kém mà áp tội danh như thế lên đầu tần thϊếp chứ.”

Tú Đáp ứng bày ra dáng vẻ bị người khác ức hϊếp, một tay ôm bụng, hai mắt ngân ngấn nước mắt.

Từ trước đến nay, Gia Quý nhân mồm mép lanh lẹ, lúc này lại bị chặn họng, không biết phản bác thế nào.

Gia Quý nhân nhìn bụng Tú Đáp ứng, đáy mắt xẹt qua một chút tàn nhẫn: “Hừ, bây giờ cái thai trong bụng Tú Đáp ứng vẫn còn nhỏ, nên cẩn thận một chút nhé. Sau này bình an sinh hạ Hoàng tử khỏe mạnh rồi, nói không chừng phân vị cũng có thể thăng lên một bậc rồi.”

Gia Quý nhân bỏ lại một câu, sau đó không thèm nói chuyện nữa, càng không thèm để ý đến vẻ mặt khó coi của Tú Đáp ứng.

Tú Đáp ứng vuốt bụng nhỏ, vẻ đắc ý trên mặt biến mất chẳng thấy đâu, trở nên hơi khó nhìn. Trong lòng nàng ta sợ có người ra tay với con của mình, lại không kìm được lo lắng, cho dù đứa trẻ có được sinh ra, nàng ta được thăng phân vị thì chẳng qua cũng chỉ thăng lên Thường tại mà thôi, không có cách nào tự mình nuôi nấng đứa bé này được.

Trần Giai Uyển vô cùng hứng thú nhìn các phi tần cãi nhau. May mà có một Tú Đáp ứng đang mang thai ở đây, còn có thêm một Cao Quý phi vị phân cao có chấp niệm với con cái ngắt lời, nếu không người hôm nay bị khó xử chắc chắn là nàng.

Trần Giai Uyển bước ra từ Trường Xuân Cung, được Bạch Quả đỡ tay, từ từ đi về phía Khải Tường Cung. Bởi vì phi tần sống ở đông lục cung cơ bản đều quay về từ Ngự Hoa Viên, Vĩnh Thọ Cung lại không có người ở, vì thế phi tần đi về phía này chỉ có một mình nàng, có vẻ khá thanh tịnh.

“Trong cung lại sắp rối loạn rồi.” Trần Giai Uyển nhìn con đường yên tĩnh trước mặt, nhịn không được cảm thán.

“Chủ nhân?” Bạch Quả không hiểu gì hết.

“Không có chuyện gì đâu, chúng ta chỉ cần cảnh giác đừng để người khác hắt nước bẩn lên người là được.” Trần Giai Uyển ngầm liếc mắt nhìn Bạch Quả một cái, thấp giọng nói.

“Chủ nhân yên tâm, chuyện lần trước chắc chắn sẽ không xảy ra nữa đâu.” Bạch Quả thận trọng trả lời.



“Tức chết ta, chẳng qua chỉ là mang thai thôi mà, Tú Đáp ứng vậy mà dám làm càn như thế!"

Gia Quý nhân quay về thiên điện, rốt cuộc không nhịn được, dùng sức vò nát khăn tay. Một chiếc khăn lụa đang tốt đẹp bị nàng ta vò đến sứt chỉ, không dùng được nữa.

“Chủ nhân, xin ngài bớt giận, chưa nói đến chuyện Tú Đáp ứng có thể bình an sinh nở hay không, trong bụng nàng ta chưa chắc đã là một bé trai.” Lăng Hương bưng một chén trà thơm đặt trước mặt Gia Quý nhân, dịu dàng khuyên bảo: “Cho dù Tú Đáp ứng tốt số, thật sự sinh hạ một Hoàng tử, cùng lắm chỉ được thăng vị thành Thường tại mà thôi, cao nhất cũng chỉ là Quý nhân, nàng ta không thể nuôi đứa bé này được.”

Gia Quý nhân nghe vậy, tâm trạng không chỉ không tốt, ngược lại càng thêm bực mình: “Ngươi cũng biết sức khỏe Cao Quý phi yếu ớt, đã sớm tính toán muốn nhận nuôi một đứa bé mà.”

“Ý của chủ nhân là Cao Quý phi nảy sinh tâm tư với cái thai này của Tú Đáp ứng sao?” Lăng Hương trừng lớn hai mắt: “Nhưng mà, chẳng phải cả Cao Quý phi và chủ nhân đều đã sớm hiểu rõ trong lòng mà không nói ra sao?”

Trên mặt Gia Quý nhân lộ ra một nụ cười tự giễu: “Cái gì là hiểu rõ trong lòng mà không nói ra? Ta có mặt mũi cỡ nào chứ? Quý phi nương nương muốn nhận nuôi một đứa bé, phía dưới tự nhiên sẽ có rất nhiều Đáp ứng, Thường tại vội vàng muốn nhào lên nịnh nọt…”

“Cao Quý phi không đến mức không thèm kén chọn như vậy chứ?”

“Ôi, Bình Quý nhân chẳng qua chỉ là Hán quân kỳ mà thôi, năm đó thái độ của Cao Quý phi với cái thai của Bình Quý nhân ngươi cũng thấy rồi đấy thôi. Tú Đáp ứng dù sao cũng xuất thân từ Bao y của Hách Xá Lý thị, tuy rằng chi của Tú Đáp ứng chả ra làm sao, nhưng nếu thật sự muốn đào sâu gốc rễ, rõ ràng xuất thân còn cao hơn ta nhiều, chẳng qua gia trưởng nhà Tú Đáp ứng không đắc dụng như gia trưởng nhà ta thôi.”

“Cao Quý phi làm như vậy chẳng phải thất tín bội nghĩa sao? Sao có thể thế được? Chủ nhân đã bằng lòng buông bỏ đứa trẻ đầu tiên rồi mà…” Lăng Hương có chút nôn nóng: “Nếu Cao Quý phi thật sự muốn làm chuyện này, chẳng phải mấy năm nay đã làm chậm trễ chủ nhân rồi sao? Chủ nhân sống ở Hàm Phúc Cung đã bị Quý phi nương nương chặn đi mấy lần sủng ái rồi!”

Gia Quý nhân nghe vậy, vẻ mặt đột nhiên trở nên sợ hãi: “Lăng Hương, ngươi nói xem, trong hậu cung này, sủng ái của ta có thể xếp thứ mấy? Dung mạo có thể xếp thứ mấy?”

“Chủ nhân, nếu chủ nhân đã hỏi, nô tỳ cả gan đáp lời.” Vẻ mặt Lăng Hương khó xử, nhưng nhìn thấy biểu tình nghiêm túc trên mặt Gia Quý nhân, nàng ta dần bình tĩnh lại: “Dung mạo của chủ nhân, nếu so với các nương nương khác trong hậu cung lúc này, có thể xếp thứ tư.”

Lăng Hương nói xong thì ngầm liếc mắt nhìn sắc mặt Gia Quý nhân.

Sắc mặt Gia Quý nhân có chút khó coi. Nàng ta hơi nhướng đôi mắt đan phượng lên, liếc nhìn Lăng Hương, giọng điệu lạnh lùng: “Nói tiếp đi.”

Lăng Hương cúi đầu, bắt đầu phân tích: “Trong cung này, nếu xét về diện mạo, mỗi vị nương nương đều có vẻ đẹp khác nhau, thật ra không thể sắp xếp thứ tự một cách tuyệt đối được, nhưng chắc chắn Cao Quý phi có thể yên ổn đứng riêng một ngọn cờ.”

Lăng Hương hơi dừng lại, nhìn thấy vẻ mặt Gia Quý nhân chẳng có gì bất mãn, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.