Nhàn phi ngồi phía trên, thấy Bình Quý nhân cứ im lặng thu quân như vậy, trong lòng không khỏi thấy tiếc nuối.
Nàng ta liếc nhìn Trần Giai Uyển giờ đây xinh đẹp như hoa, khí chất dung nhan còn phải hơn nàng ta một phần, trong lòng cảm thấy khó chịu. Nhưng nàng ta kiêu ngạo, cách nàng ta được nuôi dạy từ trước đến nay không cho phép nàng ta vì ghen ghét mà gây khó dễ cho Trần Giai Uyển ngay trước mặt mọi người. Đồng thời, trong lòng nàng ta cũng thấy khó hiểu. Nếu nói trước kia, Trần Giai Uyển còn chưa dậy thì xong, bây giờ theo thời gian mà dần dần nảy nở, vậy tại sao mấy năm nay, diện mạo của nàng ta lại không thay đổi lớn như vậy, nàng ta rõ ràng chỉ lớn tháng hơn Trần Giai Uyển thôi.
Nhàn phi ngầm liếc nhìn Trần Giai Uyển ngồi ở hàng đối diện, còn có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Trần Giai Uyển trước đây từ ngũ quan tinh xảo kia, tròng lòng nàng ta càng thêm khó chịu.
Tú Đáp ứng ưỡn cái bụng đã hơi lộ ra, ánh mắt nhìn về phía Trần Giai Uyển không hề có ý tốt, nhưng nàng ta cũng tự hiểu rõ mình. Bây giờ, phân vị của Khuê Quý nhân cao hơn nàng ta, còn được Hoàng thượng yêu thích, vì thế nàng ta sẽ không dễ dàng mở miệng ra khıêυ khí©h.
Thuần tần nhìn sườn mặt nghiêng nghiêng của Trần Giai Uyển, trong lòng khẽ cười khổ một tiếng, nhưng khi ánh mắt xẹt qua bụng dưới của Trần Giai Uyển thì lại nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, dưới đáy mắt hiện lên một chút lo lắng và áy náy. Ánh mắt nàng ta hơi đảo, khóe miệng mang theo ý cười, nhìn về phía Trần Giai Uyển: “Khuê muội muội vừa mới dời cung, ta nghĩ chắc có lẽ vẫn cần không ít thời gian sắp xếp lại nên chưa tiện ghé thăm, muội muội có ổn không?”
“Nhọc lòng Thuần tần tỷ tỷ quan tâm rồi, mọi chuyện trong Khải Tường Cung đã được thu xếp ổn thỏa rồi.”
Ấn tượng của Trần Giai Uyển đối với Thuần tần khá tốt, tuy rằng nữ nhân này thỉnh thoảng ghen tỵ chuyện này chuyện kia, nhưng dù sao vẫn là một người lương thiện, sẽ không tùy tiện ra tay hại người.
“Vậy là tốt rồi.” Thuần tần gật gật đầu, vừa định tiếp tục nói chuyện đã bị một giọng nói cắt ngang.
“Xem Thuần tần nói cái gì kìa, Khải Tường Cung chính là một trong hai cung điện gần Dưỡng Tâm Điện nhất, sao Khuê Quý nhân có thể không tốt được chứ?”
Cao Quý phi thướt tha yêu kiều bước vào, lời nói dịu dàng lại tựa như một con dao sắc nhọn đâm vào nội tâm các phi tần trong hậu cung, kéo không ít thù hận cho Trần Giai Uyển.
“Tần thϊếp thỉnh an Quý phi nương nương.” Trần Giai Uyển không hề biến sắc, đứng lên thỉnh an theo quy củ, không đợi Cao Quý phi đáp lời đã nói tiếp: “Tần thϊếp nhớ rõ năm đó, Hàm Phúc Cung là cung điện do Hoàng thượng tự mình chọn lựa cho Quý phi nương nương, phúc trạch hàm tụ, có thể thấy được sự quan tâm và mong chờ của Hoàng thượng dành cho nương nương.”
Trần Giai Uyển không muốn nảy sinh xung đột với Cao Quý phi. Nàng sẽ không vì bản thân là người xuyên không mà cảm thấy mình đứng cao hơn người khác, thỉnh thoảng nàng còn cảm thấy người cổ đại còn trưởng thành sớm hơn người hiện đại, thông tuệ hơn nhiều. Bây giờ nàng chẳng qua chỉ là một Quý nhân gia thế thấp kém, nếu nảy sinh xung đột với Quý phi có gia trưởng đắc dụng, đúng là lấy trứng chọi đá.
“Hừ.” Cao Quý phi xinh xắn đáng yêu phát ra một âm thanh tức giận, vẻ mặt có chút tự đắc.
Tuy rằng Trần Giai Uyển có vài phần thánh sủng nhưng vẫn còn kém nàng ta, thế nên nàng ta không đáp lời nữa, dù sao cũng không thể hạ thấp địa vị của mình.
Gia Quý nhân thấy Cao Quý phi không thèm nhiều lời, vẻ mặt hơi khó coi, nhưng chỉ thoáng lóe lên mà thôi, cơ bản không khiến ai chú ý hết, ngoại trừ Trần Giai Uyển.
Trần Giai Uyển rũ mắt xuống. Cao Quý phi đúng là rất thông tuệ, nếu không thì không thể tinh thông tất cả mọi thứ từ cầm kỳ thi họa được, đồng thời nàng ta cũng chẳng phải kiểu người lương thiện, nhưng có lẽ do đọc sách nhiều quá, hoặc là từ khi gia tộc được nâng kỳ, bản thân sơ phong đã là Quý phi, nàng ta liền có chút tự cao tự đại, trong mắt không chứa nổi một hạt cát, ngày thường vẫn luôn cao cao tại thượng, giữ gìn thân phận.
Có lẽ ở trong mắt Cao Quý phi, chỉ có Hoàng hậu và Nhàn phi mới có thể xem như đối thủ của mình. Còn nàng, hoặc là Gia Quý nhân, tuy rằng có dung nhan xuất chúng, nhưng gia thế không tốt, không có con nối dõi, trong mắt Cao Quý phi chẳng qua chỉ là vài kẻ bé mọn mà thôi, không xứng để nàng ta nhìn bằng nửa con mắt, cùng lắm thì lúc Hoàng thượng yêu thích nhan sắc của các nàng mà sủng ái thêm vài phần, Cao Quý phi sẽ buông vài lời chua chát cay nghiệt mà thôi.
Xem ra, Cao Quý phi lúc này trừ chuyện thích nói lời chua ngoa, chủ yếu hướng mũi dùi về phía Hoàng hậu và Nhàn phi, chấp niệm lớn nhất của nàng ta là muốn có được một đứa con. Vì thế mà nàng ta đố kỵ với những phi tần mang thai, mỗi khi có thai phụ xuất hiện, những người này đều sẽ hấp thụ phần lớn sự chú ý của Cao Quý phi.
Gia Quý nhân dựa vào Cao Quý phi, tính cách thẳng thắn sảng khoái, bày ra dáng vẻ tuy hay ghen tuông nhưng chẳng có chút tâm tư hại người nào. Nhưng trên thực tế, Trần Giai Uyển luôn cảm thấy Gia Quý nhân không đơn giản, tạm thời nàng không nhắc đến chuyện nàng ta có tâm hại người không, nhưng chắc chắn dã tâm của Gia Quý nhân không rõ.
Gia Quý nhân bực bội vô cùng. Rõ ràng lúc nãy ở Hàm Phúc Cung, Cao Quý phi còn thấy khó chịu khi Khuê Quý nhân thình lình nhảy ra tranh giành sủng ái, sao vừa mới gặp mặt, nghe đối phương nói một câu đã bị dỗ dành nguôi cơn giận rồi?
“Hoàng thượng đối với Khuê muội muội thật tốt, không…”
“Cái thai của Tú Đáp ứng vẫn khỏe mạnh chứ?”
Gia Quý nhân vừa định tự mình lên đài gây khó dễ cho Khuê Quý nhân, ai ngờ mới nói được một nửa đã bị Cao Quý phi ngắt lời.
Tú Đáp ứng vốn đang cúi đầu, không muốn ai nhìn thấy vẻ mặt của mình, hai tay vô thức vò vò khăn tay, đột nhiên nghe thấy Cao Quý phi hỏi chuyện mình, nàng ta ngẩng đầu theo bản năng, vẻ mặt có chút ngây ngốc.
“Nhọc lòng Quý phi nương nương lo lắng rồi, Hoàng thượng cố ý phái thái y cứ ba ngày lại đến thỉnh mạch bình an cho tần thϊếp một lần, nhờ vậy mà tiểu A ca trong bụng tần thϊếp vẫn khỏe mạnh lắm.” Tú Đáp ứng điều chỉnh cảm xúc xong xuôi, đưa tay lên xoa bụng, vẻ mặt có hơi đắc ý.
Ánh mắt Cao Quý phi vốn dĩ đầy vẻ quan tâm và hâm mộ, sau khi nghe được lời này thì biến thành chán ghét chỉ trong chớp mắt.
Không chỉ Cao Quý phi, các phi tần khác nhìn dáng vẻ khoe khoang của Tú Đáp ứng cũng có dáng vẻ như ăn phải ruồi bọ.
“Cứ như chưa có ai từng mang thai bao giờ vậy, khoe khoang gì chứ.” Bình Quý nhân trắng trợn liếc Tú Đáp ứng một cái, ngữ khí lạnh lùng.
Những lời này của Bình Quý nhân lại khiến không khí nơi đây thêm im lặng.