Chương 16.2

Đoan đắc thái nùng, ý viễn thục thả chân, cơ lý tế nại, cốt nhục quân.

Tiếu lệ như tam xuân chi đào, thanh tố nhược cửu thu chi cúc.

Thế gian chân hữu như thử ngoại biểu hoàn mỹ chi mỹ nhân, cổ nhân thành bất khi ngã.*

*Đừng tìm nguồn, Càn Long trong truyện tự làm thơ con cóc nữa đó, dưới đây là bản tạm dịch thơ nguồn từ ChatGPT:

Đoan trang dáng ngọc ý xa vời,

Da mịn, xương mềm, dáng thắm tươi.

Tựa đào ba nguyệt hương đưa sắc,

Như cúc chín thu, nét tuyệt vời.

Trần thế thực còn người tuyệt mỹ,

Lời xưa ca tụng chẳng sai lời.

Trương Bảo nhìn vẻ mặt của Hoàng thượng thì nói tiếp: “Khuê Quý nhân dặn nô tài phải đưa bức họa này cho Hoàng thượng ạ.”

“Ồ? Khuê Quý nhân vẽ đẹp, còn không mau lấy ra đây.”

Ánh mắt Hoằng Lịch lại sáng hơn một phần, suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong lòng là nàng đúng thật là giai nhân, không chỉ có vẻ tuyệt sắc mà còn có tài hoa. Mỹ nhân như thế, cũng chỉ có thiên hạ chi chủ như hắn mới có thể có được.

Hai tay Trương Bảo nâng bức họa được cuộn tròn đi tới trước mặt Hoằng Lịch, cùng một tiểu thái giám khác mở bức họa được cuộn lại ra. Trong bức họa này vẻ phong cảnh trời chiều ngả về tây ở Tử Cấm Thành, góc nhìn của người vẽ tranh rõ ràng là đang đứng ở trên lầu cao nhìn về phía xa. Một vạt hoàng hôn nhuộm đẫm sắc trời trên Tử Cấm Thành thành một màu đỏ rực.

“Một bức mặt trời lặn lúc hoàng hôn thật đẹp.”

Hoằng Lịch cảm thán xong, giây tiếp theo lại nhớ đến những lời mình từng nói với Trần Giai Uyển khi hai người ở chung.

Hiểu khán thiên sắc, mộ khán vân; hành dã tư quân, tọa dã tư quân*.

*Tạm dịch: Sáng ngắm sắc trời, chiều ngắm mây; đi cũng nhớ người, ngồi cũng nhớ người.

Hắn nhớ lại câu thơ mà Trần Giai Uyển nghĩ ra để đối với câu của hắn, nhịn không được cười ra tiếng, đáy lòng mềm mại hơn vài phần.

“Lý Ngọc, trẫm nhớ rõ vào mùa đông năm trước, trẫm từng vẽ một bức tranh cảnh tuyết, ngươi đi tìm rồi đưa đến tận tay Khuê Quý nhân đi.”

Lý Ngọc và Trương Bảo liếc nhìn nhau, đều trông thấy vẻ khó hiểu trong mắt đối phương, vội vàng thưa vâng.



“Chủ nhân, đây là y phục mới mà Nội Vụ Phủ đưa đến hôm qua, ngài xem thử xem hôm nay muốn mặc bộ nào.”

Trong tay Mặc Cầm cầm một bộ kỳ trang màu hồng nhạt thêu cảnh bướm đùa mấy đóa tú cầu. Mặc Họa bên cạnh cũng cầm một bộ kỳ trang có màu hồng ấm thêu cảnh mèo con bắt bướm, trên cổ tay áo thêu hoa văn ẩn.

Trần Giai Uyển nhìn kỹ hai bộ y phục, đều là quần áo có màu sắc và hình thêu kiều diễm rực rỡ.

Nhưng mà bây giờ tuổi tác của nàng không lớn lắm, tuy nói khí chất và khuôn mặt của nàng càng thích hợp với màu sắc thanh nhã hơn, nhưng mỹ nhân cho dù trang điểm nhẹ nhàng hay rực rỡ đều xinh đẹp muôn phần.

Bạch Quả thấy Trần Giai Uyển nhìn hai bộ y phục rồi im lặng không nói gì, nàng liền biết chủ nhân không quá yêu thích, vội vàng mở miệng: “Ta nhớ rõ vẫn còn một bộ màu trăng non thêu hoa văn bách điệp cơ mà, sao không lấy ra đây luôn?”

Trần Giai Uyển còn chưa mở miệng cự tuyệt, Bạch Cập đã nhanh nhẹn lấy quần áo ra rồi.

Trong lòng Mặc Cầm và Mặc Họa vô cùng căng thẳng. Chẳng có gì lạ hết, hai người vốn sau này mới đến hầu hạ bên cạnh Khuê Quý nhân, vốn luôn không được coi trọng nhiều, bây giờ vất vả lắm mới thông qua khảo hạch đầu tiên, không ngờ lại lấy sai quần áo.

Lúc này, Trần Giai Uyển mới mở miệng: “Mấy ngày trước là ta thị tẩm, hôm nay còn ăn mặc yêu kiều rực rỡ như vậy, trong một ngày đột nhiên thay đổi phong cách ăn mặc từ xưa đến nay, không khỏi khiến người ta nghĩ rằng ta có ý khoe khoang.”

Trong lòng Mặc Cầm và Mặc Họa dần thả lỏng, biết chủ nhân không để tâm chuyện này, còn chỉ dẫn bọn hò, vừa cảm thấy áy náy vừa thấy cảm kích.

“Vâng, chủ nhân, nô tỳ nhớ kỹ.”

Trần Giai Uyển nhìn hai tiểu nha đầu chữ Mặc, khẽ cười: “Được rồi, Bạch Quả theo ta đi thỉnh an, quay về ta muốn ăn bánh gạo nếp đậu đỏ của Mặc Họa làm, Mặc Cầm pha trà đi.”

“Vâng, chủ nhân, chờ chủ nhân thỉnh an xong quay về, mọi thứ nhất định sẽ được chuẩn bị sẵn sàng!” Vẻ mặt Mặc Cầm và Mặc Hoa vui sướиɠ, trả lời đầy cảm kích.

Trần Giai Uyển vừa lòng, được Bạch Quả đỡ, đi tới Trường Xuân Cung.

Trước kia khi còn ở hiện đại, nàng từng đọc qua rất nhiều tiểu thuyết viết về cung nữ tình cờ gặp được Hoàng thượng rồi một bước lên trời gì đó. Khi đến thời đại này rồi, nàng mới biết chuyện này rất khó. Thời đại này có cấp bậc tôn ti rất nghiêm ngặt, hầu hết các cung nữ lúc mới vào cung đều không có tâm tư lợi dụng hay mưu toan gì, họ chủ yếu muốn trung thành với một chủ nhân được sủng ái.

Hơn nữa, phi tần trong cung thật sự đều rất xinh đẹp, các cung nữ cũng có ngũ quan đoan chính, hoặc có dáng vẻ hơi xuất sắc, nhưng nếu đem ra so sánh với các cung phi thì lại tựa như tiên tử trên trời cao và tỳ nữ dưới nhân gian, cách biệt rất lớn, dù sao Hoàng thượng không phải kiểu người bạ đâu ăn đấy.

Nhưng chuyện này không đồng nghĩa với việc cung nữ hoàn toàn không có cơ hội. Cung nữ đều có xuất thân từ Bát kỳ, nhập cung thông qua tiểu tuyển, trên danh nghĩa là nữ nhân của Hoàng đế. Trước khi đến tuổi xuất cung, người khác không được vấy bẩn, cũng không được lén lút trao nhận. Phần lớn cung nữ hầu hạ Hoàng thượng đều không danh không phận, ví dụ như những cung nữ dâng trà được nuôi sau một điện nhỏ của Dưỡng Tâm Điện, có rất ít người có thể thật sự có được một danh phận, bước chân vào hậu cung.

Sự tồn tại của Bình Quý nhân và Tú Đáp ứng có thể nói là cực kỳ may mắn.

Cho dù có cung nữ may mắn bước chân vào hậu cung cũng có thể sẽ bị chìm trong vô số những mỹ nhân muôn màu muôn vẻ nơi này, từ từ bị Hoàng thượng quên lãng, cuối cùng có khi còn không sống tốt bằng đại cung nữ của sủng phi. Vì thế mà có rất ít cung nữ muốn bò lên long sàng. Ít nhất, những cung nữ hầu hạ bên cạnh nàng chưa hề nảy sinh tâm tư này.

Trần Giai Uyển đi không tới mười lăm phút đã đến Trường Xuân Cung.

Chỗ tốt của chuyện dời cung chính là khoảng cách đến Trường Xuân Cung gần hơn, mỗi ngày thỉnh an cũng có thể rời giường muộn hơn một chút.

“Nô tỳ thỉnh an Khuê Quý nhân.”

Tiểu cung nữ vừa nói vừa nhấc rèm cửa lên, Trần Giai Uyển bước vào trong. Nhóm người Nhàn phi, Thuần tần, Bình Quý nhân, Hải Thường tại và Tú Đáp ứng đã đến rồi, chỉ còn nàng, Cao Quý phi và Gia Quý nhân sống chung một cung với Cao Quý phi chưa đến.

Trần Giai Uyển hành lễ xong thì ngồi xuống đối diện với Bình Quý nhân, vị trí bên cạnh là của Gia Quý nhân, phía dưới là Hải Thường tại.

“Hôm nay tần thϊếp mới phát hiện, Khuê Quý nhân quả nhiên tiên tư thoát tục, khó trách Hoàng thượng lại thích.”

Ánh mắt Bình Quý nhân thẳng thắn dừng lại trên người Trần Giai Uyển, ngữ khí bình tĩnh không chút lay động, dường như không hề có hàm ý gì khác mà chỉ nhất thời cảm thán, lại không rõ vì sao mà khiến người khác nghe được thấy không thoải mái lắm.

“Có thể tiến cung bầu bạn với Hoàng thượng, các tỷ muội tất nhiên ai cũng cực kỳ xuất sắc.” Giọng điệu của Trần Giai Uyển bình thản, khóe môi hơi mỉm cười: “Bình Quý nhân cũng yêu kiều động lòng người, nếu không sẽ không thể trở thành Quý nhân chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, có thể thấy được Hoàng thượng vô cùng yêu thích.”

Không thể không nói, trong lòng Bình Quý nhân vô cùng hưởng thụ những lời này. Đáng tiếc, chỉ chốc lát sau Bình Quý nhân đã nhớ đến tình trạng thân thể của mình, chút tâm tình đắc ý chùng xuống trong nháy mắt, nếu không phải…

Đáy mắt Bình Quý nhân hiện lên một chút âm u, cứ cúi đầu im lặng không nói gì.