Nhưng chuyện dời cung đúng là nằm ngoài dự đoán của nàng.
Khải Tường Cung nằm đối diện Vĩnh Thọ Cung, đều là những cung điện cách Dưỡng Tâm Điện gần nhất. Vĩnh Thọ Cung vốn là cung điện mà trước kia đương kim Thái hậu cư ngụ, lúc này đương nhiên đã được niêm phong lại, sẽ không dễ dàng để bất kỳ phi tần hậu cung nào vào ở.
“Nô tài chúc mừng Khuê Quý nhân, chúc mừng Khuê Quý nhân, những phần thưởng này đều được chọn lựa ra từ tư khố của Hoàng thượng đấy ạ.”
Biểu cảm của Trương Bảo rất cung kính, không hề tỏ vẻ a dua nịnh hót, sau khi đọc xong danh sách phần thường, có hai tiểu thái giám tự mình nâng một cái hộp dài đến.
Trần Giai Uyển chậm rãi mở ra, hai mắt lập tức sáng ngời, không cách nào che giấu được sự yêu thích của mình: “Là cổ cầm.”
Ngoại trừ vẽ tranh và thư pháp, thứ Trần Giai Uyển thích nhất, đồng thời am hiểu nhất là cổ cầm.
“Đây là “Lục Ỷ” được cất giữ trong tư khố của Hoàng thượng, là Hoàng thượng lệnh cho nô tài phải trao tận tay cho Quý nhân.”
“Đây là
Lục Ỷ của Tư Mã Tương Như*.”
*Tư Mã Tương Như là một thi nhân văn sĩ rất đa tài, văn hay, đàn giỏi đời Tây Hán, để lại nhiều bài phú nổi tiếng, được người đời sau tôn xưng là Phú Thánh. Lục Ỷ là cây cổ cầm được Lương Vương tặng cho Tư Mã Tương Như, trên đàn có khắc chữ: “Đồng tử hợp tinh”, tức là do tinh hoa của cây đồng và cây tử hợp lại. Tương truyền, Tư Mã Tương Như từng dùng Lục Ỷ chơi khúc Phượng Cầu Hoàng, khiến Trác Văn Quân say mê và trốn đi theo ông, sau được truyền tụng thành giai thoại thiên cổ. Sau này, Lục Ỷ trở thành một trong tứ đại cổ cầm Trung Quốc.
Trần Giai Uyển nhìn cây cổ cầm toàn thân màu đen, hai bên sườn và dưới đáy tựa như được dây leo màu lục quấn quanh, giữa màu đen nhánh lại thoáng hiện ra mấy phần sắc xanh ẩn mình trong đó.
Lục Ỷ ngoại trừ âm sắc tiếng đàn tuyệt diệu, quan trọng nhất chính là cây đàn cổ này chính là nhân chứng cho tình yêu giữa Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân, lấy tiếng đàn theo đuổi Văn Quân, một khúc Phượng Cầu Hoàng lay động trái tim nàng Trác Văn Quân.
Trần Giai Uyển nhìn cây đàn cổ, đáy mắt lung linh rạng rỡ: “Vật quý giá nhường này, sao ta dám nhận được.”
Tuy nàng nói thế, nhưng ánh mắt không có cách nào rời khỏi cây cổ cầm tinh xảo xinh đẹp kia.
“Khuê Quý nhân khách khí rồi, Hoàng thượng ban cho ngài, đương nhiên là ngài xứng đáng rồi.”
“Tần thϊếp đa tạ sự nâng đỡ của Hoàng thượng.” Cuối cùng ánh mắt của Trần Giai Uyển cũng rời khỏi cây đàn, nhìn về phía Trương Bảo: “Ngươi thay ta chuyển lời đến Hoàng thượng, lòng ta rất vui.”
“Khuê Quý nhân yên tâm, nô tài nhất định sẽ chuyển lời của ngài. Một tháng trước, Hoàng thượng đã cho người dọn dẹp Khải Tường Cung thỏa đáng rồi, nói vậy có lẽ lát nữa Khuê Quý nhân sẽ rất bận rộn, nô tài xin cáo lui trước.” Trương Bảo cực kỳ có mắt nhìn mà nói.
Bạch Quả lấy ra một phần ban thưởng rất dày nặng đưa cho Trương Bảo.
Trần Giai Uyển nhìn đàn cổ, nụ cười trên mặt cực kỳ chân thành, là sự vui vẻ phát ra từ trong nội tâm.
Nàng thật sự rất thích Lục Ỷ. Khi còn ở thời hiện đại, nàng vừa bắt đầu học cổ cầm đã từng khao khát được chiêm ngưỡng phong thái của Lục Ỷ một lần, nhưng nàng vẫn luôn không có cơ hội.
“Xin Trương công công chờ một lát.” Trần Giai Uyển nhìn bóng lưng nhóm người Trương Bảo rời đi, đột nhiên mở miệng.
“Khuê Quý nhân còn gì phân phó ạ.”
Trương Bảo biết Hoằng Lịch để tâm đến Khuê Quý nhân, tất nhiên hắn không dám để lộ chút bất mãn nào.
Trần Giai Uyển dặn dò Bạch Quả bên cạnh vài câu. Chỉ một lát sau, hai tay Bạch Quả nâng theo một bức họa bước ra. Trần Giai Uyển mở ra xem một cái, xác định chính là bức họa nàng muốn, lúc này mới cuộn lại rồi giao cho Trương Bảo: “Làm phiền Trương công công đưa bức họa này cho Hoàng thượng.”
“Khuê Quý nhân yên tâm, nô tài nhất định sẽ tự tay giao bức họa này cho Hoàng thượng.” Tươi cười trên mặt Trương Bảo lại rõ hơn một phần: “Khuê Quý nhân bận rộn, nô tài xin cáo lui trước.”
Trần Giai Uyển nhìn bóng dáng nhóm Trương Bảo rời đi, xoay người lại, không che giấu nổi vẻ yêu thích mà ngắm nhìn Lục Ỷ.
Bạch Quả căn dặn Mặc Cầm ở lại bên cạnh hầu hạ Trần Giai Uyển, mình thì dẫn những người còn lại vội vàng đi thu dọn đồ đạc cho chỉnh tề. Nếu Hoàng thượng đã dặn dò họ rời cung, vậy tất nhiên không nên chậm trễ.
“Trong viện thật là náo nhiệt.”
Thuần tần nghe âm thanh vọng đến từ bên kia, tâm tình có chút chua xót.
“Chủ nhân…” Phẩm Vân không nhịn được gọi một tiếng.
Thuần tần lộ ra một nụ cười gượng gạo: “Cũng tốt, nàng dọn đi cũng tốt, cứ nhắm mắt làm ngơ đi.”
Nếu nói Trần Giai Uyển được sủng ái đến cỡ nào cũng không đúng, dù sao hôm nay mới là một ngày sau khi nàng được thị tẩm kể từ khi hiếu kỳ trôi qua, có sủng phi Cao Quý phi đứng trước, Gia Quý nhân dung mạo xuất chúng đứng phía sau, tương lai của Trần Giai Uyển như thế nào vẫn còn chưa biết được. Nhưng dáng vẻ Trần Giai Uyển nảy nở, mỗi một ngày đều xinh đẹp hơn hôm qua vài phần, bây giờ so với Cao Quý phi cũng chẳng kém gì, sự lo lắng của Thuần tần không phải không có khả năng, hơn nữa còn có khả năng rất cao.
Thuần tần biết trước kia vì tính tình Trần Giai Uyển ngột ngạt nên mới không được Hoàng thượng yêu thích, con người nàng cũng chẳng phải kiểu người biết dùng thủ đoạn để tranh sủng, nhưng người này lớn lên xinh đẹp, tất nhiên sẽ được Hoàng thượng chú ý đến.
Thuần tần sờ lên gương mặt mình.
Huống chi, sau khi tiến cung, nàng ta cảm giác được tuy Trần Giai Uyển vẫn không có lòng tranh sủng như trước, nhưng tính tình đã trở nên hào phóng hơn không ít.
“Chủ nhân, ngài vẫn còn Tam A ca mà, Tam A ca quan trọng hơn chút sủng ái hư vô mờ mịt này của Khuê Quý nhân nhiều.”
Thuần tần nghe vậy, ý cười nơi khóe miệng rõ ràng hơn vài phần: “Đúng vậy, ta còn có Vĩnh Chương.”
“Khuê, phẩm đức thuần khiết, cao nhã khoan nhân, từ trước đến nay Hoàng thượng thích ngọc, đúng là một phong hào hay.” Độ cong trên khóe môi Thuần tần lại giảm xuống một chút.
“Theo nô tỳ thấy, đây là lần đầu tiên nô tỳ nghe đến phong hào Khuê này đấy, nô tỳ cảm thấy có chút tùy ý, nào so được với phong hào của nương nương. Thuần, có nghĩa là trong lòng Hoàng thượng, chủ nhân vĩnh viễn thuần khiết như lúc ban đầu, thiện lương tốt đẹp. Trong lòng Hoàng thượng có chủ nhân, cái này tốt hơn chữ Khuê kia mấy lần.” Phẩm Vân thấp giọng khuyên nhủ: “Chủ nhân, hậu cung này có ba nghìn giai lệ, có người được sủng ái, cũng có người thất sủng. Trước kia chẳng phải Nhàn phi nương nương được sủng ái vô cùng sao, nhưng ngài xem bây giờ đi. Không phải ai cũng có phúc khí sinh con dưỡng cái cho Hoàng thượng. Tam A ca khỏe mạnh, phúc khí của chủ nhân vẫn còn ở phía sau.”
Thuần tần nghe vậy cúi đầu, nhìn nước trà sóng sánh trong chén: “Ngươi ra ngoài trước đi, để ta yên tĩnh một mình một lát.”
“Vâng ạ.” Phẩm Vân cung kính đáp, từ từ bước ra ngoài.
Khi Phẩm Vân vừa mới bước tới cửa, nàng nghe được lời dặn dò của Thuần tần: “Chọn vài thứ đồ đưa sang cho Khuê Quý nhân, mừng nàng dời cung.”
Trong phòng chỉ còn lại một mình Thuần tần, cả người nàng ta đột nhiên mềm nhũn, trên mặt mang theo vẻ áy náy, xen lẫn lo lắng và ghen ghét.
…
“Khuê Quý nhân đã nhìn thấy Lục Ỷ chưa?”
Hoằng Lịch thấy Trương Bảo quay về, chậm rãi buông bút lông trên tay xuống, tuy sắc mặt không hề thay đổi nhưng đáy mắt lại mơ hồ xuất hiện vẻ chờ mong.
“Bẩm Hoàng thượng, Khuê Quý nhân cực kỳ thích, nhờ nô tài chuyển lời cảm tạ đến Hoàng thượng, nói trong lòng ngài ấy rất vui vẻ.”
Khóe miệng Hoằng Lịch lộ ra vẻ tươi cười, trong đầu hiện lên gương mặt Trần Giai Uyển.