“Hoàng thượng, đã không còn sớm nữa, bây giờ nên dùng bữa rồi.” Trong lòng Trần Giai Uyển căng thẳng, nhìn thấy phòng ngoài đã bày biện xong bữa tối, đành mở miệng dời sang chuyện khác.
Hoằng Lịch nhìn Trần Giai Uyển đang cụp mắt xuống, vành tai lại ửng hồng, khẽ cười một tiếng: “Được, quả thật đã không còn sớm rồi.”
Trần Giai Uyển nghe ra được thâm ý trong lời nói của Hoằng Lịch, nàng vội vàng thoát thân, làm ra vẻ bình tĩnh mà chỉ huy cung nhân dâng thức ăn.
Hoằng Lịch dùng một tay đỡ lấy đầu, vô cùng hứng thú nhìn theo bóng dáng giai nhân.
Trần Giai Uyển tự nhiên có thể cảm nhận được ánh mắt cháy bỏng sau lưng. Nàng hít một hơi, quay người lại: “Hoàng thượng, bữa tối đã dọn xong rồi.”
Hoằng Lịch nhìn Trần Giai Uyển đang mang dáng vẻ bình tĩnh, nhưng mặt mày lại ngượng ngùng, hai tai ửng đỏ, hai mắt hàm chứa sóng nước, tựa như tiên nhân từ tiên cung hạ phàm rồi lây dính tình yêu, thoạt nhìn thật quá quyến rũ.
“Được, trẫm dùng bữa cùng Uyển nhi.”
Hoằng Lịch đứng dậy, nắm tay Trần Giai Uyển, nụ cười trên khóe miệng biểu thị tâm tình vui sướиɠ.
Hai người tình ý miên man mà dùng bữa.
Trần Giai Uyển nhìn Hoằng Lịch buông đũa xuống, cũng đặt đũa xuống theo. Hai người lẳng lặng ngồi đó, nhìn các cung nhân thu dọn bàn ăn. Có lẽ là do bầu không khí giữa hai người quá mờ ám, động tác thu dọn của các cung nhân cũng trở nên nhanh nhẹn hơn nhiều. Đợi đến khi cung nhân ra ngoài hết, Trần Giai Uyển có thể cảm nhận được ánh mắt Hoằng Lịch nhìn nàng càng thêm cháy bỏng.
Mí mắt Trần Giai Uyển hơi run rẩy: “Vừa mới dùng bữa xong, tần thϊếp cùng Hoàng thượng đi dạo một chút cho tiêu thực nhé?”
Sao Hoằng Lịch có thể không nhận ra Trần Giai Uyển đang ngượng ngùng muốn chạy trốn chứ? Hắn đứng dậy, đi tới trước mặt Trần Giai Uyển, nhẹ nhàng bế người lên.
Trần Giai Uyển không nhịn được hô lên một tiếng, theo bản năng vòng tay lên cổ Hoằng Lịch.
“Trẫm có cách tiêu thực tốt hơn nhiều.” Hoằng Lịch kề sát vào tai Trần Giai Uyển mà nói.
Nói xong, hắn ôm người đi vào nội thất. Tấm màn giường tầng tầng lớp lớp buông xuống, che khuất cảnh xuân bên trong.
Sáng sớm hôm sau, khi Trần Giai Uyển tỉnh lại, Hoàng thượng đã đi rồi. May mà hôm nay không phải mùng năm hay mùng mười, nàng không cần đi thỉnh an Hoàng hậu. Trong lòng Trần Giai Uyển nhẹ nhàng thở hắt ra, tiếp tục nằm xuống. Qua được cửa ải này rồi, Trần Giai Uyển càng thêm bình tĩnh, cùng lắm thì cứ xem Hoằng Lịch như một tình nhân hơi đặc biệt một chút, vậy cũng tốt.
“Chủ nhân, ngài dậy rồi sao?”
Bạch Quả nghe thấy động tĩnh trong giường, nhẹ giọng hỏi một câu.
“Ừ.” Trần Giai Uyển đáp một tiếng: “Hoàng thượng đi khi nào? Sao không đánh thức ta?”
Theo lý, khi Hoàng thượng thức dậy, nàng cũng phải dậy theo để hầu hạ Hoàng thượng mặc quần áo mới đúng. Đương nhiên, Trần Giai Uyển không hề nhớ đến chuyện này, may mà Hoằng Lịch không thẳng tay gọi nàng tỉnh dậy trong cơn mơ màng.
“Hoàng thượng dặn dò bọn nô tỳ không được quấy rầy chủ nhân nghỉ ngơi, có thể thấy Hoàng thượng đặt chủ nhân trên đầu quả tim đấy.” Nụ cười xán lạn trên mặt Bạch Quả không có cách nào che giấu được.
“Hay lắm, Bạch Quả, phạt ngươi hôm nay phải hầu hạ ta dùng bữa sáng.”
Khi Trần Giai Uyển ăn cơm, nàng không thích để nô tỳ hầu hạ chia thức ăn, nhóm Bạch Quả cũng dần hiểu được thói quen của nàng.
“Vâng, nô tỳ nhất định sẽ hầu hạ chủ nhân thật tốt.”
Bạch Quả không hề cảm thấy đây là trừng phạt, nói đến cùng thì đây chính là công việc mà các nàng nên làm.
“Đỡ ta dậy.” Trần Giai Uyển khẽ động người, cảm nhận được chút khó chịu trên cơ thể, gò má liền hơi ửng đỏ.
“May mà hôm nay không cần đi thỉnh an, nếu không mấy người trong hậu cung kia chắc chắn không tha cho ta.”
“Hoàng thượng thích chủ nhân, bọn họ chẳng qua là ghen tỵ thôi.”
Bạch Quả cẩn thận chải tóc cho Trần Giai Uyển, trong giọng nói mang theo chút kiêu ngạo.
Trần Giai Uyển nhìn hình ảnh trong gương đồng, mi như núi xa, mắt hạnh xinh đẹp, đuôi mắt hơi xếch lên, lông mi cong vυ"t, miệng anh đào nhỏ nhắn, gương mặt trái xoan, thoạt nhìn đoan trang mà gần gũi. Giữa đôi lông mày mang theo chút lạnh nhạt, khi không cười tựa như đang tiên nữ bay lượn trên mây xanh, lúc cười rộ lên tựa như thần tiên hạ phàm, lây dính chút hơi thở phàm trần, trong đôi phần cô độc lại trộn lẫn vẻ dịu dàng, khiến người ta không nhịn được muốn tiếp cận.
Trải qua hơn hai năm được Mỹ Nhan Hoàn tẩm bổ, thân thể này của nàng đã được điều chỉnh đến mức đẹp nhất có thể. Nhưng dù sao nền tảng ban đầu vẫn có hạn, độ tinh xảo của ngũ quan so với “đệ nhất mỹ nhân Tử Cấm Thành” như Cao Quý phi vẫn kém một hai phần. Dù vậy, lúc này nhan sắc của nàng và Cao Quý phi thoạt nhìn không kém nhau là bao, thậm chí, trong lòng nàng có phần tự luyến, cảm thấy hiện tại bản thân mình còn nhỉnh hơn Cao Quý phi một hai phần nữa.
Cao Quý phi đẹp như Tây Thi, còn nàng lại mang khí chất thần tiên thoát tục. Khí chất của nàng rất thanh khiết, đôi mắt đen láy sâu thẳm như hồ nước trong vắt, không mang chút dục niệm nào, khiến người ta tự nhiên sinh lòng ngưỡng mộ.
Vẻ ngoài dần thay đổi, không chỉ khiến Càn Long để mắt tới nàng, mà còn khiến nàng trở thành tâm điểm chú ý trong hậu cung. Dù nàng không muốn được thị tẩm, chỉ mong sống an yên kín đáo, thì diện mạo này cũng không cho phép nàng sống lặng lẽ. Đã như vậy, nàng đương nhiên phải chuẩn bị cho tốt.
“Chủ nhân, Trương Bảo công công bên người Hoàng thượng đến đây.” Mặc Họa đi vào bẩm báo.
“Mau mời người tiến vào.”
Trần Giai Uyển nhìn bản thân trong gương, không tìm thấy chút sai sót gì, lúc này mới nhẹ nhàng mở miệng.
“Nô tài thỉnh an Khuê Quý nhân.”
Trần Giai Uyển nhìn Trương Bảo đang thỉnh an, khóe miệng hơi cong lên, mang theo chút ngại ngùng.
“Trương Bảo công công mau đứng lên đi.”
“Không biết chữ Khuê này…”
“Khuê Quý nhân, Hoàng thượng truyền khẩu dụ, mời ngài tiếp chỉ.”
Trần Giai Uyển hiểu ngay, không hề do dự mà hành lễ tiếp chỉ.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Quý nhân Trần thị cầm cung thục thận, bản tính an cùng, dịu dàng nhàn thục, cao nhã đoan trang, nay ban phong hào Khuê, chọn ngày dọn đến đông thiên điện Khải Tường Cung.”
Trần Giai Uyển đã sớm biết nàng sẽ có phong hào, nhớ đến câu văn mà Hoằng Lịch đọc cho nàng nghe lúc tối qua: “Như khuê như chương, lệnh văn lệnh vọng”, đây chính là nguồn gốc thật sự của phong hào này.
Nàng nhớ đến phong hào Uyển của nguyên chủ trong lịch sử, thật ra đây cũng là một chữ tốt, nhưng khi nàng nghĩ đến chuyện Uyển Quý Thái phi trong lịch sử luôn không được sủng ái, nàng mơ hồ đoán rằng có phải chữ Uyển này được tiện tay lấy ra từ trong tên của nguyên chủ không nhỉ?