Chương 15.1

“Lăng Hương, ngươi đi hỏi thăm thử xem hôm nay Hoàng thượng có đến hậu cung không đi.”

Vẻ mặt Gia Quý nhân mang theo một chút chờ mong.

“Chủ nhân xinh đẹp như hoa, ngày xưa khi còn ở phủ đệ, Hoàng thượng sủng ái ngài vô cùng, bây giờ ngài lại là phi tần đứng đầu dưới tần vị, về tình về lý, nếu Hoàng thượng đến hậu cung, hẳn là ngài ấy sẽ đến chỗ chủ nhân.”

Lăng Hương vừa đấm chân cho Gia Quý nhân vừa nói ngọt.

Gia Quý nhân nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười: “Nha đầu nhà ngươi…”

“Chủ nhân, lời nô tỳ nói ra đều là thật lòng.” Biểu cảm trên mặt Lăng Hương rất nghiêm túc. “Nhưng mà, chủ nhân, ngài cần phải đề phòng Cao Quý phi ở chủ điện…”

Nghe vậy, sắc mặt Gia Quý nhân không được tốt lắm, giữa hàng lông mày lộ ra vẻ oán trách: “Muốn nuôi con của ta, lại nhiều lần phái người đến ngăn cản khi Hoàng thượng tới thăm ta, ta chẳng rõ quyết định lúc trước của mình có đúng hay không nữa.”

Thật ra trong lúc vẫn còn giữ đạo hiếu, Hoằng Lịch tự nhiên không thể quên một mỹ nhân như Gia Quý nhân, chỉ là ai bảo Gia Quý nhân và Cao Quý phi cùng ở tại Hàm Phúc Cung chứ? Nhiều lần Hoàng thượng đến đều bị chặn lại, cho dù Gia Quý nhân dựa vào Cao Quý phi, trong lòng nàng ta cũng nảy sinh oán hận.

“Chủ nhân, nô tỳ luôn cảm thấy Cao Quý phi có chút nhỏ nhen, cực kỳ muốn chiếm hữu Hoàng thượng, trong cung có ai được sủng ái, ai được mang thai, Quý phi đều không vui. Chủ nhân, ngài vẫn nên sớm tính toán cho bản thân trước, cho dù không thể một mình sống một cung, nhưng dù sống chung với ai, nô tỳ đều cảm thấy tốt hơn so với sống chung một cung với Cao Quý phi.”

Gia Quý nhân khẽ nhíu mày. Ngày xưa, nàng không thích nghe những lời này, bởi vì nàng có dự tính của riêng mình, nhưng đủ chuyện xảy ra sau khi tiến cung khiến nàng để lời của Lăng Hương trong lòng.

“Chủ nhân.”

Vân Hương bước vào từ bên ngoài, vẻ mặt có chút thấp thỏm. Suy nghĩ của Gia Quý nhân bị cắt đứt, quay đầu nhìn nàng ta, trong lòng đột nhiên cảm thấy không ổn: “Có chuyện gì vậy?”

Vân Hương cúi đầu, nhỏ giọng, run rẩy đáp: “Hôm nay, Hoàng thượng lật thẻ bài của Trần Quý nhân.”

Bang…

Bộ ấm chén trà rơi vỡ tan tành.

“Trần Giai Uyển!”



“Chủ nhân, làn da của ngài đẹp như vậy, Hoàng thượng nhất định sẽ thích.”

Bạch Quả vừa giúp Trần Giai Uyển chăm sóc làn da vừa cảm thán từ tận đáy lòng. Mấy năm nay, chủ tử không chỉ càng ngày càng xinh đẹp, làn da trên người còn khiến nàng yêu thích đến độ không nỡ buông tay.

“Chủ nhân, ngài mau xem Bạch Quả tỷ tỷ đi!” Bạch Cập chú ý đến vẻ lưu luyến trong mắt Bạch Quả, bật cười một tiếng.

Tuy bề ngoài Trần Giai Uyển rất bình tĩnh, thật ra trong lòng nàng căng thẳng vô cùng, nghe được tiếng Bạch Cập cười, nàng theo bản năng quay người nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy ánh mắt lưu luyến của Bạch Quả đang nhìn vào tấm lưng trần của mình. Bạch Quả bị Bạch Cập cười nhạo, tay chân đột nhiên trở nên luống cuống.

“Mỗi lần Bạch Quả tỷ tỷ hầu hạ chủ nhân tắm gội đều phải cảm thán một lần.”

Trần Giai Uyển cũng nhịn không được cười ra tiếng.

Một lúc lâu sau, Bạch Quả không nhịn được cười theo, thoải mái hào phóng nói: “Làn da của chủ nhân đẹp quá, nô tỳ yêu thích đến không nỡ buông tay là chuyện bình thường mà, chủ nhân đừng trách nô tỳ.”

Trần Giai Uyển biết có lẽ hai nha hoàn nhận ra nàng đang căng thẳng nên mới trêu chọc, dù sao tuy Bạch Quả từng nhiều lần khen ngợi da thịt của nàng, nhưng nàng ấy chưa bao giờ thất thố giống như hôm nay.

“Được rồi, hai người các ngươi đừng náo loạn nữa, lát nữa Hoàng thượng sẽ tới đây đấy.”

“Vâng, chủ nhân.” Bạch Quả và Bạch Cập liếc nhìn nhau, cười đáp.

“Chủ nhân, hôm nay dùng hương cao hồng mai nhé?”

“Ừ, dùng cái đó đi.” Trần Giai Uyển nhàn nhạt đáp.

Cuối cùng, nàng vẫn cự tuyệt yêu cầu ăn diện lộng lẫy xinh đẹp của Bạch Quả và Bạch Cập, ngược lại chọn một bộ kỳ trang màu trăng non thêu hoa văn thủy tiên, tóc cũng búi thành kiểu dáng đơn giản nhất, cài một đóa hoa nhung nhạt màu và trâm nhỏ hình thỏ ngọc. Trên cổ tay trái, nàng đeo thêm một đôi vòng tay quý phi bằng bạch ngọc. Tổng thể trang phục có phần đơn giản tùy ý mà vẫn không mất lễ nghi.

Gương mặt trắng trẻo, sạch sẽ, không điểm một chút son phấn, lại càng khiến cả người thêm phần trong trẻo, thanh khiết. Nàng mới mười chín tuổi, vốn chẳng cần đến lớp trang điểm dày, vẫn toát lên vẻ tươi tắn, tràn đầy sức sống.

"Thế này là được rồi, thức ăn chuẩn bị xong chưa?"

Trần Giai Uyển xoay người ngắm nhìn bản thân trước gương đồng, vừa lòng mỉm cười, quay đầu nhìn sắc trời bên ngoài cửa, mở miệng hỏi.

“Bẩm chủ nhân, khi Mặc Cầm vừa nhận được tin tức đã đi thẳng đến Ngự Thiện Phòng thông báo rồi, có lẽ lát nữa sẽ đưa đến thôi.”

“Vậy là tốt rồi.”

Trần Giai Uyển gật đầu, chậm rãi đi tới bên tháp, ngồi xuống, tiện tay cầm một quyển thoại bản bên cạnh lên xem. Nhìn qua tựa như đang chăm chú đọc sách, nhưng thực tế suy nghĩ của nàng đã sớm bay đến tận chân trời rồi.

“Chuyện xưa rốt cuộc viết cái gì mà có thể hấp dẫn Uyển nhi của trẫm như thế?”

Sau khi Càn Long bước vào, nhìn thấy mỹ nhân đang ngồi đọc sách bên tháp, tựa như một thiên tiên giáng trần. Hắn phất tay ra hiệu cho những người khác không được lên tiếng, từ từ đi tới trước mặt Trần Giai Uyển, đột nhiên nói một câu.

Trần Giai Uyển sợ tới mức run rẩy cả người, quyển sách trên tay lại rơi xuống.

Hoằng Lịch duỗi tay bắt lấy thoại bản, tùy ý đặt sang một bên, ngay sau đó liền cầm lấy bàn tay mềm mại của Trần Giai Uyển.

Trần Giai Uyển nhìn thấy Càn Long, không nhịn được nói: “Còn không phải là do thoại bản Hoàng thượng đưa tới quá thú vị sao, vậy nên tần thϊếp mới trầm mê trong đó. Hoàng thượng cũng thật là, sao đến đây mà một chút tiếng động cũng không có, làm tần thϊếp sợ tới mất tim đập thình thịch.”

Vừa nói chuyện, nàng vừa định rút tay ra để hành lễ.

Hoằng Lịch lại siết chặt tay nàng, giây tiếp theo, hắn trực tiếp ôm mỹ nhân vào l*иg ngực: “Đều là do trẫm không tốt, dọa sợ Uyển nhi rồi.”

Trước đây, Hoằng Lịch đã từng ôm nàng rồi, còn làm ra vài hành động thân mật hơn nữa, chỉ là khi Trần Giai Uyển tưởng tượng đến chuyện sắp xảy ra tiếp đó, tóm lại chắc chắn không giống mấy chuyện ôm ấp, hôn môi. Lúc này, Trần Giai Uyển chỉ cảm thấy cả người khô nóng, ngồi trong lòng Hoằng Lịch, không dám cử động dù chỉ một chút.

Hoằng Lịch nhận thấy Trần Giai Uyển đang căng thẳng, hắn không hề thấy không vui hay chán ghét, ngược lại còn thấy mới lạ. Dù sao, trong trí nhớ của hắn, Trần Giai Uyển đã từng thị tẩm rồi, tuy hắn nhớ không rõ trước kia khi hắn thị tẩm nàng, hai người ở bên nhau như thế nào, nhưng bây giờ dáng vẻ hiện giờ của nàng lại giống như lần đầu vậy. Mà điều quan trọng là trông nàng không giống như đang diễn. Nhưng mà khi hắn nhớ đến chuyện có hơn một năm chưa bao giờ đến thăm giai nhân, cộng thêm thời gian phải giữ đạo hiếu, trong lòng lại nảy sinh một chút thương tiếc Trần Giai Uyển.