Chương 14.2

"Im miệng." Hải Thường tại liếc nhìn xung quanh, không thấy ai mới thở phào, quay sang nhìn Thanh Nha cảnh cáo: "Những lời không nên nói mà cũng dám nói. Đây là hậu cung, nếu ngươi vạ miệng, với tình cảnh của ta bây giờ không có cách nào bảo vệ được ngươi đâu."

Thanh Nha ý thức được mức độ nghiêm trọng của lời nói, liên tục gật đầu: “Chủ nhân, nô tỳ biết sai rồi.”

“Ừ.” Hải Thường tại suy nghĩ rồi nói: “Sau này bảo người của chúng ta cách xa tây thiên điện đi.”

“Vâng, chủ tử.”

Hải Thường tại thở dài trong lòng, những ngày tháng thanh tịnh trong Diên Hi Cung sắp kết thúc rồi.

Trần Giai Uyển bước ra từ một chỗ ngoặt phía bên kia của cung điện, nhìn bóng dáng Hải Thường tại và đám người đang rời đi: “Chúng ta cũng quay về nhanh thôi.”



“Chủ nhân, ngài không đợi Hải Thường tại có ổn không? Dù sao ngài chỉ mới nhập cung, bây giờ còn có thai…”

Xuân Hoa nhịn không được khuyên nhủ, nhưng nàng chưa kịp nói xong đã bị Tú Đáp ứng ngắt lời.

“Ngươi cũng đã nói rồi, ta đang có thai, đây là lá bùa hộ mệnh lớn nhất mà ta có.”

Tú Đáp ứng không phải kẻ ngu dốt. Đối phương là Hải Thường tại nên mới vậy, nếu đổi thành một vị phi tần có địa vị cao khác, hoặc là Gia Quý nhân và Trần Quý nhân đang được sủng ái, nàng ta sẽ do dự một chút.

Một tay của Tú Đáp ứng được Xuân Hoa đỡ, tay còn lại đặt trên bụng nhỏ, hơi cúi đầu, trong đáy mắt cất giấu dã tâm vô tận. Tuy nàng ta đúng là một Bao y, nhưng cũng là Bao y xuất thân từ thế gia Hách Xá Lý thị, Hiếu Cung Nhân Hoàng hậu* là tấm gương của nàng ta.

*Hiếu Cung Nhân Hoàng hậu hay Nhân Thọ Hoàng Thái hậu, bà là một phi tần của Khang Hi Đế, thân mẫu của Ung Chính Hoàng đế Dận Chân, bà chính là nguyên mẫu của Thái hậu trong Hậu Cung Chân Hoàn Truyện. Bà xuất thân từ Ô Nhã thị, gia tộc bà nguyên thuộc Bao y Chính Hoàng kỳ, sau này được nhập vào Mãn Châu Chính Hoàng kỳ, thoát khỏi thân phận Bao y. Sinh thời, bà sinh nhiều con, từ Quan nữ tử dần thăng tiến thành Đức phi, sau Tứ A ca Dận Chân lên ngôi, bà cũng trở thành Hoàng Thái hậu.

“Chủ nhân nói có lý, bây giờ chủ nhân đang có thai, lại là đứa con đầu tiên sau khi Hoàng thượng đăng cơ, Hoàng thượng tất sẽ coi trọng.”

Tú Đáp ứng nghe vậy, cằm theo bản năng mà hếch lên, khoan khoái trở về Diên Hi Cung.

Trần Giai Uyển không ngờ, nàng chỉ đi vòng qua một cái thôi mà lại nghe được cuộc đối đáp giữa hai chủ tớ Tú Đáp ứng. Rõ ràng Tú Đáp ứng ở Diên Hi Cung, sao lại đi sang bên này chứ?

“Chủ nhân, Tú Đáp ứng này thật là kiêu ngạo, so với Bình Quý nhân lúc trước còn kiêu ngạo hơn.” Bạch Quả nhịn không được oán hận.

“Nàng tất nhiên có tư cách kiêu ngạo, chúng ta trở về thôi.”

Vô tình nghe được hai đôi chủ tớ nói chuyện, Trần Giai Uyển không còn hứng đi dạo nữa.

Tú Đáp ứng có thai. Tuy nói rằng Hoàng thượng phải giữ đạo hiếu ba năm, nhưng thật ra chỉ cần giữ hiếu 27 tháng là được rồi, bây giờ mới đầu năm thứ ba Càn Long, nhưng sớm đã hết 27 tháng, vì thế cái thai này của Tú Đáp ứng mới có thể giữ lại, còn thành công bước chân vào hậu cung, trở thành Đáp ứng.

Càn Long cũng thuận thế bắt đầu sủng hạnh các phi tần hậu cung.

Ngày thứ nhất tất nhiên hắn sẽ nghỉ ở chỗ của Hoàng hậu, dù sao nàng cũng là hậu cung chi chủ. Ngày thứ hai là Cao Quý phi, ngày thứ ba đến lượt Nhàn phi, ngày thứ tư là Thuần tần, các phi tần địa vị cao mỗi người một ngày, cực kỳ công bằng. Ngày thứ năm, Càn Long nghỉ ở Dưỡng Tâm Điện. Mọi người trong hậu cung đều chờ mong xem ngày tiếp theo, Càn Long sẽ nghĩ ở nơi nào, đặt biệt là phân vị từ Quý nhân trở xuống.

“Chủ nhân, tổng quản Lương An của Kính Sự Phòng tới đây.”

Bạch Cập bước vào báo cáo với Trần Giai Uyển, hai mắt lóe sáng như ngôi sao trên trời.

Trần Giai Uyển đỏ mặt theo bản năng: “Mời Lương tổng quản vào đi.”

“Chủ mừng Quý nhân chủ tử, tối hôm nay Hoàng thượng sẽ đến dùng bữa tối với Quý nhân chủ tử.”

Nói là dùng bữa tối, thực tế chính là trực tiếp ngủ lại đây.

Trên mặt Trần Giai Uyển mang theo nụ cười, đưa mắt ra hiệu cho Bạch Quả.

Bạch Quả lập tức lấy túi tiền ra, đưa vào tay Lương An: “Phiền Lương tổng quản đi một chuyến rồi, Lương tổng quản giữ lại uống trà đi.”

“Nô tài đa tạ Quý nhân chủ tử ban thưởng, vậy nô tài xin phép cáo lui trước.”

Lương An nắn nắn túi tiền, tươi cười trên mặt tươi hơn vài phần.

Sau khi mọi người rời đi, Trần Giai Uyển sững sờ tại chỗ. Vì nguyên chủ đã từng thị tẩm rồi, vậy nên tất nhiên không hề có cô cô đến dạy dỗ, chỉ là với Trần Giai Uyển mà nói, đây là lần đầu tiên của nàng. Nàng không ngừng tự cổ vũ, tự an ủi bản thân trong lòng, kiềm chế sự ngượng ngùng mà tìm kiếm lại trong ký ức của nguyên chủ.

Việc này, nàng vẫn phải làm quen thôi.

Tuy rằng nàng cảm thấy rất mệt, nhưng Trần Giai Uyển biết, so với phản kháng, làm kẻ khác biệt, hay là phi tần không được sủng ái, không bằng làm một người được sủng.

Lúc vừa xuyên đến, Trần Giai Uyển đã từng nghĩ, nàng có tiền, có người hầu hạ, tận hưởng những ngày tháng thoải mái an nhàn trong cung điện của mình, Hoàng thượng có tới hay không cũng chẳng có vấn đề gì. Nhưng vào lúc nàng còn chưa có tiếng tăm gì lại vẫn bị người khác hãm hại, nếu không phải Càn Long cho nàng cơ hội biện giải, nếu không phải nàng may mắn phát hiện ra gói Xạ Hương Tử kia, có lẽ mạng nhỏ của nàng đã sớm lặng yên không tiếng động mà hóa thành một nắm đất vàng rồi.

Dù sao thì một Quý nhân, Thường tại phân vị thấp kém, không được sủng ái, gia thế thấp kém đâu thể sánh bằng những phi tần địa vị cao ấy, trong những âm mưu quỷ kế, nàng chính là kẻ chết thay tốt nhất.

Hơn nữa, gia thế của nàng thật sự quá thấp kém, đừng nhìn Hoàng Quý nhân lúc trước chỉ bị giáng vị Đáp ứng, nhưng lần đó hẳn là do Càn Long nể mặt Hoàng hậu, cộng thêm bản thân chuyện đó có rất nhiều điểm đáng ngờ, Xạ Hương Tử chẳng qua chỉ là một trong nhiều món đồ hại người, vì thế nên mới bị xử lý nhẹ nhàng như vậy, nếu không, cho dù là ban chết rồi tru di tam tộc, tru di cửu tộc cũng có thể. Nếu tội danh mưu hại con vua thật sự rơi xuống đầu nàng, vậy có lẽ sẽ phải chịu chết, nói không chừng còn liên lụy đến gia tộc.

Được sống lại một lần, nàng thực sự rất quý trọng sinh mệnh, càng thích nắm quyền chủ động hơn.

Hơn nữa, trong khoảng thời gian ở cùng với Càn Long, ngoại trừ chuyện hắn có tam thê tứ thϊếp, Càn Long quả thật là một người rất có tài hoa, còn biết làm con gái vui vẻ, đến cả quà tặng cũng có thể chọn trúng thứ hợp tâm ý nàng. Tuy không thể nói thích, nhưng dù sao nàng cũng không chán ghét.

Thân phận cao quý mà lại có thể buông bỏ sự tôn quý để dỗ dành nàng, ra tay hào phóng, thậm chí còn có thể ban ơn cho người nhà nàng, còn có tài hoa hơn người, có rất nhiều chủ đề chung để nói chuyện với nàng, một nam tử như vậy, đối với Trần Giai Uyển chưa bao giờ yêu đương, nàng khó tránh khỏi có vài phần dao động. Tuy trong lòng Trần Giai Uyển có hơi rung động nhẹ, nhưng mỗi khi nàng đi thỉnh an, nhìn thấy vô số phi tần, trái tim hơi gợn sóng của nàng lại bình thản như cũ.

Như vậy cũng tốt.