Chương 14.1

“Người gấp gáp làm gì? Nếu Hoàng thượng đã phong nàng ta làm Đáp ứng, sớm muộn gì rồi ngươi sẽ được nhìn thấy thôi.”

Cao Quý phi liếc mắt nhìn Gia Quý nhân một cái, vẻ mặt nàng không thèm che giấu điều gì, lộ ra biểu tình khinh thường hành vi gây khó xử cho Bình Quý nhân của Gia Quý nhân một cách rõ ràng. Không phải nàng có bao nhiêu phần thương hại Bình Quý nhân, chỉ là nàng cảm thấy khó xử Bình Quý nhân thì đúng là hạ thấp thân phận mình. Dù sao người này chỉ là một Quý nhân không có nhan sắc, không có gia thế, không thể thị tẩm, chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể đoán được tương lai sẽ thế nào.

Khóe môi Gia Quý nhân mấp máy, ngượng ngùng đáp: “Quý phi nương nương nói phải ạ.”

Trần Giai Uyển thấy vậy, liếc mắt nhìn Bình Quý nhân một cái. Bình Quý nhân vẫn ngồi đơ ra một chỗ, tựa như đã hòa vào không khí, khiến người khác không chú ý đến nàng.

Bình Quý nhân nghĩ thông rồi sao?

Trần Giai Uyển không nghĩ vậy.

“Hoàng hậu nương nương đến!”

“Thỉnh an Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an.”

Chúng phi tần đứng dậy hành lễ. Ngoài cung nữ ra, đi theo sau lưng Hoàng hậu còn thêm một người nữa. Quan trọng nhất là, trừ Thanh Tâm đang khom người đỡ tay Hoàng hậu, những cung nữ khác đều tự giác né tránh khi các phi tần hành lễ, còn nữ tử yêu kiều mặc bộ kỳ trang màu hồng nhạt, trên cổ tay và cổ áo có thêu hoa văn hoa cỏ này lại đĩnh đạc đứng sau lưng Hoàng hậu, nhận lễ của các phi tần.

Từ trước đến nay, Cao Quý phi luôn hành lễ tùy ý, tất nhiên là người đầu tiên phát hiện ra Tú Đáp ứng không ổn.

“Hoàng hậu nương nương, người kia là ai? Đúng là không có quy củ. Bọn thần thϊếp hành lễ với Hoàng hậu nương nương, ngươi lại không biết né tránh, cứ thế mà nhận lễ, chẳng lẽ địa vị của ngươi ngang bằng Hoàng hậu sao?”

Tú Đáp ứng sợ hãi hô lên một tiếng, vẻ mặt hoảng hốt, yếu ớt quỳ trên mặt đất: “Bẩm Hoàng hậu nương nương, tần thϊếp tuyệt đối không dám có tâm tư này, tần thϊếp chỉ là nhất thời… nhất thời không kịp tránh đi…”

Phú Sát Ngu Hoa chậm rãi quay người, từ trên cao nhìn xuống Tú Đáp ứng đang quỳ rạp trên nền đất.

“Bây giờ Tú Đáp ứng đang mang thai, đứng lên đi.”

Tứ Đáp ứng cho rằng đã vượt qua được ải này rồi, cúi đầu, khóe miệng hơi cong lên rồi lại nhanh chóng khôi phục bộ dạng sợ hãi, một tay vuốt bụng nhỏ, nơm nớp lo sợ mà đúng lên.

Ánh mắt tàn nhẫn của Cao Quý phi liếc qua Tú Đáp ứng một cái, ngồi xuống một cách không cam lòng.

“Vị này chính là Tú Đáp ứng, nguyên là cung nữ dâng trà bên cạnh Hoàng thượng, xuất thân Hách Xá Lý thị.” Phú Sát Ngu Hoa nói xong, không chờ mọi người phản ứng lại đã nói tiếp: “Được rồi, kính trà đi.”

Lần này, Tú Đáp ứng quy củ mà kính trà. Phú Sát Ngu Hoa làm bộ uống một ngụm, liền có cung nhân dọn xuống.

“Ban tọa.”

Rất nhanh, có một cung nữ đặt một cái ghế tròn nhỏ phía cuối các phi tần. Đôi mắt hơi rủ xuống của Tú Đáp ứng hiện lên một tia ghét bỏ khi nhìn chiếc ghế tròn nhỏ, cuối cùng vẫn ngồi xuống. Nhìn các mỹ nhân muôn màu muôn vẻ ngồi phía trước, trong mắt nàng ta hiện lên vẻ không cam lòng.

“Ôi, hóa ra Tú Đáp ứng là cung nữ dâng trà bên người Hoàng thượng, vậy sao đến cả quy củ cũng học không xong vậy?” Cao Quý phi là người đầu tiên soi mói.

Không phải Cao Quý phi cố ý muốn hạ mình nói chuyện với một Đáp ứng, chỉ là vừa rồi Đáp ứng xuất thân cung nữ này lại dám nhận lễ của nàng, chuyện này khiến nàng cảm thấy vô cùng mất mặt. Hơn nữa, Tú Đáp ứng yêu kiều xinh xắn, còn có thai, trong lòng Cao Quý phi khó tránh khỏi chua xót.

Tú Đáp ứng luống cuống chân tay nhìn về phía Cao Quý phí, hốc mắt lập tức phiếm hồng.

“Thế nào? Ngươi phạm sai lầm, bổn cung còn không được nói ngươi sao? Không cần phải làm ra vẻ như bổn cung ức hϊếp người.” Cao Quý phi cau mày, đáy mắt tràn đầy vẻ chán ghét.

“Bẩm Quý phi nương nương, tần thϊếp không dám.” Giọng nói của Tú Đáp ứng hơi run rẩy. Bộ dạng này của nàng ta tựa như đang bị Cao Quý phi ức hϊếp mà không dám phản kháng.

Đừng nói những người khác, bản thân Trần Giai Uyển cũng lặng lẽ nhíu mày.

“Tú đáp ứng.”

Hoàng hậu nhìn Tú Đáp ứng, đáy mắt hiện lên một chút không hài lòng.

“Có tần thϊếp ạ.”

Tú Đáp ứng nghe thấy Hoàng hậu gọi, vội vàng đứng dậy hành lễ.

“Hiện giờ, muội chỉ là một Đáp ứng, những vị muội muội đang ngồi đều có phân vị cao hơn muội, vừa rồi muội nhận lễ của các vị muội muội, đây là muội không đúng, cho thấy lễ nghĩa quy củ của muội vẫn còn thiếu sót, nhưng niệm tình muội đang có thai, vậy thì phạt muội sao chép cung quy một lần để răn đe cảnh cáo, hy vọng lần sau muội sẽ không tái phạm nữa.”

Tú Đáp ứng nghe xong, chỉ hận không thể ngất xỉu ngay lập tức. Cung quy rất dày, nàng ta muốn chép xong một lần, cho dù có đẩy nhanh tốc độ cũng phải cần hai tháng. Quan trọng là dù nàng ta xuất thân từ Hách Xá Lý thị nhưng cũng chỉ là một Bao y mà thôi, không được học chữ, nàng ta cũng chỉ nhận mặt được vài con chữ, càng không cần nói đến chuyện viết chữ. Hình phạt này không thể nghi ngờ là khó càng thêm khó, nhưng nàng ta lại không dám phản bác. Trong lòng nàng ta hối hận, lại hận Cao Quý phi cố tình gây khó dễ đến nghiến răng nghiến lợi, đồng thời cũng có chút phẫn hận Hoàng hậu, chỉ là nàng ta không dám để lộ ra ngoài.

“Tần thϊếp nhận phạt ạ.”

Lúc này, cơn giận của Cao Quý phi mới dịu đi một chút, hiếm khi thấy Hoàng hậu có vài phần thuận mắt. Đương nhiên, đừng bao giờ nghĩ đến chuyện bảo nàng ta đi nịnh nọt Hoàng hậu.

Trong lòng Hách Xá Lý Dĩnh Tú vừa uất ức vừa phẫn hận, nhưng khi bàn tay nàng chạm vào bụng nhỏ, nội tâm lại nảy lên một chút đắc ý.

“Sau này Tú Đáp ứng sẽ ở Diên Hi Cung. Hải Thường tại, vị phân của muội cao hơn Tú Đáp ứng, bây giờ Tú Đáp ứng lại còn mang thai, sau này phiền muội chăm sóc muội ấy.”

Vẻ mặt Hải Thường tại ngây ra, đứng dậy đồng ý, tuy trong lòng nàng chẳng muốn liên quan gì đến Tú Đáp ứng. Tuy tính tình nàng tốt, nhát gan còn yếu đuối, nhưng biểu hiện vừa rồi của Tú Đáp ứng cũng khiến nàng không thích. Huống chi, phi tần trong hậu cung có thai, bên người sẽ có rất nhiều chuyện phiền phức.

Tú Đáp ứng không biết suy nghĩ trong lòng Hải Thường tại, ngược lại cảm thấy tức giận với sắp xếp của Hoàng hậu. Trong mắt nàng, Hải Thường tại muốn gia thế không có gia thế, muốn sủng ải không có sủng ái, chẳng qua cũng chỉ có được một gương mặt xinh đẹp nhưng vô dụng mà thôi. Chỉ là một Thường tại không có phong hào, ra vẻ địa vị cao gì chứ?

Vì vậy, khi rời đi, Tú Đáp ứng có lệ mà hành lễ với Hải Thường tại một cái, tự mình rời đi trước.

Hải Thường tại nhìn theo bóng lưng của Tú Đáp ứng, thở dài một hơi thật sâu.

“Chủ nhân, Tú Đáp ứng này quá kiêu ngạo rồi, chẳng phải chỉ có thai thôi sao?” Thanh Nha nhìn theo phương hướng Tú Đáp ứng rời đi, tức giận bất bình.

“Được rồi, ngươi cũng nói rồi đấy thôi, bây giờ nàng ấy đang có thai, là Đáp ứng có phong hào, lại còn được Hoàng thượng sủng ái, ngày sau có khi…” Hải Thường tại cảm thấy khổ sở.

"Chủ nhân, người xinh đẹp như vậy, Hoàng thượng chắc chắn là thích…"