“Bẩm Hoàng thượng, thần phát hiện trong son môi mà Hoàng Đáp ứng dùng mỗi ngày có chứa một lượng lớn chu sa, chỉ cần Hoàng Đáp ứng ăn thức ăn hay uống nước đều sẽ nuốt vào người một chút son môi, vì số lượng ít nên dù thái y chẩn mạch mỗi ngày cũng không nhất định có thể phát hiện được. Huống hồ, sau khi Hoàng Đáp ứng bị cấm túc, thái y chưa bao giờ đến thỉnh mạch bình an, vì thế số chu sa Hoàng Đáp ứng dùng cứ tích tiểu thành đại, như vậy qua nửa năm, độc bắt đầu phát tác.”
“Trẫm không ngờ hậu cung của trẫm lại nhiều người tài ba đến vậy.” Hoằng Lịch giận quá hóa cười.
Hắn chẳng hề muốn nghi ngờ người trong hậu cung của mình, chỉ là đây rõ ràng là thủ đoạn của nữ nhân.
Nhưng lúc này trong hậu cung có được mấy người đâu chỉ, Hoàng hậu, Cao Quý phi, Nhàn phi, Thuần tần, vị phân thấp hơn có Trần Quý nhân, Gia Quý nhân, Bình Quý nhân, Hải Thường tại, ngoài ra chỉ còn thêm một Hoàng Đáp ứng này.
Nói đến những người có thù oán với Hoàng Đáp ứng thì là Bình Quý nhân và Trần Quý nhân, cộng thêm Hoàng hậu lúc trước từng có khả năng đưa Xạ Hương Tử cho Hoàng Đáp ứng.
Son môi được lấy từ Nội Vụ Phủ, không phải ai cũng có thể thu mua được người của Nội Vụ Phủ. Ít nhất Hoằng Lịch không cho rằng những người có gia thế thấp kém, phân vị dưới Quý nhân có đủ khả năng thu mua người của Nội Vụ Phủ, khiến bọn họ cả gan làm ra tội lớn có thể bị chém đầu như thế này.
Hoằng Lịch nghĩ tới nghĩ lui, thấy khả năng là do Cao Quý phi gây ra không hề nhỏ.
Không phải hắn không phát hiện Cao Quý phi có ý định muốn ôm đứa trẻ của Bình Quý nhân về nuôi dưỡng, hắn không hề ngại chuyện này. Chỉ là Hoàng Đáp ứng hại Bình Quý nhân, mà tính tình Cao Quý phi xưa nay luôn nhỏ nhen, bị thiệt thòi nên muốn trả thù không phải không có khả năng. Chỉ là thủ đoạn thế này quá mức âm độc, hắn không hy vọng là của Quý phi, càng không hy vọng là bất kỳ người nào bên gối hắn.
Tình cảm giữa Hoằng Lịch và Cao Quý phi không cạn, nếu không chỉ dựa vào chuyện phụ thân của Cao Quý phi hữu dụng, cho dù có công thì hắn cũng không làm đến mức nâng kỳ cho nàng, sơ phong còn là Quý phi, dù sao nàng cũng là người đã làm bạn bên cạnh hắn rất nhiều năm. Từ khi hắn vẫn còn là một A ca đầu trọc, Cao thị đã hầu hạ bên cạnh hắn. Lúc tới bên cạnh hắn, nàng mới mười một tuổi, lớn hơn hắn hai tuổi.
Năm đó, nàng chỉ là một bé gái nho nhỏ, mặt mày đã có thể nhìn ra vẻ tuyệt sắc trong tương lai, khi đang hành lễ lại lặng lẽ ngẩng đầu nhìn hắn, đáy mắt không có kính sợ, chỉ có tò mò. Khi hắn phát hiện ánh mắt của nàng, nàng lộ ra một nụ cười ngọt ngào, khiến hắn để nàng lại hầu hạ bên cạnh mình. Vậy nên Cao thị của lúc này cầm kỳ thi họa, cái nào cũng tinh thông phần lớn đều do một tay hắn dạy.
Nếu không phải là Cao Quý phi, chẳng lẽ là Hoàng hậu? Vì sao lại làm vậy? Bịt miệng ư?
Hoằng Lịch theo bản năng không muốn tiếp tục nghĩ nữa, không muốn hoài nghi thê tử và ái thϊếp của mình: “Tên thái giám của Nội Vụ Phủ từng tiếp xúc với son môi có khai không?”
“Bẩm Hoàng thượng, tên tiểu thái giám kia đã cắn lưỡi tự sát rồi ạ.”
“Hay cho một nô tài trung thành bảo vệ chủ nhân.” Hoằng Lịch đập mạnh lên bàn một cái, lát sau mới thấp giọng ra lệnh: “Hoàng thị hại Bình Quý nhân, trong lòng áy náy, buồn bực mà chết, chọn một nơi phong thủy không tệ hạ táng nàng ta đi, việc này dừng ở đây.”
Lý Ngọc và thái y nghe vậy, đều biết Hoàng thượng không muốn tiếp tục tra nữa.
Cũng đúng thôi, có thể khiến một tiểu thái giám bằng lòng đi chết chứ không khai ra chủ nhân sau lưng, phi tần có thủ đoạn như vậy trong hậu cung này ít ỏi lắm, được mấy người chứ.
Tuy rằng nguyên nhân chân chính khiến Hoàng Quý nhân chết đi không được công khai, nhưng người có tin tức linh thông đều biết được, người không biết thì chỉ cho rằng Hoàng Đáp ứng áy náy trong lòng, thật sự buồn bực mà chết.
“Thủ đoạn này của Cao Quý phi quá trắng trợn rồi.”
Hoàng hậu ngồi trong chủ điện Trường Xuân Cung, thưởng trà Long Tĩnh, ăn điểm tâm, đáy mắt tràn đầy vẻ khinh miệt.
“Ai cũng nói Cao Quý phi thông tuệ hơn người, nhưng theo nô tỳ thấy, đây đều là nói quá. Cao Quý phi dùng thủ đoạn rõ ràng như thế, chẳng lẽ không sợ Hoàng thượng biết được sao?” Thanh Tâm đứng bên cạnh phụ họa theo: “Hơn nữa, rõ ràng Hoàng Đáp ứng không còn cơ hội trở mình được nữa, nô tỳ không rõ vì sao Cao Quý phi phải làm thế này.”
“Chẳng qua là nàng ta ỷ vào sủng ái của Hoàng thượng mà vô pháp vô thiên thôi, sớm muộn gì cũng sẽ…” Hoàng hậu dừng một chút rồi mới tiếp tục nói: “Cao Quý phi không có thù oán gì lớn với Hoàng Đáp ứng hết, nhưng chuyện mà Hoàng Đáp ứng gây ra khiến hy vọng của Cao Quý phi thất bại, nàng ta chỉ giận chó đánh mèo thôi. Có lẽ, nàng ta cũng muốn khiến bổn cung mất mặt.”
Thanh Tâm nghe được lời này, đáy mặt hiện lên vẻ phức tạp. Nếu là vậy, nàng không rõ vì sao lúc trước, khi Hoàng hậu phát hiện việc Cao Quý phi làm lại không ra tay ngăn cản mà chỉ làm như không biết gì?
Nàng không dám hỏi.
“Chỉ là một vai hề nhảy nhót mà thôi. Chủ nhân, ngài có nhi nữ song toàn, gia thế hiển hách, khắp hậu cung này không ai có thể vượt qua ngài được đâu ạ.”
Phú Sát Ngu Hoa nghe vậy, trong đáy mắt không hề hiện lên vẻ vui mừng, ngược lại đầy thần sắc phức tạp.
Vị trí Hoàng hậu của nàng quả thật rất vững chắc, Hoàng thượng coi trọng con vợ cả, đối với nàng kính trọng có thừa. Nhưng một Hoàng hậu như nàng lại phạm phải lỗi lầm đáng sợ nhất, nàng yêu Hoàng thượng.
“Cứ chờ xem nàng ta từ từ tiêu xài hết mấy phần tình cảm của Hoàng thượng dành cho mình đi.” Hai tay Phú Sát Ngu Hoa không tự giác siết chặt, đáy mắt hiện lên vẻ ghen ghét.
…
Vào ngày thứ hai, Trần Giai Uyển nghe được kết cục của Hoàng Đáp ứng. Nàng biết nguyên nhân chân chính gây ra cái chết của Hoàng Đáp ứng đã bị che giấu.
Sau khi nghe được kết cục của Hoàng Đáp ứng, Trần Giai Uyển chỉ cảm thấy cả người lạnh buốt, trong phòng đốt một chậu than, lại không cách nào sưởi ấm được trái tim nàng.
“Hậu cung này đúng là lạnh giá đến cực điểm.”
Trong hậu cung chết một Đáp ứng phạm sai lầm, ai sẽ để ý chứ?
Ngày tháng nhanh chóng gió yên sóng lặng như cũ. Nhưng sự bình yên này của hậu cung lại bị đánh vỡ bởi tin tức một cung nữ được phong làm Đáp ứng, ban phong hào Tú, dọn vào tây thiên điện của Diên Hi Cung.
“Không rõ vị muội muội này xinh đẹp đến cỡ nào mới có thể khiến Hoàng thượng thu vào hậu cung, muội nói có phải không, Bình Quý nhân?”
Gia Quý nhân dùng một tay xoa xoa thái dương, mị nhãn như tơ nhìn về phía Bình Quý nhân.
Bình Quý nhân khi xưa không thể tính là tuyệt sắc, nhưng cũng thanh tú đáng yêu, có một phong vị khác, lúc này dường như đã già đi mười tuổi, dung nhan trở nên bình thường.
Bình Quý nhân nâng đôi mắt đã chết lặng nhìn thẳng về phía Gia Quý nhân, không nói một lời. Gia Quý nhân bị ánh nhìn này làm run rẩy cả người, rũ khăn tay một cái, trong lòng cảm thấy đen đủi.
Bình Quý nhân thấy vậy thì lại cúi đầu xuống, đùa nghịch khăn lụa trong tay, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Trần Giai Uyển nhìn Bình Quý nhân, hơi cau mày.