Trong khoảnh khắc ấy, Nam Vinh Kiêu thoáng chút ngẩn ngơ. Nàng rất đẹp, không phải vẻ rực rỡ kiêu sa thường thấy ở Nam Vinh gia, mà là nét đẹp thanh tịnh, đạm bạc, như tuyết trắng trên đỉnh núi cao, như hoa sen dịu dàng nở rộ giữa mặt hồ vậy.
Một nét đẹp khiến lòng người xao động, chỉ có thể ngắm nhìn mà không dám mơ tưởng đến.
“Ca, ca! Sao ca lại ngẩn người ra thế?”
Giọng Nam Vinh Tĩnh vang lên, kéo hắn về lại thực tại.
Thằng bé quay đầu lại, đôi mày cong cong, ánh mắt tràn đầy vẻ tò mò: “Ca nhìn truyền nhân của Thanh Vân Giám đến ngẩn ngơ luôn à? Nàng ấy có đẹp bằng chúng ta không?”
Nam Vinh Kiêu suýt nữa thì buột miệng thừa nhận, nhưng lòng kiêu ngạo đã kịp thời níu hắn dừng lại.
“Không… xấu hơn so với tưởng tượng của huynh luôn.”
Ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi nàng, cứ đắm chìm mãi như chẳng thể dứt ra được.
Gió nhẹ thoảng qua, cuốn theo những cánh hoa rơi lả tả. Nàng khẽ quay đầu lại, ánh nhìn chạm đến hai huynh đệ, dịu dàng mà đầy ý tứ.
Tim Nam Vinh Kiêu chợt hẫng lại một nhịp.
“A! Cha tới rồi kìa!”
Nam Vinh Tĩnh vội nắm chặt lấy bộ lông mềm mại của Thiên Tuyết, giục nó chạy nhanh hơn.
“Chết rồi! Nếu cha mà phát hiện chúng ta lén đi chơi, thế nào cũng bị phạt nặng cho mà xem.”
Thiên Tuyết lập tức lao đi như gió, đưa hai huynh đệ rời khỏi đình Cảnh chỉ trong chớp mắt.
Trong đình, Đoan Mộc Nhược Hoa nghe tiếng bước chân vọng lại từ phía sau, khẽ quay người lại rồi cúi đầu hành lễ: “Thành chủ.”
Thành chủ Liên Thành – Nam Vinh Tuyệt, ông khẽ sững người khi ánh nhìn của mình chạm vào nữ tử áo trắng đang đứng trước mặt.
Nàng mang dáng vẻ thanh lãnh, như đóa hoa cô đơn nở rộ giữa cõi nhân gian này vậy.
Nam Vinh Tuyệt cũng cung kính đáp chào lại: “Đoan Mộc tiên sinh.”
Nàng khẽ cất giọng, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát: “Ba năm nữa, Nam Vinh gia sẽ phải đối diện với nguy cơ bị diệt vong."
Nam Vinh Tuyệt sững sờ, ánh mắt khẽ run, lộ rõ vẻ xúc động.
Liên Thành ở Nam Vinh gia, một huyền thoại của Đại Hạ quốc, được ca tụng bởi vẻ đẹp khuynh thành, và dòng máu đặc biệt có thể khiến hoa anh đào nở rộ quanh năm.
Nhưng lúc này, lời tiên tri của Đoan Mộc Nhược Hoa tựa như một lưỡi dao lạnh lẽo đâm vào tim ông.
Nàng khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt đạm nhiên dõi theo những cánh hoa rơi ngoài đình, giọng nhẹ như gió thoảng: “Từ nơi nào đến, thì hãy trở về nơi ấy. Có lẽ ở kiếp này, vẫn còn cách để tránh khỏi tai họa đó.”