Chương 3

Thằng bé có gương mặt tinh xảo đến mức khó phân biệt nam nữ ấy lập tức reo lên vui mừng, lon ton chạy theo sau ca ca mình.

“Ca, ca! Nhân lúc cha đang bận tiếp khách, hay là chúng ta gọi Thiên Tuyết đến, rồi cùng nhau đi chơi luôn!”

Nam Vinh Kiêu sải bước tới, gật đầu đáp: “Được đấy. Huynh cũng đang mỏi chân, gọi Thiên Tuyết chở chúng ta đi luôn!”

Nam Vinh Tĩnh mắt sáng rực, lớn tiếng gọi: “Thiên Tuyết, mau ra đây! Đếm đến ba mà không ra, thì ngươi là chó! Nghe chưa, Thiên Tuyết, mau ra đây coi! Một, hai, ba… Chó! Chó!”

Vừa dứt lời, một bóng trắng đã lao tới như tia chớp. Một con sói tuyết trắng khổng lồ, bộ lông mượt mà, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, hiện ra trước mặt hai huynh đệ.

Nó giơ móng vuốt to lớn định bịt miệng thằng bé lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ tủi thân.

Cɧó ©áϊ gì chứ, rõ ràng đây là một con sói tuyết tràn đầy linh khí!

Hai huynh đệ khẽ nhún người, trèo lên lưng Thiên Tuyết.

Nam Vinh Kiêu đưa tay kéo đệ đệ mình, thằng bé vẫn còn đang loay hoay chưa trèo lên được: “Bám lấy tay huynh này, để huynh kéo đệ lên, đồ muội muội yếu ớt.”

Nam Vinh Tĩnh nghiêng đầu, nở nụ cười tinh nghịch: “Ca ca phải bế muội muội lên mới đúng chứ!”

“Đệ bớt vô liêm sỉ đi.”

Con sói tuyết trắng lướt như bay qua sân đình ngập tràn bóng hoa anh đào, những cánh hoa đỏ thẳm tung bay trong gió, rơi lả tả trên lối đi xanh mướt, như rắc thêm màu sắc lên bức tranh xuân tươi sáng vậy.

Nam Vinh Tĩnh ngồi ở phía trước ca ca mình, đôi tay thì nắm chặt lông cổ Thiên Tuyết, vừa đung đưa chân vừa nói:

“Nghe nói truyền nhân của Thanh Vân Giám cứ hễ rời khỏi cốc là sẽ mang theo xui xẻo đến nơi mà nàng ấy tới… Bây giờ nàng ấy đang đứng ở nhà chúng ta, liệu có khiến gia đình của chúng ta gặp điều chẳng lành không?”

Nam Vinh Kiêu nắm chặt lớp lông mềm mại trên vai Thiên Tuyết, liếc sang đệ đệ mình: “Toàn nói chuyện xui xẻo, im đi!”

Lúc này, Liên Thành đang vào mùa hoa anh đào nở rộ, cả thành dường như chìm trong cơn mưa hoa rực rỡ, đẹp đến nao lòng.

Đó là lần đầu tiên Nam Vinh Kiêu gặp Đoan Mộc Nhược Hoa.

Nàng đang đứng lặng lẽ trong đình Cảnh ở hậu viện, vạt áo trắng tinh khôi nhẹ bay phất phơ, mái tóc đen dài khẽ lay trong gió, hòa quyện cùng với những cánh hoa đỏ rơi lả tả, đẹp đến mức khiến cảnh xuân cũng muốn ngưng đọng lại.

Nàng đứng yên ở đó, tĩnh lặng và thanh cao, tựa như bức tranh thủy mặc, xa cách mà thuần khiết, không vương chút bụi trần.