Dưới ánh xuân rực rỡ, cánh hoa anh đào nhẹ nhàng bay lượn, rơi xuống phủ khắp hành lang hoa viên, thủy tạ, đình đài, và cả thảm cỏ xanh mướt ẩn mình giữa những cây tùng bách xanh biếc.
Những cánh hoa hồng phấn bay lượn theo gió, điểm tô cho không gian một vẻ đẹp mộng mị, đầy quyến rũ.
Một dáng người nhỏ nhắn chạy vội về phía thiếu niên đang đứng trên bãi cỏ dưới hành lang.
Giọng nói trong trẻo, tràn đầy hứng khởi vang lên: “Ca, ca! Nghe nói truyền nhân của Thanh Vân Giám đã đến rồi! Ca có muốn đi xem không?”
Người được gọi là “ca” khoác lên mình bộ cẩm y rực rỡ, dáng đứng hiên ngang, trên trán vương vài giọt mồ hôi.
Tuy vóc dáng cao hơn thằng bé một chút, nhưng trông hắn vẫn chỉ như một cây non vừa mới vươn chồi, chắc khoảng chừng tám hay chín tuổi thôi, chưa thể gọi là thiếu niên được.
Hắn hiên ngang đứng vững trên cọc mai, chậm rãi kéo căng cây cung gỗ trong tay.
Khi nghe thằng bé cất tiếng hỏi, hắn chẳng ngoảnh đầu lại, chỉ khẽ đáp, giọng hờ hững: “Truyền nhân của Thanh Vân Giám à? Là nam hay nữ?”
“Lần này là nữ đấy! Trước giờ toàn là nam, chỉ duy nhất lần này là nữ thôi đấy!”
Thằng bé nhỏ hơn hắn vừa cười khanh khách vừa chạy vòng quanh cọc mai, giọng đầy hứng khởi: “Ca, đừng mải mê luyện công thế chứ! Chuyện này mà ca cũng không biết sao?”
Nghe xong lời nói ấy, thiếu niên đang đứng trên cọc mai khẽ nghiến răng, tay kéo căng dây cung, giọng trầm thể hiện rõ sự quyết tâm: "Đệ dám bảo huynh mải mê luyện công ư? Cha chúng ta từng nói, sau này huynh sẽ là gia chủ, là thành chủ. Nếu không thể trở thành kẻ mạnh nhất Liên Thành này, cha bảo huynh cứ tìm cây hoa anh đào mà tự sát cho xong… Đệ nghĩ huynh thích luyện tập lắm à?”
Trên trán hắn nở ra một đóa hoa anh đào đỏ thắm, rực rỡ mà tinh xảo. Gương mặt tú mỹ như ngọc, đẹp đến mức khó tin đó lại là dung mạo của một cậu bé.
Thế nhưng, lời nói và hành động của hắn lại toát lên vẻ phóng khoáng, pha chút kiêu ngạo đặc trưng của tuổi trẻ.
“Ồ!”
Thằng bé bật cười sảng khoái, vẻ mặt hồn nhiên nói: “Đệ thấy cha nói đúng mà!”
Nam Vinh Kiêu khẽ liếc sang đệ đệ mình, trong lòng không khỏi cảm thấy ngứa ngáy.
Hắn thật sự rất muốn giương cung bắn một mũi tên về phía thằng bé. Nhưng khi ánh mắt chạm đến gương mặt trắng trẻo, đôi mày như nét vẽ, mắt sáng như sao trời, và đóa hoa đỏ rực rỡ nổi bật giữa trán của đệ đệ mình, Nam Vinh Kiêu chỉ biết thở dài mà thôi.