Chương 6

Phí điện thoại trả hàng tháng vẫn còn đó, nhưng đến khi cần lại chẳng thể dùng được.

Cậu lật sang phần Ghi chú, bắt đầu viết di thư.

"Rừng núi hoang vắng, gãy chân, không biết có bao nhiêu tác nhân gây dị ứng, thuốc không còn nhiều, lương thực chỉ đủ vài ngày."

Gõ đến đây, cậu bỗng dưng khựng lại.

Nhìn dòng chữ cha, mẹ, em gái, dì Thẩm Thanh Việt đột nhiên chẳng biết nên viết gì tiếp theo.

Cậu chẳng phải kiểu người giỏi bày tỏ cảm xúc, thế nên.

"Nếu mọi người đọc được bản ghi nhớ này, chứng tỏ con đã chết. Đừng đau buồn, cũng chẳng có gì đáng để đau buồn cả."

Ừ, thật sự chẳng có gì đáng để đau lòng.

Người duy nhất có thể sẽ buồn, có lẽ là dì của cậu.

Dì đã dành cả quãng đời lo lắng, chăm sóc cậu, vậy mà cậu lại lãng phí bao nhiêu năm tháng của dì.

Nhưng bây giờ, dì đã có cháu trai rồi.

Cũng tốt thôi.

Thẩm Thanh Việt dừng tay, không viết tiếp nữa, rồi nhét điện thoại lại vào túi.

Bảo cậu vứt điện thoại đi á? Không đời nào.

Ban đêm còn có thể dùng làm đèn pin, lỡ có dã thú thì ít ra cũng có cái để ném ra và liều chết một phen thôi.

Nghĩ đến đây, cậu bật cười.

Túm lại ba lô, cố gắng dịch người sao cho thoải mái nhất có thể.

Dòng suối bên cạnh quá lạnh, cậu khẽ co chân trái lại. Cũng may quần là loại tháo nhanh, nếu không làm chậm chút nữa chắc bị cảm mất.

Cuộc đời này, thật muôn màu muôn vẻ.

Xuất sắc đến mức cậu chỉ muốn cất giọng hát một bài.

"Có ai không?!!!"

Xung quanh vẫn chỉ là một mảnh yên lặng.

Thôi kệ.

Thẩm Thanh Việt sờ tay tìm con dao quân dụng bên cạnh.

Trong túi quần cậu vẫn còn một con dao Thụy Sĩ loại nhỏ.

Trong túi y tế vẫn còn một cuộn băng vải.

Thuốc kháng viêm, thuốc giảm đau cũng còn mấy viên.

Nhưng nếu cứ để chân phải như thế này, chẳng mấy chốc sẽ hỏng mất.

Là nên cắt chân đi, hay dứt khoát cắt cổ cho xong?

Cách nào cũng đau đớn cả thôi, phải không?

Ý nghĩ này khiến cậu rùng mình một cái, rồi ngay lập tức tự giễu.

Rõ ràng đã phải chết một lần, cớ gì còn muốn chết thêm lần nữa?

Thôi, mặc kệ đi.

Dù làm gì cũng chỉ khiến cơn đau tăng lên, vậy chi bằng chẳng làm gì cả. Nằm yên mà chờ chết thôi.

Tại sao cậu lại không thể chết gọn gàng một chút?

Tính cả hai lần suýt chết hồi nhỏ, lần này đã là lần thứ tư rồi.

Cậu thực sự rất khó chết.

Bây giờ, cậu chỉ muốn ôm một con thỏ, vò nát bộ lông mềm mại của nó, hít hà một hơi thật sâu, dị ứng phát tác, thở không ra hơi, thế là xong.

Một lúc lâu sau, cậu dần tìm được cách thả lỏng cơ thể, giảm bớt phần nào cơn đau.

Chống tay ngồi dậy, cậu nhấc chân trái lên, cúi xuống thổi vào vạt quần ướt sũng dưới đầu gối.

Bỗng nhiên, cậu có cảm giác có ai đó đang nhìn chằm chằm mình.

Nóng rực.

À.

Một đứa nhóc đen nhẻm.

Tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch trông chẳng khác gì một tên dã nhân nhỏ.