Gian nan ngồi dậy, cậu phát hiện chân mình bị kẹt trong một khe đá không quá lớn cũng không quá nhỏ, nhưng lại vừa vặn giữ chặt lấy cẳng chân.
Chính khe hẹp này đã khiến máu cậu khó lưu thông, cơn đau càng lúc càng khủng khϊếp.
Thẩm Thanh Việt cố nén đau, thở dốc, phải mất một lúc lâu mới dần thích nghi với cơn đau tưởng chừng như muốn lấy mạng cậu lần nữa.
Cậu thực sự chịu đau rất kém.
Ba và dì cậu chưa bao giờ trách oan.
Từ nhỏ đến lớn, cậu sống trong nhung lụa, gần như chưa từng chịu khổ. Nếu bỏ qua hai lần suýt chết khi còn nhỏ, thì đau đớn lớn nhất trong đời có lẽ chỉ là bị kim tiêm đâm khi truyền dịch.
Mà hai lần cận kề cái chết ấy, cậu cũng chẳng nhớ rõ. Không biết là do lúc đó còn quá nhỏ, hay vì não bộ tự động xóa đi ký ức, nhưng cậu thực sự không có ấn tượng gì.
Chỉ có một điều cậu luôn nhớ rõ: Cảm giác kim tiêm chọc vào da đau đến tận tim.
Vậy mà bây giờ, cơn đau từ chân phải còn khủng khϊếp hơn tất cả những mũi tiêm trong đời cộng lại.
Đau đến mức cậu không thể nhịn nổi, nước mắt sinh lý rơi xuống vài giọt, ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Thẩm Thanh Việt kéo khẩu trang xuống, cố giữ chân phải bất động, nỗ lực đánh giá tình hình hiện tại.
Cậu nhớ rất rõ, nơi mình đi bộ trước đó là một khu rừng nguyên sinh.
Vậy mà bây giờ, tại sao trên đỉnh đầu, bốn phía xung quanh đều là rừng trúc?
Ba lô vẫn nặng trĩu sau lưng, quần áo trên người chẳng khác gì lúc đi bộ, ngoại trừ đế giày dính chút bùn và ống quần hơi ướt vì nước suối, còn lại đều sạch sẽ đến đáng ngờ.
Càng nghĩ càng thấy không hợp lý.
Cậu bị đất đá chôn vùi, sao lại xuất hiện ở đây?
Ngay cả khi bị dòng nước cuốn trôi, lạc vào một con sông nào đó, rồi bị nước đẩy vào rừng trúc, thì cũng không thể nào sạch sẽ đến thế này.
Thẩm Thanh Việt hít sâu một hơi, nhưng căng thẳng và áp lực chỉ khiến bệnh suyễn của cậu thêm trầm trọng, hoàn toàn vô ích.
Cậu móc điện thoại từ túi ra, không ngoài dự đoán là không có tín hiệu.
Không chút do dự, cậu thử gọi 110, 119, 120.
Không ngoài dự đoán, tất cả đều không thể kết nối.
Vậy đây rốt cuộc là đâu?
Thiên đường?
Địa ngục?
Địa phủ?
Chẳng lẽ nơi này lại đẹp đến vậy?
Cậu đã chết rồi sao?
Nhưng nếu đã chết, sao vẫn còn phải chịu cơn đau gãy chân này?
"Ai."
Cậu đặt điện thoại xuống, cố gắng rút chân ra khỏi tảng đá, nhưng vừa nhích một chút, cơn đau lại ập đến dữ dội, khiến cả người run rẩy.