Hắn giật mình, lập tức nhấc chân lên, lùi lại, chỉ thấy dưới đế giày rơm là một đoạn trúc cứng rắn, bên cạnh là những chiếc lá già ướt đẫm nước suối.
Dù là thứ gì đi nữa, nếu bị giẫm phải mà kêu đau, cũng không nên phát ra âm thanh như thế mới phải.
Khương Trúc chưa kịp nghĩ kỹ, đột nhiên lại nghe thấy một tiếng hít vào rất nhẹ.
Nhẹ đến mức như chỉ thoảng qua, chẳng khác nào ảo giác.
Không phải tiếng chim trúc kê, không phải tiếng rắn, cũng không giống bất cứ loài thú rừng nào hắn biết có thể phát ra.
Hắn theo bản năng đưa tay sờ lấy cây ná bên hông, khóe mắt lại vô tình bắt gặp ánh nước lấp lánh dưới nắng xuyên qua tán trúc.
Trên mặt đất, một dòng nước nhỏ, chỉ cao chưa đến nửa đốt ngón tay, lấp lánh nhảy múa dưới nắng, còn rực rỡ hơn cả ngân hà trên bầu trời đêm.
Nhưng thứ bắt mắt hơn cả ánh nước long lanh ấy, chính là người trẻ tuổi đang ngồi tựa bên bờ suối.
Cậu ta đội một chiếc mũ tròn kỳ lạ, như sắp rơi mà lại không rơi xuống.
Cánh tay lộ ra ngoài hơn nửa, trên lưng là một chiếc túi vải lớn trông chẳng giống đồ của dân làng.
Trong tay còn cầm một thứ gì đó càng kỳ lạ hơn.
Ngực phập phồng, miệng hơi hé, trông như đang thả lỏng nhưng thực chất lại đang thở dốc đầy đau đớn.
Khương Trúc nghĩ, tiếng hít khí yếu ớt cùng âm thanh kỳ quái khi nãy, chắc chắn xuất phát từ đây.
Quả nhiên, cậu ta vừa chống tay xuống đất, lại vô tình đè lên một cành khô nhỏ, phát ra một tiếng “rắc” khe khẽ.
Gió len qua rừng trúc, lay động tầng tầng lá trên cao.
Những bóng mờ chập chờn bị gió xô lệch, để lộ một khoảng sáng xuyên qua tán trúc, chiếu lên mặt cậu ta.
Ánh sáng ấy lướt qua từ chân mày đến sống mũi, rồi chậm rãi trượt đến khóe mắt.
Trong thoáng chốc, lóe lên một tia sáng rực rỡ, rồi nhanh chóng tan biến.
Khương Trúc đứng sững tại chỗ.
Đúng lúc này, đôi mắt cậu ta chuyển hướng về phía hắn.
Bất ngờ chạm phải ánh nhìn ấy, Khương Trúc giật mình, theo bản năng lùi lại nửa bước.
Nhưng cuối cùng vẫn giẫm phải nhánh măng vừa cố tình tránh khi nãy, phát ra một tiếng răng rắc giòn tan.
Người nọ đã thấy hắn.
Khương Trúc không hiểu sao mặt bỗng nhiên đỏ bừng.
Hắn đứng sững một lúc, bối rối đến mức không biết nên làm gì, cuối cùng cõng sọt tre trên lưng, tiến về phía người kỳ lạ đang phát sáng kia.
Lại gần hơn, Khương Trúc mới nhận ra, ánh sáng lấp lánh khi nãy thực chất chỉ là một giọt nước đọng trên gương mặt người nọ. Không rõ là mồ hôi hay nước mắt, nhưng chỉ trong thoáng chốc, giọt nước long lanh ấy đã tan thành một vệt mờ trên da.