Chương 34

Lương Cửu Công vốn biết rõ lai lịch của Xảo Văn, ở trước mặt Hoàng thượng, có chuyện gì mà hắn ta không biết chứ? Nếu không phải vì thế, sao chủ tử lại trọng dụng hắn ta đến vậy?

Có điều, Khang Thân vương ấy… Đánh giặc cũng thường thôi, càng lớn tuổi càng hèn yếu, giờ chẳng còn chút tiền đồ nào, nói ông ta là kẻ sa sút cũng chẳng oan.

Hắn ta cười híp mắt, khom người chắp tay ra phía ngoài: “Được vương gia nhớ đến, đúng là phúc phận của nô tài, nô tài thật không dám nhận đâu!”

Xảo Văn cười tươi đáp: “Sao có thể chứ, trong đám hạ nhân ngự tiền, ai mà chẳng biết người giỏi giang nhất chính là am đạt ngài đây!”

Nàng ta một tay đỡ khay trà, khéo léo nhét chiếc túi đựng ngân phiếu vào tay Lương Cửu Công: “Nghe nói ta đã qua kỳ tiểu tuyển, mấy hôm trước Khang Thân vương còn bảo a mã gửi lời đến, dặn ta nhất định phải thăm hỏi Lương am đạt thật chu đáo.”

“Còn nói rằng, nếu sau này ta có phúc phận được hầu hạ trước ngự tiền, nhất định sẽ ghi nhớ ân đức của Lương am đạt. Đến khi ngài có việc phải ra ngoài làm, ta nhất định sẽ báo đáp công ơn này.”

Lương Cửu Công thành thạo vuốt qua túi vải, nhẹ tênh, là ngân phiếu, không dày, chắc chừng một trăm lượng.

Tạm được. Hắn ta biết rõ món lợi lớn vẫn còn ở phía sau, chỉ cần Xảo Văn có thể được tiến cử vào hầu ngự tiền, Khang Thân vương muốn lấy lại ân sủng, khi ấy nghìn lượng, vạn lượng cũng chẳng phải chuyện to tát gì.

Dù sao thì, hắn ta có thể khiến một người được bước vào ngự tiền, thì cũng có thể khiến người đó bị tống vào Tân giả khố không thương tiếc.

Nụ cười của hắn ta trở nên hòa nhã hơn hẳn: “Nghe tiểu tử Lý Đức Toàn nói, ngươi giỏi nhất là pha trà vùng Nam địa à?”

Xảo Văn vội đáp: “Nô tỳ không chỉ biết pha trà vùng Nam địa đâu, hôm nay còn đặc biệt chuẩn bị trà núi Lao Sơn từ Sơn Đông tiến cống, ngài nếm thử một chút nhé?”

Lương Cửu Công còn chưa kịp nói gì, thì từ phía bậc thềm không xa đã vang lên tiếng bước chân cùng giọng nói.

Hắn ta quay đầu nhìn thì nhận ra, Nghi phi nương nương đã tới.

*

Trong Ngự trà phòng, Thúy Vi và Ô Nãi ở xa xa trông thấy Xảo Văn đến chỗ ngự tiền, lại thấy Nghi phi cũng đi về phía đó, lập tức hí hửng chạy ra ngoài xem náo nhiệt.

Chỉ còn lại Phương Hà vẫn ngồi yên bên bếp lò, cẩn thận mở to thêm khung cửa sổ, cái đầu cứ thò ra thụt vào, một dáng vẻ tiêu chuẩn của người ăn dưa có chừng mực.