Ánh mắt Ô Nãi khẽ dao động, vô thức đưa tay sờ lên bụng mình, rồi lại nhìn ra ngoài, trong ánh nhìn thấp thoáng nét sầu muộn xen lẫn phức tạp.
Nếu không phải vì mong sinh được một a ca, với mức độ được cưng chiều trong nhà mẹ đẻ của nàng ta, lần tiểu tuyển đó chỉ cần làm lấy lệ là có thể rớt, sau đó gả cho một người tốt là được rồi.
Nhưng vào cung rồi nàng ta mới nhận ra, bụng của tộc tỷ mãi không có động tĩnh, chưa biết chừng là do tâm tư quá nhỏ hẹp nên mới ra nông nỗi này.
Khi còn ở Nội vụ phủ, Thông tần đã chẳng coi nàng ta ra gì, chỉ nhờ nhà mẹ đẻ dốc sức vận động, mới khiến nàng ta được phân đến cung Càn Thanh.
Dù thế nào đi nữa, nàng ta cũng phải sinh được một đứa con thì mới mong có ngày nở mày nở mặt.
Cho dù chỉ là một tiểu công chúa đi nữa, cũng còn hơn phải sống như Phương Hà, cô độc mà già đi ở trong cung, để rồi khi bị đuổi ra ngoài, đến làm kế thất cho người ta cũng bị chê bai soi xét.
Trong mắt Thúy Vi thoáng qua vẻ giễu cợt, nhưng không nói gì. Dù sao nàng ta cũng chẳng ôm mộng được hầu hạ Vạn tuế gia, không cạnh tranh thì việc gì phải dội nước lạnh lên đầu người khác.
Thật sự cho rằng những ngày trong hậu cung này dễ sống lắm sao?
Hai người chuyện trò rôm rả, chẳng ai để ý đến Phương Hà đang bị mang ra so sánh ngồi trong góc. Nàng lặng lẽ mở khung cửa sổ hướng về phía điện Chiêu Nhân, giả vờ làm động tác cho thoáng khí.
Lợi dụng lúc hai người quay lưng, nàng nhanh chóng kéo một chiếc ghế gỗ nhỏ, chồng lên chỗ ngồi ban nãy của mình, ngồi lên đó, tựa vào bệ cửa sổ, khéo léo để lộ nửa vầng trán.
Nhìn qua thì có vẻ nghiêm túc đun nước làm việc, nhưng ánh mắt nàng đã sớm bay ra ngoài cửa sổ rồi.
Nghi phi ngồi kiệu mềm, đi chậm, nàng mang giày thêu đế nghìn lớp chạy tới, chắc là còn kịp xem cảnh tượng tận mắt chứ?
Vừa nhìn ra ngoài điện Chiêu Nhân, tầm mắt nàng đã bắt gặp Xảo Văn đang bưng trà nói chuyện với Lương Cửu Công.
*
Xảo Văn biết rõ việc Như Nguyệt nói với mình về chuyện Nội vụ phủ đưa cung nhân mới vào, chẳng qua là muốn khích nàng ta đi tìm cơ hội, nếm thử nước trước xem có thể mở đường hay không.
Nhưng nhà Như Nguyệt đã vét sạch tiền bạc, mới miễn cưỡng đưa nàng ta vào được cung Càn Thanh, quả thật là một nhà sa sút, còn Xảo Văn thì khác.
Không phải tất cả các nhà Kỳ nhân đều có thể tham gia tiểu tuyển do Nội vụ phủ tổ chức.